Friday, December 15, 2017

41 mẹo đơn giản để sống vui vẻ

Rất nhiều người cảm thấy mệt mỏi, nặng nề về cuộc sống mà không hiểu lý do vì sao. Những áp lực về tiền bạc, gia đình, công việc, con cái khiến cho họ cảm thấy "nghẹt thở" và tự hỏi, không hiểu có thể tìm thấy niềm vui thú ở đâu. Tuy nhiên, việc sống vui vẻ thực ra không khó như chúng ta vẫn tưởng.
vui vẻ, bí quyết
Dưới đây là những mẹo đơn giản để bạn cảm thấy mọi chuyện nhẹ nhàng và vui vẻ hơn.
1. Không phải lúc nào cuộc sống cũng phức tạp và rối tung như chúng ta tưởng. Đôi khi, mọi chuyện rất đơn giản. Miễn là bạn cảm thấy vui vẻ thì đó chính là sống.
2. Luôn tuân thủ nguyên tắc đạo đức của bạn. Hãy tin vào những giá trị mà bạn được nuôi dưỡng từ nhỏ và không bao giờ cho phép những người khác tước bỏ điều đó khỏi bạn.
3. Bất cứ khi nào buồn hãy vào bếp.
4. Vào những trang hài hước để cười một chút.
5. Quan trọng hơn, đừng bao giờ kìm nén nụ cười. Hãy cười to, thật và sảng khoái. Hãy tâm niệm rằng: "Luôn miệng mỉm cười, may mắn tự nhiên đến".

6. Đừng lãng quên những sở thích của bạn, sẽ có một ngày chúng cứu rỗi tâm hồn bạn. Hãy cố gắng dành ra chút ít thời gian cho những công việc mà bạn yêu thích.
7. Luôn tư duy cởi mở và nhìn thoáng về mọi chuyện. Hãy học cách phá bỏ những bức tường định kiến và tỏ ra tôn trọng những ý tưởng mới xuất hiện.

8. Chơi đùa. Tụ tập với bạn bè, chơi đùa với thú cưng, chơi đùa với gia đình của mình.
9. Luôn khao khát tri thức. Hãy để cuộc đời mang đến những bài học. Nên nhớ rằng sẽ không có một ngày nào mà bạn không cần phải học hỏi từ cuộc sống cả.
10. Học cách tha thứ. Hãy để trái tim bạn được giải phóng khỏi những ý nghĩ xấu xa, đen tối khiến nó nặng trĩu.
11. Khi ở cạnh người bạn yêu thương, hãy dành một giây ngắm họ thật kỹ. Từ đường cong trên cơ thể họ cho đến màu của tròng mắt. Hãy ngắm gương mặt họ tỏa sáng với một nụ cười. Hãy trân trọng vẻ đẹp tự nhiên của người bạn yêu.
12. Bên cạnh việc trân trọng nửa kia, còn một việc cũng quan trọng không kém là hãy chạm tay vào họ. Ôm họ thật chặt. Những cử chỉ âu yếm, một nụ hôn thật sâu sẽ giúp bạn thư giãn cả cơ thể lẫn tâm trí, lãng quên tất cả chuyện buồn bực ngoài kia.
13. Hãy bật thật to ca khúc yêu thích khi ở trên xa. Hãy để âm nhạc chiếm trọn tâm trí của bạn.
14. Một cách nghiêm túc nhất, trừ phi ngoài trời đang có bão lốc, bằng không hãy bước ra khỏi nhà ngay khi bạn có thể. Chỉ cần 5 phút trong ngày để hít thở khí trời và để cho ánh nắng mơn man trên mặt cũng đã đủ để sưởi ấm tâm trạng của bạn.
15. Đừng sợ yêu.
16. Không ngừng hoàn thiện bản thân nhưng đừng quên yêu chính mình. Bạn sẽ không thể yêu được ai nếu như không biết yêu và trân trọng mình trước tiên.
17. Chia sẻ những câu chuyện vui, hài hước với bạn bè.
18. Khám phá. Thế giới này sở hữu vô số cảnh đẹp khó tưởng tượng nổi, miễn là bạn có cơ hội khám phá chúng. Du lịch có thể tốn kém, nhưng nếu chịu khó để ý, bạn cũng có thể tìm thấy rất nhiều địa chỉ bỏ túi tuyệt vời ở gần nơi mình ở.
19. Hãy dành thời gian cho riêng mình mỗi khi cuộc sống trở nên quá ngột ngạt và căng thẳng.
20. Hãy vứt điện thoại và email sang một bên khi bạn đang cố gắng trò chuyện với ai đó. Những sự tương tác nửa vời, không toàn tâm toàn ý sẽ hoàn toàn thất bại.
21. Không ngừng tưởng tượng.
22. Dũng cảm và can đảm.
23. Tìm kiếm những khía cạnh tích cực trong cuộc sống của mình và tâm sự, chia sẻ chúng với những người khác.
24. Tập thể dục, sống lành mạnh và hướng tới một cơ thể khỏe khoắn, cả về thể chất lẫn tinh thần. Chỉ có như vậy, bạn mới đủ sức theo đuổi những giấc mơ của mình.
25. Luôn đặt mình vào vị trí người khác khi tìm hiểu, nhìn nhận vấn đề. Cố gắng hiểu cách nghĩ của mọi người khi trao đổi. Thật dễ dàng để phán xét hay nổi giận với ai đó mà quên rằng có vô số lý do khách quan có thể khiến họ hành xử hay cảm nhận như vậy.
26. Hiểu rằng không ai có cuộc sống giống ai và gánh nặng cuộc sống của mỗi người mỗi khác. Đó là một trở ngại thú vị mà tất cả chúng ta đều phải học cách vượt qua.
27. Hãy tự do bộc lộ bản thân và cảm nhận, suy nghĩ của mình.
28. Đi phượt.
29. Khiêu vũ. Nhảy. Hãy để cơ thể và tâm trí của bạn cuốn theo điệu nhạc và những bước đi.

30. Cho phép bạn yếu đuối và chia sẻ những suy nghĩ thầm kín nhất với người mà bạn tin tưởng.
31. Sống đúng với mình để những người xung quanh yêu quý con người thật của bạn.
32. Khi cần phải khóc, đừng bao giờ kìm nén những giọt nước mắt. Hãy khóc một trận cho thỏa nếu điều đó thực sự cần thiết.
33. Ăn uống lành mạnh nhưng nếu thỉnh thoảng có ăn vài miếng socola thì cũng không chết ai.
34. Đôi lúc hãy thử làm những việc mà bạn vẫn sợ. Sẽ rất vui đấy.
35. Chụp ảnh.

36. Chơi game, bất cứ trò nào như Candy Crush cho đến câu cá, bạn sẽ có những phút giây thư giãn thực sự.
37. Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi với người thu ngân ngoài cửa hàng hay bảo vệ công ty có ích nhiều hơn là bạn tưởng. Chúng ta thường phớt lờ những cơ hội nhỏ trong đời để có sức ảnh hưởng đến những người xung quanh mà không hề hay biết.
38. Dành nhiều thời gian hơn với thú nuôi. Hãy chơi với chú mèo con hay tung bóng cho chú chó nhà bạn đuổi bắt. Hãy yêu quý chúng vì sự gắn bó vô tư, không vụ lợi của loài vật với chủ nhân.
39. Lên danh sách mục tiêu và làm việc để hiện thực hóa những mục tiêu đó.
40. Hạn chế chỉ trích, phán xét người khác. Việc đó sẽ không bao giờ khiến bạn cảm thấy dễ chịu hơn cũng như giúp bạn trở nên giỏi giang hơn, hoàn hảo hơn cả.
41. Hãy tham gia những hoạt động vốn là thế mạnh của bạn. Sẽ có những khoảnh khắc bạn cảm thấy tự hào về chính mình và cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa.
Y Lam

Lão mù đánh cây đàn kỳ dị trên dòng sông Hậu

Hằng ngày, lão mù Trương Thanh Liêm (66 tuổi) vẫn ôm đàn đi trên các chuyến phà của sông Hậu nối đôi bờ Cần Thơ và Vĩnh Long để đánh đàn, mưu sinh.
Cây đàn “không đụng hàng”
Chiều cuối tuần, trên chuyến phà vượt dòng sông Hậu từ bờ Cần Thơ sang thị xã Bình Minh (Vĩnh Long), khách đông nghẹt. Mọi khoảng trống trên phà đều được người dân chen nhau đứng.
Phà rẽ nước sông Hậu lao đi. Trời về chiều, gió mát lồng lộng... Bỗng tiếng đàn réo rắt vang lên. Mọi người ai cũng nhìn về phía hàng ghế cuối phà nơi lão mù đang đánh cây đàn kỳ dị.
Lão mù đánh cây đàn kỳ dị trên dòng sông Hậu - 1
Người dân giúp ông lão mù lên phà để qua sông Hậu
Những người có mặt trên phà lắng nghe tiếng đàn của ông. Phà vẫn cứ lướt sóng. Ông lão mù vẫn cứ đàn. Tiếng đàn càng lúc càng lảnh lót. Những điệu nhạc của một bài hát trầm buồn vang vọng làm bao người trên chuyến phà qua dòng sông Hậu đắm say.
Phà đến giữa sông, một thanh niên ăn mặt lịch sự quê Đồng Tháp đến bên ông bỏ vào chiếc ca treo trên đầu đàn tờ 100 ngàn đồng. Người này ân cần hỏi chuyện và hỏi: "Bác có đàn được bài Đêm Gành Hào nghe điệu hoài lang không?”. Lão mù trả lời: "Đàn được nhưng không hay lắm".
Rồi, ông lão bắt đầu đàn. Người thanh niên lúc này cũng cất tiếng hát: “Dưới trăng, dòng sông trôi rất dịu dàng. Như dải lúa vàng xuôi về phương Đông. Gành Hào ơi. Nửa đêm ai hát lên câu hoài lang. Vầng trăng nghiêng xuống trên vạt rừng tràm. Xề u xế u liu phạn. Dây tơ đàn kìm buông thiết tha. Xề u xề u liu phạn…”.
Thỉnh thoảng lão mù dùng phím đàn gõ vào thau nhôm kêu lên tiếng “cốc”. Những người khách trên phà bị ông thu hút. Họ nhìn ông, nhìn đôi tay điêu luyện đang gảy đàn như người sáng mắt.
“Bác đàn hay quá. Giờ phà đã cập bến rồi, cháu phải lên bờ. Chúc bác nhiều sức khỏe”, người thanh niên nói và hứa sẽ đến thăm ông trong một ngày gần nhất.
Phà cập bến. Lão mù cho biết tên mình là Trương Thanh Liêm và mưu sinh ở bến phà này đã nhiều năm.
Quan sát, cây đàn của ông Liêm rất khác những loại đàn thường thấy. Đàn chỉ làm bằng một miếng ván gỗ mỏng, dài chưa đầy 1m, hai đầu đóng đinh. Dây đàn buộc vào đầu đinh kéo từ dưới lên trên ngang qua một thau nhôm úp màu trắng. Đơn giản như thế thôi nhưng trong tay ông lão mù này cây đàn trở nên huyền hoặc.
“Đàn của ông ấy là độc cầm và đàn này không đụng hàng. Tuy là đàn tự làm, rất đơn giản nhưng qua cách trình bày của ông ấy đã tạo nên những nốt nhạc rất có hồn”, một người dân địa phương nói.
Lão mù đánh cây đàn kỳ dị trên dòng sông Hậu - 2
Ông Liêm cùng cây “độc cầm” của mình trên chuyến phà qua sông Hậu nối đôi bờ Cần Thơ - Vĩnh Long
Mong ước có đàn guitar để thay “độc cầm”
Ông Liêm cho biết ông quê Cà Mau. Từ lúc 3 tuổi đã bị bạo bệnh nên mù cả đôi mắt. Vốn có chút năng khiếu nên khi còn nhỏ ông nghe nhạc rồi hát theo. Ông cũng xin được cây đàn guitar cũ, tập tành và đánh được.
Năm ông 19 tuổi, cha mẹ lần lượt qua đời. Cũng từ đó, ông lăn lộn ngoài đời để mưu sinh. “Tôi ôm đàn ra khu vực bến phà Cà Mau để đánh đàn, hát kiếm sống qua ngày. Tuy nhiên, vài năm sau cây đàn và số tiền để dành cũng bị kẻ xấu lấy trộm mất nên tôi chán nản bỏ quê lên vùng này sinh sống”, ông kể.
Không còn đủ tiền mua đàn guitar, ông Liêm vào xưởng mộc xin tấm ván gỗ rồi mày mò đóng đinh lên 2 đầu. Dùng dây thắng xe đạp kéo thành 2 sợi dây đàn vắt lên chiếc thau nhôm. Cũng từ đó, mỗi ngày ông đều ra phà nối đôi bờ sông Hậu để đánh đàn.
Cuộc sống như thế kéo dài cho đến năm ngoài 40 tuổi, một người phụ nữ yêu tiếng đàn, yêu cả người cầm đàn đã cùng ông Liêm gá nghĩa vợ chồng, thuê nhà trọ sống phía bờ bên thị xã Bình Minh, Vĩnh Long.
“Vợ tôi hiện không có sức khỏe nên chỉ ở nhà. Còn tôi vẫn ngày ngày ôm đàn ra bến phà mưu sinh. Hôm nào trời mưa, không đi đánh đàn là buồn lắm. Ước mong của tôi giờ là có một cây đàn guitar để đánh và thay chiếc đàn cũ. Nhưng ước mơ cũng vẫn chỉ là mơ ước”, ông Liêm nói.

Món Việt, Tình Quê



blank
Món bánh Tét, lạp xưởng tươi và chả lụa ngũ sắc do em gái tôi, hiện đang sống tại Đức, luôn tự tay chăm chút cho chồng con vào mỗi dịp Tết về.

Những món ăn tự bao giờ đã theo năm tháng gắn liền với cuộc đời của mỗi người và trở thành nét văn hóa ẩm thực của một dân tộc. Cũng là những món ăn thuần túy Việt Nam, đi nước nào cũng thấy, ở tiểu bang nào cũng có; nhưng sao người ta vẫn không thể nào quên được cái lẫu mắm, tô bún riêu, bát phở bò, điã cơm tấm hay ly nước mía, chén chè thưn… trong cái chợ nhỏ ở bên nhà. Người ta thường nhớ về chúng như nhớ về một phần đời ở một thuở nào đó. Đã xa!

*

Trước 30 tháng 4 năm 1975 gia đình tôi mặc dù cũng có “của ăn, của để” nhưng do sống trong thời chiến nên mẹ tôi lúc nào cũng hết sức tằn tiện, dè xẻn, không dám tiêu xài hoang phí. Thỉnh thoảng bốn chị em chúng tôi cũng được ba mẹ chở đến những nhà hàng sang trọng để thưởng thức những món ngon của “đất Sài thành” nhưng bù lại lắm khi chúng tôi cũng có những ngày ăn uống khá “kham khổ”. Bởi mẹ luôn bảo rằng:

- Tập ăn như vậy cho quen để lỡ sau này có chạy giặc thì cái gì ăn cũng được, nếu tụi con mà kén ăn quá thì bị chết đói trước!

Tuy nhiên, mấy chị em tôi lại rất mê mấy cái món khổ-khổ này của mẹ. Trước hết là món nước mắm kho quẹt ăn kèm với rau muống luộc. Nhìn những con tôm khô được kho với nước mắm ngon quếnh sền sệt với đường tiêu và ít tốp mỡ trên mặt trông thật hấp dẫn, chúng tôi ăn hết cả nồi hồi nào không hay. Món thứ hai là muối mè đậu phọng và đường, ba hỗn hợp này trộn lại ăn với cơm bùi bùi, ngọt ngọt, mẳn mẳn, thơm thơm, ngon một cách lạ thường. Ăn ngon nhất là vào những buổi chiều mưa Sàigòn, trời se se lạnh. Tôi cũng rất thích món bầu luộc ăn với hột vịt dầm nước mắm ớt pha thiệt ngon, ăn quên thôi. Nhưng món mà chúng tôi liệt vào danh sách ngon-trong-mọi-thời-đại đó là rau muống lặt hết lá bẻ hai, bẻ ba nhúng vào nồi mắm nêm đang bắt trên bếp có xả, hành, tỏi phi và nước, dấm, đường... nêm nếm cho vừa miệng thì ăn quên cả đất trời. Hôm nào mẹ “khuyến mãi” cho thêm ít lạng thịt bò hay tép là chúng tôi ”làm sạch” hết vài ba rổ rau muống, ăn no căng bụng mà còn chưa muốn dừng!

Có lẽ nhờ được mẹ “khổ luyện” như thế nên đến sau biến cố 1975 mấy chị em chúng tôi cũng “kham” được với những năm tháng đói khổ phải ăn cơm độn khoai mì, bo bo hay thịt bủn, cá ươn được phân phối theo tem phiếu của thời bao cấp. Có một thời gian dài chén cơm trắng đã là mơ ước của biết bao người do chính sách ngăn sông, cấm chợ bao trùm khắp cả nước. Cách Sàigòn không xa tại Long An, quê ngoại tôi, người ta đem gạo nấu cám cho heo ăn vì không được phép đem ra khỏi tỉnh bán. Lâu lâu muốn đem vài ký gạo lên Sàigòn cứu đói cho thân nhân thì họ phải làm đơn xin chính quyền địa phương xét duyệt thì mới không bị tịch thu “hàng quốc cấm”. Vào thời bao cấp, hôm nào mẹ đi chợ về mua được mấy lạng mỡ là chúng tôi mừng lắm, bọn tôi đứng chờ mẹ thắng mỡ xong là đem trộn tốp mỡ ăn với cơm nguội và nước mắm. Chỉ có vậy thôi mà sao thấy ngon vô cùng.

Tôi nhớ hồi Nội tôi còn sống bà thường hay nấu những món dân giã như canh tập tàng gồm các thứ rau có sẵn trong vườn như: rau Sam, rau Dền, Mồng Tơi... Đây cũng là món canh ngon bổ và giải nhiệt. Kế nữa là món cháo bồi được nấu với gạo, đậu bắp, cá lóc hay tép có người còn cho thêm bẹ môn hay đậu xanh, nhưng Nội tôi nấu đơn giản theo kiểu “cây nhà, lá vườn” nhưng cũng rất ngon. Nội tôi đã quen cách sống hồi-còn-dưới-đồng nên rất thích trồng trọt. Chung quanh vườn có cả chục gốc xoài đủ loại; thêm vào đó nào là: mít, vú sữa, mãn cầu, mận, xa-bô-chê, ổi, nhãn, chùm ruột, khế, đu đủ, mít, chuối … nên trái cây hầu như có ăn quanh năm. Nhà chỉ có hai người nhưng Bà Nội tôi trồng cả một vườn rau thơm đủ chủng loại rồi thêm giàn mướp hương, khổ qua... trông thật đẹp mắt. Trong bửa cơm ở nhà Nội thường hay có món gỏi khế và rau thơm chấm với nước thịt kho hay cá kho. Bà thường nói mỗi vị rau đều là một vị thuốc rất tốt cho sức khỏe.

Ông Nội tôi lại theo “trường phái” thích cây cảnh nên chung quanh nhà có hàng trăm chậu hoa, kiểng luôn khoe sắc suốt bốn mùa. Ông Nội tôi lại có thú chơi mai nên dễ chừng có hơn chục gốc mai lớn nhỏ, đủ loại, có cây to như đại thụ trong sân vườn. Vào mỗi dịp gần Tết phải tiả lá đến hai ba ngày mới hết sạch. Nhà Nội cách nhà tôi vài bước nên bọn tôi thỉnh thoảng hay sang giúp ông bà tưới cây, tiả lá, quét sân. Nhưng thật ra sang phụ thì ít nhưng để leo cây, hái trái thì nhiều! Mỗi lần qua thăm ông bà, trước khi về lúc nào Nội cũng cho chúng tôi một túi đầy ắp toàn những thứ rau trái hái trong vườn để ”ăn phụ”. Bà Nội tôi không biết chữ, chưa bao giờ được đến lớp, nhưng bà sống rất an lành, tâm bà hiền như Bụt, cả đời chẳng biết hờn giận ai bao giờ! Và có lẻ nhờ sống trong một không gian xanh, ăn những món thuần khiết nên Ông Bà Nội tôi đều quá vãng ở ngoài tuổi cửu tuần.

*

blank
Món bánh Tét, lạp xưởng tươi và chả lụa ngũ sắc do em gái tôi, hiện đang sống tại Đức, luôn tự tay chăm chút cho chồng con vào mỗi dịp Tết về.

Món bánh Tét, lạp xưởng tươi và chả lụa ngũ sắc do em gái tôi, hiện đang sống tại Đức, luôn tự tay chăm chút cho chồng con vào mỗi dịp Tết về.

Thời còn là nữ sinh Gia Long bọn con gái chúng tôi rất mê món bột chiên, bò bía, gỏi đu đủ và chè ba màu bán bên hông chùa Xá Lợi. Hình như các hàng quán ở đây có “chất gây nghiện” thì phải?! Ngày nào cũng vậy, cứ đến giờ tan học là chúng tôi túa ra vây quanh các xe bán đồ ăn nên thường làm tắt nghẽn giao thông ở góc ngã ba đường Bà Huyện Thanh Quan và Sư Thiện Chiếu. Mỗi đầu tuần có chào cờ, cô Hiệu trưởng bao giờ cũng than phiền là chiều nào cũng thấy nữ sinh Gia Long ăn hàng “trắng đường”. Nhưng mặc cô la thì cứ la, bọn chúng tôi vẫn cứ vô tư với những món mà mình yêu thích. Tôi nhớ có lần về nhà vạt áo dài trước của mình bị dính một bệt đầy tương ớt bột chiên. Đó là một kỷ niệm khó phai thời trung học của tôi.

Đến khi là sinh viên của trường Mỹ Thuật, mỗi năm tôi có dịp đi vẽ thực tế ba tháng ở các địa điểm mà mình chọn đề tài để theo đuổi. Cùng nhờ vậy mà tôi có dịp thưởng thức nhiều món ăn “đặc sản” tại mỗi nơi mà mình đã lưu lại. Cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được món bánh thốt nốt lần đầu tiên được thưởng thức khi đi thực tế năm thứ ba tại Nhà Máy Xi Măng Kiên Lương. Theo người địa phương cho biết bánh này xuất xứ từ Campuchia được làm từ trái thốt nốt, có vị ngọt ngọt bùi bùi như trái dừa. Đây cũng là loại bánh phổ biến của vùng Hà Tiên - Kiên Giang. Tôi cũng không thể nào quên vào năm thứ hai được trường phân công thầy trò chúng tôi về Mỹ Tho vẽ giúp cho một cuộc triển lãm của tỉnh Tiền Giang. Cũng nhờ dịp này mà tôi được biết món Hủ Tiếu Mỹ Tho “danh bất hư truyền” mà đến bây giờ tôi vẫn chưa quên cái hương vị tuyệt vời của nó.

Món cà-ri bò tại Nông Trường Bò Sữa Đức Trọng tỉnh Lâm Đồng vào mùa thực tế năm thứ tư cũng được tôi xếp vào hàng “độc nhất vô nhị”. Chính nơi đây, các nhân viên của nông trường đã giải thích cho tôi biết sự bổ dưỡng của loại sữa bò được “xuất xưởng” lần đầu và chúng tôi cũng đã có dịp thưởng thức cái vị béo béo, bùi bùi sền sệt như nước cốt dừa của nó khi được hấp lên. Chính vì thế nên mọi người nơi đây đã nảy ra sáng kiến dùng sữa bò để nấu món cà-ri bò. Có thể nói, so với cà-ri nấu với nước cốt dừa thì nó có chẳng kém cạnh tí nào mà còn có phần bổ dưỡng hơn!

Khi “đi thực tế” tại Cà Mau vào năm thứ ba tôi đã được thưởng thức nhiều món ăn ngon tại đây. Trước hết phải kể là món cháo Tiều. Cà Mau là nơi sinh sống của rất nhiều người Triều Châu nên rất dễ tìm thấy các hàng quán có bán cháo trắng nấu nhừ ăn với dưa mắm, tép rim hay hột vịt muối… Cháo trắng là món ăn dễ tiêu và cũng tẻ tiền nên hầu như chiều nào sau khi ký họa xong tôi thường ôm bảng vẽ đi thẳng đến hàng cháo trắng quen thuộc. Cháo trắng dễ nấu nhưng để nấu ngon như Cháo Tiều tại Cà Mau chắc không dễ. Bằng chứng là Sàigòn cũng có cháo trắng nhưng tôi vẫn cứ nhớ mãi món cháo Tiều thuở đó hay vì nó đã gắn liền với một kỷ niệm đẹp của đời tôi!?

Cũng trong mùa đi thực tế này tôi bắt đầu làm quen với món khô cá bổi còn gọi là khô cá sặc rằn. Anh bạn cùng lớp, đi chung với chúng tôi, có bà Nội đang sống ở Cà Mau nên anh thường được bà tiếp tế cho món khô cá sặc chính hiệu “home-made”. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng được bạn cho “ăn ké” món khô ngon tuyệt này. Ngồi nhìn bạn nướng từng con khô sặc trên bếp than, mở từ bụng cá tiết ra rớt xuống lửa cháy xèo xèo lan tỏa một mùi thơm thật khó cưỡng. Bạn chỉ cho cách ăn khô sặc ngon nhất là lấy tay xé từng miếng khô rồi bỏ từng nắm cơm nguội cho vào miệng; thế là chúng tôi ăn hết nắm này đến nắm khác cho đến khi bụng đã no căng mà vẫn còn thèm! Tại Việt Nam bây giờ khô cá bổi đã trở thành món khô cao cấp không phải dành cho người nghèo nữa vì nó khá đắc tiền so với thu nhập của giới bình dân.

Tôi cũng đã có một kỷ niệm rất khó quên khác trong mùa đi thực tế tại Cà Mau! Hôm đó tôi hay đứng ký họa cảnh trên bến dưới thuyền tại Chợ Cà Mau thì có hai cô học trò, chiều chiều đi học về, do tính hiếu kỳ hay đứng lại xem. Tôi thường lo mãi miết vẽ nên cũng không để ý đến đám đông lúc nào cũng vây quanh mình. Cho đến vài hôm sau đang đứng vẽ ở một địa điểm khác thì tôi tình cờ gặp lại hai cô nhỏ, với dáng vẻ hết sức mừng rỡ, một cô tóc dài đã nhanh nhẩu chạy đến bên tôi và hỏi một cách rất thân thiện:

- Mấy hôm nay tụi em đi kiếm chị quá chừng! Chị có thể vẽ giúp cho lớp em một cái poster để minh hoạ bài học sinh vật được không chị?

Tôi còn đang hết sức bối rối thì cô kia tiếp:

- Lớp em có bàn với nhau rồi và tụi em sẽ gửi tiền “bồi dưỡng” cho chị. Giúp dùm tụi em nha chị.

Tôi hơi phân vân chẳng biết tính sao khi nghĩ đến thời gian vẽ bài của mình và thật sự cũng chẳng màng đến món tiền-bồi-dưỡng đó! Không để cho tôi kịp nói gì thêm, cô tóc dài liền lấy quyển sách Sinh Vật trong cặp ra chỉ cho tôi và nói ngay như sợ tôi sẽ từ chối:

- Cái này đơn giản lắm chị ơi. Nó dễ hơn mấy thứ chị đang vẽ nhiều lắm!

Vừa nói cô vừa lấy tay chỉ vào trang sách và giải thích thêm:

- Cô giáo muốn tụi em phải vẽ mấy con cá này lớn hơn cho dễ thấy và nếu được... chị có thể vẽ... đẹp đẹp chút thì càng tốt!

Vừa nói cô vừa nhìn tôi cười lõn lẻn. À hóa ra các bạn trẻ này đang học về thế giới sinh vật của loài cá biển. Việc này cũng chẳng gì khó! Tôi đếm sơ sơ, khoảng trên mười con cá đủ loại. Tôi nghĩ mình có thể hoàn tất chúng trong vòng không quá hai giờ đồng hồ nên liền gật đầu, khá dứt khoát:

- Được rồi. Chị sẽ giúp. Nhưng sao em biết nhà chị ở đâu mà tìm?

- Nhà em ở số xx, Phường 8, chị cứ đi qua chợ, xuống cái đò là tới liền. Nếu không tìm được thì chị cứ hỏi nhà của Hiền, con ông Tư nhà máy xay lúa là ai cũng biết. Dễ tìm lắm chị.

Cà Mau sông nước mênh mông chằng chịt, đi đâu cũng qua đò, xuống xuồng vậy mà tôi cũng đã tìm được nhà của Hiền khi cô đang nằm trên võng hát cải lương ru em ngủ. Thấy tôi, Hiền mừng rỡ chạy ra đon đả:

- Trời ơi! Sao chị vẽ nhanh dữ vậy. Em tưởng phải vài bữa nữa mới xong chớ!

Tôi chỉ cười và đưa cho Hiền tờ poster. Em mở ra xem liền và xuýt xoa đẹp quá chị ơi, thế nào cô và các bạn cũng thích lắm. Tôi cũng vui lây với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của Hiền. Thoắt cái, em chạy vào nhà thật nhanh lấy ra một gói nhỏ dúi vào tay tôi và nói tụi em gửi chị cái này nè. Tôi từ chối bảo rằng chị chỉ muốn giúp lớp em thôi vì nó cũng không tốn nhiều công sức là bao.

Ngay khi ấy má của Hiền từ trong nhà bước ra, thấy vậy bà liền ôn tồn nói:

- Đâu có bao nhiêu mà cô ngại, cô không nhận rồi mắc công con gái tui khó xử với bạn bè của nó. Cô lấy đi cho tụi nó vui, chút đỉnh thôi mà, có đáng gì đâu!

Nói xong bà còn quay sang bảo Hiền đem nước ra mời chế uống đi con, trời nắng chang chang uống miếng nước rồi về cô ơi. Rồi bà còn đem cây bánh Piá cho tôi và bảo bánh này của bạn hàng ở miệt Sóc Trăng mới đem xuống cho, cô cầm về ăn lấy thảo. Tôi thật lúng túng trước sự tử tế của bà và cuối cùng tôi đã không thể từ chối được món tiền thù lao kia.

Trên đường về tôi cầm gói tiền nhỏ trong tay, áp nó vào ngực, chắc chắn món tiền này không lớn nhưng tôi thấy dâng lên một niềm xúc động lạ lùng! Có thể nói đây là số tiền đầu tiên tôi kiếm được bằng nghề của mình sau ba năm là sinh viên Trường Vẽ. Và với niềm phấn khích đó tôi đã tự thưởng cho mình một tô bún mắm nước lèo khi đi ngang qua những dãy hàng ăn trong chợ Cà Mau.

Nhìn tô bún chị bán hàng bưng ra với vài lát thịt ba chỉ, một ít cá lóc, tôm thẻ, cà tím đang bốc khói thơm lừng mùi mắm thật là hấp dẫn. Chưa ăn mà đã thấy ngon rồi. Sẵn bụng đang đói, tôi ăn một mạch hết ngay mà vẫn còn thấy thèm. Thật sự ra đó là tô bún mắm đầu tiên mà tôi được thưởng thức trong đời nhưng cái vị thanh thanh đặc biệt của bún mắm nước lèo Cà Mau vẫn mãi đi theo tôi suốt hơn ba mươi năm qua. Và cho đến bây giờ mặc dù đã khá “sành điệu” với các thể loại bún nước lèo nhưng với tôi tô bún đó vẫn là ngon-số-dách!

Vào năm cuối cùng của đời sinh viên, tôi đã chọn đề tài Biển cho bài tốt nghiệp của mình vì được Công Ty Dầu Khí Vũng Tàu tài trợ cho đoàn chúng tôi chỗ ở trong suốt ba tháng đi thực tế tại đây.

Chỗ ở của bọn tôi ở Bãi Sau, ngay dãy nhà nghỉ mát của khách sạn Thùy Vân. Phía mé gần Núi Lớn chiều chiều có từng tốp ghe cào lũ lượt trở về sau khi đi đánh bắt ngoài khơi. Có ghe sáng đi chiều về nhưng cũng có ghe đi đến ba bốn hôm mới vào lại bờ. Bửa nào trúng lớn cá đầy kín cả khoang; hơn cả chục thanh niên lực lưỡng kéo tàu lên bờ mệt xiểng liểng. Nhưng cũng có hôm biển động, cá biến mất tăm, ngư dân mặt mày ủ rũ héo sầu. Cảnh đó buồn lắm, chả ai muốn đem vô tranh của mình. Bọn chúng tôi chỉ canh hôm nào ghe cào về cá đầy lưới thì túa ra để ký họa. Đó là một hoạt cảnh rất ấn tượng tại bờ biển. Mọi người vừa nói cười vừa tranh nhau giũ lưới càng nhanh càng tốt để thu hoạch cá và đem tàu cất vào ụ cho sớm. Nét mặt ai cũng vô cùng hớn hở vì sắp được về sum họp với gia đình. Vui nhất phải kể là mấy tay chủ ghe. Vì hầu như năm nào cũng có sinh viên Mỹ Thuật về đây làm bài nên nhìn chúng tôi hí hoáy ký họa, họ biết ngay là dân Trường Vẽ. Có lần bà chủ ghe còn hào phóng đưa cho tôi một bịch cá trích còn nhảy soi sói và bảo:

- Đem mấy con cá này về chiên giòn chấm nước mắm; ăn ngon “hết xẩy” luôn nha em!

Buổi tối bọn tôi có thú vui là đi bắt còng biển về rang muối ăn cho đỡ buồn vì đứa nào cũng nhớ nhà và nhớ cả người yêu! Còng biển hay còn gọi là còng gió vì nó chạy nhanh như… gió! Vào những đêm không trăng trời tối mịt, nhóm chúng tôi đứa cầm đèn pin, đứa cầm xô, chân trần thi nhau mà chạy đua với đám còng tám cẳng hai càng muốn hụt hơi. Năm đó bọn chúng tôi sắp ra trường nên cũng chẳng còn trẻ nữa nhưng trò bắt còng gió này đã đưa chúng tôi trở về tuổi thơ của những ngày lên chín lên mười, được tha hồ tung tăng giữa biển trời, hoà mình vào thiên nhiên. Rượt đuổi với còng, chạy té lăn cù trên cát rồi nhảy xuống biển tha hồ tắm táp giữa ngàn sao. Ôi cuộc đời sinh viên giờ nhớ lại thật không có gì hạnh phúc cho bằng!

Trong một kỳ nghỉ hè tôi có dịp ra Nha Trang để thăm gia đình của nhỏ bạn thân. Đó là lần đầu tiên tôi được đặt chân đến vùng biển mơ ước và cảm thấy nó đẹp hơn so với trí tưởng tượng của mình rất nhiều lần. Những ngày ở đây, tôi được má bạn đãi ăn hiều món ngon miền biển nhưng tôi thích nhất là món Cá Cờ nấu canh chua. Nhìn khứa cá sau khi nấu chín nằm vươn lên như những ngọn cờ ngạo nghễ trong tô canh chua đang bốc khói lẫn lộn với mớ bạc hà, đậu bắp, cà chua, khóm và rau thơm thật là hấp dẫn. Vớt cá ra dĩa nước mắm ớt, gắp một đũa bỏ vào miệng rồi và miếng cơm mấp mé ít canh mà nghe tất cả những mùi vị chua, cay, mặn, ngọt trộn lẫn cùng với miếng Cá Cờ xứ biển! Sau này tôi còn nhiều dịp đến Nha Trang, được thưởng thức những món “seafood” tại nhà hàng nổi tiếng nhưng với tôi món Cá Cờ nấu canh chua vẫn là món ăn làm tôi luôn nhớ mãi khi nghĩ về quê hương cát trắng của nhỏ bạn thân!

Sau đó từ Nha Trang chúng tôi đón xe đò đi tiếp ra Quy Nhơn - Bình Định để đi thăm Cậu Mười của bạn. Tại đây tôi được chủ nhà đãi món bánh hỏi ăn kèm với thịt nướng. Thật ngon lạ lùng. Tôi được biết người Bình Định rất tự hào về món bánh hỏi “độc chiêu” này và họ có thể ăn bánh hỏi cả ngày trừ cơm không chán. Tôi ngồi nhìn hoài những cọng bún y như hình “dấu hỏi” ngã nghiêng chồng chất và kết dính với nhau trông thật vui mắt, rồi nhẹ nhàng gắp một chùm-dấu-hỏi cho vào miệng, vừa ăn mà tôi vừa hỏi thầm chẳng biết trên đời này còn món bánh hỏi nào ngon hơn thế nữa hay không?

*

blank
Bụi bạc hà “cưng” cùng với mớ hành, ớt, ngò gai của cô bạn tôi, hiện đang sống với anh chồng người Úc tại Sydney. Cô bảo năm nay mùa hè bên đó nắng quá nên bạc hà không được tươi tốt cho lắm!

Mãi sau này tôi cũng có dịp đi du lịch miền Bắc để thăm các danh lam thắng cảnh luôn hằng ngưỡng mộ. Chuyến đi khá dài vì phải di chuyển từ Hà Nội lên Sa Pa, Vịnh Hạ Long, Chùa Hương và nhiều đền đài lăng tẩm nổi tiếng khác. Sau khi về lại Sàigòn tôi chỉ nhớ độc nhất món gà luộc chấm muối tiêu! Vì đi đến đâu, ngoài những món ăn thay-đổi-linh-động, thì hầu như nơi nào họ cũng dọn ra đĩa gà luộc bên trên có vài lát lá chanh, được sắt mỏng đến không thể mỏng hơn được nữa. Lúc đầu tôi cũng thấy ngon ngon nhưng ăn liền tù tì mười mấy ngày nên cũng hơi “bị-ấn-tượng”.

Sau này tôi mới được biết rằng người Bắc họ rất yêu món gà luộc và với họ chỉ có gà ở miền Bắc mới đủ tiêu chuẩn: ngon, dai, ngọt để cho ra một đĩa gà luộc ngon-hết-ý! Có dạo tôi làm chung với một cô đồng nghiệp là dân “Bắc Kỳ” chính hiệu, nhưng gia đình cô đã dọn vào Nam sinh sống được vài năm. Kể về thành tích của mình, cô khoe đã “ém nhẹm” được hai con gà giò còn sống (?) mang lên máy bay đem vào Sàigòn để … ăn cho đã thèm. Cô còn thành thật phán thêm một câu: “Gà trong Nam ăn chán chết!” làm tôi tự ái dễ sợ! Nhưng kịp nghĩ lại, thôi hãy cứ để cho cô bạn trẻ được sống trọn vẹn với cái tình quê của cô ấy đi!

Do đòi hỏi của nghề nghiệp, nên hồi còn ở Việt Nam tôi cũng khá thường xuyên lui tới những khách sạn năm sao, nơi có những đầu bếp quốc tế lo phần ẩm thực cho các “thượng đế” của mình. Những yến tiệc ở đây rất sang trọng có sâm banh, rượu mạnh đắc tiền được đựng trong những chiếc cốc cao sang, ngạo nghễ; có những món ăn của giới thượng lưu đẹp từ cách trình bày cho đến cái muỗng, cái nĩa, cái khăn … nhưng tất cả chẳng lưu lại gì trong trí nhớ của tôi ngoài những bộ cánh hàng hiệu mà họ khoát lên người!

Sống ở Sàigòn 38 năm nên đi đâu tôi cũng nhớ về Sàigòn, ăn món gì tôi cũng nghĩ về Sàigòn. Khi còn ở Việt Nam có dịp ra Bắc thưởng thức món Phở giữa lòng Hà Nội, quê hương của Phở, vậy mà tôi vẫn không thấy ngon bằng món Phở made in Sàigòn. Đến Huế, vào chợ Đông Ba kêu một tô Bún Bò Huế ăn xong cứ ngẩn ngơ hoài vì sao nó không giống với bún bò Huế mình hay ăn ở Sàigòn?!

Thật cám ơn internet biết bao nhiêu vì giờ đây nếu thèm món ăn Việt Nam nào tôi chỉ cần lên mạng tìm là có ngay công thức và cách chế biến. Có thể nó không ngon-như-tiệm nhưng ít ra nó cũng giông giống được 70% là thành công rồi. Ngồi nhâm nhi thành quả của mình mà tâm trí tôi cứ nhớ lại hình như món này mình đã ăn ở cái quán kia, quán kìa ở Sàigòn. Nhớ để ăn thấy ngon hơn, như đang nhai từng kỷ niệm, nuốt vào bụng rồi tiêu hóa nó vào trong giấc ngủ khi đêm về. Trong giấc mơ, không có tôi với quần là áo lượt trở về trên chiếc xe đời mới đến những nhà hàng sang trọng nổi tiếng của Sàigòn; mà chỉ có tôi với chiếc nón lụp xụp trên đầu mon men vào ngôi chợ nhỏ, ngồi bẹp xuống trên cái ghế gỗ thấp lè tè, húp xì xụp những con ốc len hay vét hết miếng cuối cùng của đĩa bánh tầm bì như một thuở nào tôi đã từng trải qua.

Nhà cửa ở Mỹ lúc nào cũng đóng im ỉm, đường xá vắng lặng như tờ. Nhiều hôm thằng con tôi đang ngồi chơi game trong nhà nghe tiếng nhạc của chiếc ice cream truck liền lật đật chạy theo để mua cho bằng được một que kem mà nó thích. Tôi nhớ lại hình ảnh của mình gần năm mươi năm trước cũng từng chạy theo chiếc xe đạp bán cà rem cây khi nó chạy vào xóm nhỏ để mua một cây cà rem đậu xanh, sầu riêng hay khoai môn …. Nhiều hôm giữa cái nắng nung người như thiêu như đốt của Texas tôi ước giá mà có chiếc xe ba gác bán mía ghim và trái cây xẻ đẩy ngang trước cửa nhà như bên Việt Nam thì chắc chắn tôi sẽ chạy ra mua một đĩa đầy ắp đủ loại như: mít, chôm chôm, cóc, ổi, thơm… và không quên mua thêm vài que mía ghim nữa để tự “giải nhiệt” ngày hè cho mình.

*

Dọc theo dãi đất hình chữ S gần như nơi nào cũng có những món ăn mang hương vị đặc sắc của từng vùng. Do vậy, khi ra sống ở hải ngoại, khách ly hương cứ hoài niệm về những món ăn đã từng gắn bó với mình suốt quãng đời thơ ấu. Để rồi có một hôm nào đó chợt quay về quê cũ, vào cái chợ năm xưa thưởng thức lại những “món ruột” của mình; mới biết rằng nó đã không còn như-mình-tưởng! Năm tháng đã trôi qua, biết bao vật đổi sao dời! Chị bán hàng ngày xưa nay đã lụm khụm, đã thay đổi cách nấu nướng hay tự trong nội tại của kẻ tha hương đã có những đổi thay biến thiên theo quy luật của đất trời. Để rồi ai đó ngộ ra rằng dường như cái khẩu vị của mình đã quen với những món Việt “Made in USA” mất rồi!

Chưa kể giờ đây nguồn nước, không khí bên nhà đã bị ô nhiễm trầm trọng, thức ăn, cây trồng ít nhiều chứa mầm độc tố do phân bón, hóa chất nên người viễn xứ đôi lúc cứ e dè không dám ăn uống thoải mái cho thỏa lòng. Có một lần về thăm mẹ, tôi muốn cả nhà có một bửa ăn cùng quây quần bên món rau muống chấm mắm nêm như ngày xưa, nhưng mẹ tôi đã khuyến cáo liền:

- Lúc này bên đây không ai dám ăn rau muống hết con ơi vì người ta phun thuốc xịt rầy quá chừng. Ăn sợ bị ngộ độc!

Tôi biết Sàigòn bây giờ đã mọc lên những nhà hàng đẹp không-thua-gì-ở-Mỹ, đã có những món ăn y-như-ở-Mỹ và cũng có những “đại gia” giàu-hơn-Việt-Kiều-Mỹ. Tôi biết Sàigòn hôm nay đã có nhiều thay đổi, thay đổi từ cách sống cho đến cách ăn, cách nói khiến khách tha hương nhiều lúc không khỏi ngỡ ngàng khi trở lại chốn quê xưa!

Tôi cũng biết có nhiều người Việt đã đến Mỹ từ những ngày đầu tiên khi Sàigòn sụp đổ và đã hơn 40 năm trôi qua nhưng họ chưa bao giờ trở về thăm quê cha đất tổ một lần nào! Vậy mà những món ăn Việt Nam vẫn ngày ngày hiện diện trên mâm cơm gia đình họ, như nhắc nhở cháu con rằng chúng ta vẫn mãi là người Việt nam!

Riêng với thế hệ được sinh ra và lớn lên ở xứ người thì đất nước Việt nam thật quá xa xôi! Ngôn ngữ Việt nam thật quá lạ lẫm nhưng món ăn Việt nam thì lại thật gần gũi, thân thương! Đối với họ quê hương đơn giản là nơi họ được sinh ra, được sống trong tình yêu thương của ông bà, cha mẹ và được ăn những món Việt mà họ yêu thích.

Năm ngoái, nhân một lần vào Baylor Scott & White Medical Center - Waxahachie khám bệnh tôi có dịp gặp một cô y tá người Mỹ khá xinh đẹp, tuổi độ ngoài ba mươi. Sau khi xem bệnh án của tôi, cô ấy hỏi tôi có phải là người Việt Nam không? Tôi nói đúng vậy và nhìn cô hết sức ngạc nhiên! Hiểu được sự thắc mắc của tôi, cô cho biết vì mẹ chồng cô cùng họ với tôi; nhưng cô thì mang họ “Vu” của chồng! Ngưng một giây, như để chứng minh cho điều mình vừa nói, cô hỏi tôi:

- Co co khoe khong?

Cô nói chậm rãi một câu tiếng Việt nhưng rất-Mỹ! Chúng tôi cùng cười thoải mái và thế là khoảng cách đã xích lại gần hơn giữa bệnh nhân và y tá. À! Thì ra cô này là dâu của một gia đình Việt Nam 100%. Cô cho biết đang sống cách thành phố của tôi độ 35 phút lái xe; chồng cô là “boat people”, anh đã cùng cả nhà sang Mỹ định cư vào đầu thập niên 80. Cô còn hào hứng cho biết đã học nấu nhiều món ăn Việt Nam từ mẹ chồng vì hai đứa con trai của cô rất mê Phở, bún riêu, cơm tấm, bò kho … và cả nước mắm nữa!

Nhìn ánh mắt của cô, tôi có thể đoán được nhờ những món ăn Việt Nam mà mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu nhà này đã trở nên vô cùng khắn khít.

Tại hải ngoại thường thì trong miếng vườn sau nhà của dân “gốc Việt” nào cũng có có một khoảnh dành cho đám: hún quế, kinh giới, ngò gai, rau râm, hún cây, tía tô… để khi cần ăn là có ngay, khỏi phải lái xe chạy “lâu lắc”. Nhiều người còn trồng cả giàn bí, bầu, khổ qua, dưa leo hay bụi bạc hà để rồi đến lúc “thu hoạch” phải gọi điện thoại hay mang đến tận nhà ai đó nhờ “ăn lấy thảo”. Của một đồng, công một lạng! Nhưng họ thấy vui khi nhìn liếp cải, vườn rau lớn lên từng ngày. Hình ảnh thân thương khu-vườn-của-má ngày nào đã được bàn tay của họ tái hiện trên quê người. Rồi chúng lần lượt được đem vào mỗi bửa ăn như thầm nhắc nhở rằng quê hương, mẹ hiền như lúc nào cũng cận kề bên cạnh.

Ở Mỹ thường trong các buổi tiệc gia đình hay họp mặt, tất niên, tân niên... mỗi thành viên sẽ được phân công đảm trách một món ăn, từ chính đến phụ tùy theo “sở trường, sở đoản” của từng người. Mạnh ai nấy tự chăm chút món ăn của mình rồi đem đến chia sẻ cùng nhau để tạo thành một bửa “đại tiệc”. Dù không thật xuất sắc nhưng những món ăn Việt Nam này đã nối kết những mảnh đời cùng chung một cảnh ngộ lại với nhau, để dần dần tạo dựng nên một cộng đồng!

*

Ở hải ngoại hầu như ai cũng biết đến câu nói “Tiếng Việt còn, người Việt còn” của Nhà văn hóa lỗi lạc Phạm Quỳnh. Tuy nhiên, cái khó của ngôn ngữ là phải học mới hiểu, phải hành mới thông; còn những món ăn Việt Nam thì dường như dễ “đi vào lòng người” hơn. Do vậy, tôi xin được mạn phép để bổ sung thêm ý của cụ Phạm rằng “Món Việt còn, người Việt còn!” dựa trên tinh thần văn hóa ẩm thực của người Việt tại hải ngoại. Và tôi cũng xin được đại xá nếu như đó là điều thất kính với bậc tiền bối!

Ngày nay món ăn Việt Nam đã theo chân những người Việt lưu vong trải dài trên khắp bề mặt của quả địa cầu. Món Việt chẳng những còn mà chắc chắn sẽ còn nhiều hơn nữa khi những cộng đồng Việt Nam đang ngày càng lớn mạnh trên khắp các quê người.
Tác giả: Nguyễn Bích Thủy

Tản Mạn Cuối Năm

Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo. Cô đến Mỹ tháng 4 năm 2000, hiện là cư dân Waxahachie, Texas. Sau đây là bài viết mới nhất.

blank
Hình ảnh quen thuộc của người dân Hoa Kỳ trong mùa Giáng Sinh.

* * *

Kể từ sau Black Friday thì cả nước Mỹ bắt đầu một đợt mua sắm tưng bừng nhất trong năm, kéo dài đến tận cuối tháng mười hai. Nhân dịp này những gói quà, những cánh thiệp, những e-card chứa đựng biết bao lời chúc hoa mỹ nhất sẽ được gửi đi đến khắp nơi trên quả địa cầu. Người ta không chỉ tặng quà cho nhau mà còn mở lòng ra với những kẻ không hề quen biết và với những ai đang gặp hoàn cảnh khó khăn... Đó là một nét văn hóa rất đẹp vào mùa Giáng Sinh mà tôi đã chứng kiến trong suốt gần mười sáu năm qua tại Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ này!

*

Theo thống kê cho biết X-Mas năm nay mỗi gia đình tại Mỹ sẽ chi ra khoảng 830 đô la cho quà cáp, biếu xén. Đây là một con số lớn nhất kể từ sau cuộc khủng khoảng kinh tế toàn cầu 2008. Nhìn dòng người sắp hàng rồng rắn ở những quày thu ngân tại các khu shopping center cũng đủ hiểu cái mãi lực trong mùa lễ Giáng Sinh là vô cùng lớn!

Người Việt do ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa nên vào ngày Tết thường mừng tuổi cho trẻ em và các vị cao niên bằng phong bao lì xì. Xem ra việc này lại rất hay vì “nội dung” bên trong bao nặng-hay-nhẹ đều tùy thuộc vào khả năng tài chánh của mỗi cá nhân và hầu như chẳng ai muốn “kiểm tra chất lượng” trước mặt người đã lì xì mình vì lý do hết sức tế nhị!

Trong khi đó tại Mỹ hầu như thành viên nào trong gia tộc cũng được nhận quà (bọn nhóc bao giờ cũng được ưu tiên nhất). Mỗi người một cá tính, một ý thích, một gu thẩm mỹ khác nhau nên để chọn cho ai đó một món quà vừa ý họ và cũng vừa túi tiền mình quả thật là một bài toán nan giải. Chưa kể người Âu Mỹ có thói quen mở quà ra xem ngay để thể hiện lòng ưu ái đối với tặng phẩm mình vừa mới nhận. Do vậy, ai ai cũng phải cố gắng mua quà sao coi-cho-được để “vui lòng người nhận, đặng bụng người cho”.

Ở thời đại @ này việc mua sắm online cũng giúp tiết kiệm thời gian rất nhiều. Chỉ cần chịu khó ngồi nhà “rà chuột” khắp các cửa hàng “ảo” trên mạng là mọi người có thể kiếm được quà vừa túi tiền mình. Nhiều đợt khuyến mãi free shipping và giảm giá đến 75% hay clearance y như-ngoài-tiệm.

Trong hãng tôi vào những ngày cận Christmas, do mang cùng một tâm trạng nên gặp nhau người ta thường hay hỏi đúng một câu:” Sắm sửa xong hết chưa?”. Có người bảo đã xong từ tháng trước. Có người nói còn mấy món nữa là dứt điểm. Nhưng lại có không ít người rầu rỉ vì chưa mua gì cả. Một cô bạn nhỏ của tôi đã than thở:

- Tôi đang bị stress vì quà cáp đây! Tôi không biết người ta thích gì để mua hết.

Rồi không chút đắng đo, cô bỗng nhìn tôi nói:

- You coi vậy mà lucky quá!

Tôi đã trợn tròn mắt nhìn cô. Cũng bởi tôi làm việc trong hãng đã lâu nên ai cũng hiểu hoàn cảnh của chúng tôi đang sống “mình ên” không cha mẹ, anh em, họ hàng, bạn bè giữa “xứ Mễ” này. Thỉnh thoảng họ cũng nhìn tôi bằng cặp mắt đầy ái ngại đôi khi pha chút tội nghiệp vào những dịp lễ cuối năm. Tôi cũng đã quen rồi! Nhớ lời một bài hát có viết:

...Tôi giờ như con thú hoang lạc đàn
Từng ngày qua từng kiếp sống quên thời gian.
Kiếp tha hương, lắm đau thương...

Đây là lần đầu tiên tôi nghe một đồng nghiệp bảo mình may mắn, tôi muốn nói rằng tôi đang ao ước được một phần bad luck của cô!! Bởi những ngày cuối năm lúc nào cũng đem đến cho tôi một cảm giác buồn bã, nhớ nhà đến nao lòng. Mấy năm trước thằng con tôi còn nhỏ, nó hay so bì với đứa bạn hàng xóm rằng:

- Mẹ ơi! Fabian được cả đống quà, còn con thì chỉ có mấy cái thôi.

Tôi chỉ biết an ủi nó:

- Có rất nhiều trẻ mồ côi cỡ tuổi con hay nhỏ hơn con không có cha mẹ, anh chị em nên vào dịp Christmas chúng chẳng có ai cho quà gì cả và nếu có thì cũng bé xíu thôi. Con phải vui vì con còn có ba, mẹ và chị Hai bên cạnh. Con may mắn hơn chúng rất nhiều.

Giờ đây con trai tôi đã lớn, chắc nó cũng đã hiểu nên có vẻ thích nghi với cuộc sống “lạc đàn” của chúng tôi rồi!!!

Vào ngày 24 tháng 12 các khu Shopping Center thường đóng cửa lúc sáu giờ chiều để nhân viên còn kịp thu xếp thời gian về ăn tiệc nữa đêm với gia đình. Chúng tôi được nghỉ làm nên hay tha thẩn vào mall để ngắm nhìn mọi người mà nhớ lại chợ chiều 30 Tết ở bên nhà. Đến gần sáu giờ loa phóng thanh thông báo liên tục nhưng thiên hạ vẫn còn đầy trong các cửa hàng và chật các lối đi. Không riêng gì chúng tôi mà có rất nhiều người cũng đang sống “lạc đàn” trên xứ sở cờ hoa này nên trông họ cũng hết sức “nhỡn nhơ”, nhàn nhã. Họ đến đây chủ yếu để giết thời gian. Cho đỡ buồn!!! Nhưng một số đông khác thì đang tất tả, vội vội vàng vàng, đi đi lại lại đầy căng thẳng để “gom” cho đủ số quà trước giờ nhập tiệc. Nhìn họ bỗng dưng tôi chạnh nghĩ, cuộc sống của mình thật ra cũng… không tệ lắm!

Tôi nhớ lại gần 25 năm trước chồng tôi đã đến đây và đã trải qua tám mùa Giáng Sinh một mình. Chắc anh đã vô cùng khổ sở trong những ngày này? Rồi tôi lại liên tưởng đến 40 năm trước đã có biết bao người Việt Nam đến đây một mình, tứ vô thân, để rồi gầy dựng nên một “bầy đàn” đông vui và phồn thịnh như hôm nay. Chắc chắn họ đã khóc rất nhiều trong những “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời” của những ngày đầu viễn xứ!?

Tôi lại nhớ đến cô chồng của mình. Năm nay cô 85 tuổi hiện đang sống một mình trên tiểu bang Pennsylvania, cạnh nhà cũ của tôi khoảng năm phút lái xe. Có thể nói cô là một người phụ nữ Việt Nam lớn tuổi nhất và cô đơn nhất mà tôi từng biết. Cô có một đứa con gái nhưng đã theo chồng dọn sang New Jersey, năm khi mười họa mới về thăm cô một lần. Cô cũng có một số cháu nhưng lâu lâu họ chỉ “tạt ngang” chút rồi thôi. Cô đang ở trong một housing cho người già, cô sống hoàn toàn đơn độc bên cạnh những người Mỹ về hưu như cô, chỉ khác là họ còn có con cháu thỉnh thoảng đến thăm, còn cô thì hầu như chẳng có ai!!!

Cũng may mà cô còn có Chúa. Có lẽ Chúa đã tiếp thêm sức mạnh và sự bình an cho cô. Sáng nào cô cũng tự lái xe đến Nhà Thờ của người Mỹ để đi lễ vì Nhà Thờ Việt Nam cách đó khá xa. Việc đến gặp Chúa mỗi ngày là niềm vui của cả đời cô. Cô sống tiện tặn, dè xẻn với đồng lương hưu của mình nhưng cũng đã giúp cho hai vị thầy có hoàn cảnh khó khăn học tốt nghiệp Linh Mục bên Việt Nam. Cô biết hai vị qua lời giới thiệu của giáo hội Công Giáo bên này bởi cô chưa từng một lần nào về Việt Nam sau bao năm đến Mỹ tỵ nạn. Ngày hai vị nhậm chức thụ phong cô chồng tôi đã không ngại tuổi già sức yếu, đường xá xa xôi đã bay về dự lễ. Thật cảm động.

Lúc nào tôi cũng yêu quý cô như ruột thịt của mình. Có một lần trước ngày sinh nhật cô, tôi đã gửi một Birthday card kèm theo là tấm check biếu tặng cô như bày tỏ một niềm yêu kính. Sau đó tôi gọi điện thoại chúc mừng sinh nhật thì nghe giọng cô nghẹn ngào:


- Thủy ơi! Con nhớ đến sinh nhật của cô và gửi thiệp chúc mừng là quý lắm rồi, dừng một chút cho bớt xúc động cô tiếp, con đừng gửi tiền cho cô nữa nha con, cô cũng tạm đủ sống con à. Thỉnh thoảng con gọi hỏi thăm là cô vui lắm, vì biết rằng vẫn còn có người nhớ đến mình!

Và rồi mặc cho tôi năn nỉ và giải thích là không có đáng gì đâu cô ơi, chỉ vui chút thôi mà! Nhưng cô nhất định không deposit cái check của tôi. Tôi cũng hiểu được lòng cô và tấm lòng của những bà mẹ ở Mỹ nói chung. Họ không muốn con cái tốn tiền vì mình, họ thích cho đi nhưng lại ngại nhận về vì sợ làm phiền, hao tốn của con. Họ chỉ sống bằng những cuộc thăm viếng, những cú phone, những tấm thiệp… Với họ có lẽ những thứ ấy có giá trị gấp nhiều lần so với các món quà sặc sỡ gói nơ xanh, đỏ, tím, vàng!!!

*

Người Việt mình có câu:” Bánh ít đi, bánh quy lại” hay “Có qua có lại mới toại lòng nhau”. Do vậy, khi nhận một món quà của ai biếu tặng người ta thường tìm cách để lại-quả vì sợ “mắc nợ”. Đây cũng là một văn hóa ứng xử của người Việt, đối với người Mỹ hay Mễ họ không câu nệ và khách sáo như mình. Vậy cũng hay. Nhưng đôi khi đem lại cảm giác như một sự trau đổi hàng hóa. Mất đi cái tình.

Do vậy, càng lớn tuổi người ta càng thận trọng và hết sức đắn do với những món quà cho-và-nhận. Bởi một món quà do mình “cố tình” gửi đến ai đó từ lòng yêu quý thì sẽ “vô tình” làm họ phải phân vân và “cố tìm” một món khác tương xứng để hồi đáp lại. Điều này đã làm tôi dở khóc dở cười khá nhiều bận. Gần đây nhất khi tôi mang quà đến tặng cô bạn mà mình rất quý, cách nhà cũng khoảng 50 phút lái xe. Cô rất vui nhưng thoáng chút bối rối rồi cô chạy vào cái “núi” quà đang chất ngổn ngang trong tủ của mình lôi ra một món bỏ vào túi trao tôi và tíu tít nói lời cám ơn lẫn... xin lỗi!!! Người mình có câu “Của cho không bằng cách cho”. Nhưng trong trường hợp này tôi phải vận dụng bài học: bỏ chấp trước và buông xả!

Thêm lần khác. Tôi rất thích gửi thiệp viết tay cho người thân và bạn bè hàng năm vào mùa Christmas. Cứ tưởng tượng khi nhận được tấm thiệp của mình, mở ra chắc họ sẽ ngạc nhiên và vui thích lắm vì nó được gửi qua đường bưu điện, phải đi qua nhiều quốc gia mới đến được tay họ. Nhưng không đơn giản là vậy! Đã hai lần tôi nhận được một lời nhắn đại loại là chị không có thói quen gửi thiệp cho ai cả thì tôi cũng đừng nên gửi thiệp cho chị. Hãy gửi e-card cho tiện và đỡ hao!!! Tôi như từ trên trời rớt xuống. Một tấm thiệp trong hộp bán sĩ và một đồng bạc tiền tem đâu là bao? Cái tình tôi gửi đến chị còn nhiều hơn thế sao chị không nhận để tôi vui?! May là tôi đã hết-còn-khóc lâu rồi. Nếu còn khóc được chắc tôi đã khóc cả ngày!!!

Nhưng cũng may cuộc đời vẫn còn có nhiều niềm vui khác. Giáng Sinh năm nào nhỏ em tôi cũng từ Đức gửi sang một thùng quà toàn là những món cho-vui-thôi-mà vì nó thương tôi đang là “thú hoang lạc đàn” ở nơi này. Tôi đã nhắn với nó là đừng chở củi về rừng nữa, rừng ở Đức và Mỹ củi cũng giống nhau, chỉ làm giàu cho ngành bưu điện thôi! Hy vọng sang năm nó sẽ nghe lời tôi. Mong là vậy!

Trước Giáng Sinh hai tuần, tôi nhận được một Christmas card của cô bạn từ thời còn cột tà áo dài chơi u giữa sân trường Gia Long năm nào. Bên trong thiệp có kèm theo một sợi dây chuyền với những hạt ngọc trai và những trái tim bé xíu màu đỏ rất dễ thương. Thiệp đẹp, quà đẹp nhưng với tôi đẹp nhất là hai trang thư viết tay nắn nót mà nhỏ bạn đã gửi đến cho tôi, có những dòng chân tình như sau:

Thủy ơi! Sáng nay đi đến nhà một người bạn uống trà ăn mince pie. Bà tổ chức coffee morning tại nhà, gây quỹ cho hội từ thiện Children Hospice. Tao rất thích bà này. Con trai bà bị tai nạn xe chết lúc 22 tuổi. Bà bị trầm cảm hết mấy năm nhưng bây giờ đã học yêu đời trở lại….. Tao mua cái dây này tặng mày, do bạn của bà làm. Tao không có tánh đón mừng X-Mas hoặc bày vẽ quà cáp. Hễ hứng là làm chớ không bao giờ dự tính. Nhìn sợi dây tao nghĩ mua món quà này tặng mày có ý nghĩa vô cùng. Vừa giúp hội từ thiện, vừa nhớ đến nhỏ bạn phương xa. Thành ra mày đừng có mua quà tặng lại nha. Tao không thích ba cái chuyện lăng xăng….

Lại thêm một nhỏ bạn khác của tôi nhân dịp sang Mỹ đi xem trường cho con trai nhập học trên Seattle đã “tấp” vào Dallas thăm tôi. Bên cạnh những món lỉnh kỉnh mà nó mang vác từ Việt Nam sang cho, tôi cảm động nhất là cái khăn quàng cổ (scarf) mà nó đã tự tay đan tặng mình. Với món quà này tôi cảm thấy ấm áp hơn trong mùa Đông năm nay!

Cũng tối nọ, đang mơ màng thì có nhỏ bạn gửi message báo tin đã gửi quà cho tôi rồi khi nào nhận được thì cho nó biết. Tôi “la làng” liền:

- Làm ơn đừng gửi quà cho tao. Mày cứ để tiền sẵn đó mai mốt tao về Việt Nam dẫn tao đi ăn một lần cho nó tiện!

Nó trả lời vui-hơn-Tết:

- … chỉ vì tao mê mày… nên trái tim nó có tiếng nói riêng… tao hỏng cản được… ha… ha…

Bạn tôi là vậy đó! Thân nhau quá rồi, 43 năm tình bằng hữu, còn gì phải khách sáo nữa đâu!? Tôi vẫn còn nhớ như in những ngày đói khổ ở Việt Nam! Nếu lúc đó ai gửi cho tôi một tấm thiệp, một cục xà bông, một cây kem đánh răng, một cái quần jean hay một chiếc “áo pull” made-in-nước-ngoài” là tôi vui suốt mấy ngày liền. Làm gì có khái niệm trả-nợ khi ai cũng nghèo khó như ai, nhận được một thùng hàng “viện trợ” của bọn-đế-quốc thời đó đôi khi không ai dám đụng đến để rồi mang ra chợ Tạ Thu Thâu bán lấy tiền mua gạo.

Giờ đây cuộc sống đã đổi thay nên người ta phát sinh tâm lý không thích mắc nợ dù đó là thân nhân hay bè bạn. Nhưng họ quên rằng sinh ra làm người là chúng ta đã mắc nợ thế gian!! Ba mẹ cho tôi một tấm hình hài và nuôi tôi khôn lớn thành người. Thầy cô cho tôi một kiến thức để bước vào đời. Chồng con cho tôi một chỗ dựa tin thần thật vững chắc không gì sánh nổi. Chị em, bạn bè cho tôi những tình yêu thương và tin cậy. Quê hương Việt Nam cho tôi một kỷ niệm khó phai. Nước Mỹ cho tôi một cuộc sống tự do mà tôi đã bị đánh mất suốt 25 năm. Cuộc đời cho tôi những bài học quý giá để biết yêu thương và tha thứ. Bên cạnh đấy bao người đã đổ mồ hôi bên ruộng đồng để làm nên hạt gạo, miếng ăn cho tôi mỗi ngày. Tôi có cuộc sống tiện nghi đầy đủ như hôm nay là nhờ các nhà khoa học đã tốn rất nhiều công sức để cống hiến cho nhân loại. Đó là chưa kể đến những người lính đang ở đầu chiến tuyến, họ đang canh giữ gìn yên bình cho tôi nơi này. Không một phút xao lãng! Rồi thì cái không khí trong lành mà tôi đang thở, nguồn nước sạch mà tôi đang uống… nhất nhất đều do công sức của bao người hợp lại. Chắc bạn đang muốn nói đó là phân công của xã hội ư? Có thể. Nhưng xã hội đã cho tôi một công việc quá nhẹ nhàng, dễ dàng so với biết bao người phải làm việc hết sức vất vả đôi khi còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Mãi mãi tôi sẽ không bao giơ đền đáp hết được những ơn nghĩa này!!

Hàng năm vào dịp lễ Tạ Ơn hay X-Mas tại Hoa Kỳ có rất nhiều tổ chức từ thiện của mỗi hãng, mỗi địa phương hay của nước Mỹ thường kêu gọi quỹ lạo trên tinh thần “Lá lành đùm lá rách” hay “ Một miếng khi đói bằng một gói khi no” để góp một bàn tay Cám Ơn Cuộc Đời. Cái tuyệt vời nhất của cuộc sống là đâu nhất thiết mình phải trả ơn cho đúng người mình đã thọ ơn. Hãy giúp những người cần giúp. Họ có mặt khắp nơi nơi. Đây cũng là một cách trả ơn những người đã từng giúp mình!! Cuộc đời này vốn dĩ đã là một điệp khúc của Cho và Nhận.

Tại hãng tôi cứ vào dịp Giáng Sinh người ta đặt một cái thùng rất to ở cửa ra vào để quyên đồ chơi cho các trẻ em mồ côi. Đội ngũ các Hướng Đạo Sinh cũng đến gõ cửa từng nhà để xin thức ăn cho người vô gia cư. Trong mall dọc các lối đi danh sách các trẻ em nghèo cần giúp đỡ quần áo và quà cáp được treo trên những cây thông trang trí khá đẹp mắt. Những người có lòng hảo tâm chỉ việc đến chọn tên và “cà thẻ” credit card ở một bàn đặt cạnh đó là xong ngay! Tổ chức The Salvation Army ngoài việc gửi thư đến tận mỗi gia đình để xin tiền quỹ lạo, họ còn tung ra hàng ngàn “Đội Quân Cứu Tế” đến đứng trước các cửa hàng lớn để xin từng đồng bạc lẽ của đám đông đi Christmas shopping. Nhìn những người mặc chiếc áo màu đỏ có hàng chữ “Doing The Most Good” đang đứng ngoài trời giá rét trên tay cầm cái chuông lắc leng keng như đang rung lên những tiếng kẻng đánh thức lòng trắc ần và lương tâm của mỗi con người thì chắc không ai là không dừng chân cho được. Bên cạnh đó, American Red Cross luôn đặt chi nhánh khắp các thành phố lớn trên nước Mỹ; họ sẽ đóng vai trò những sứ giả đầy uy tính khi sử dụng đồng tiền của bạn ở bất kỳ nơi nào có thiên tai, loạn lạc và nghèo khổ trên thế giới.

Ngày nay tại Mỹ việc làm từ thiện online có lẽ cũng khá phổ biến như shopping online vậy. Chỉ khác là khi mua hàng trên mạng người ta phải ngồi chờ hàng tới, ngắm nghía săm soi để rồi quyết định có nên sử dụng hay trả lại. Làm từ thiện do tự nguyện và là niềm vui được giúp đời nên sau khi đã bấm nút gửi đi thì người ta thấy phơi phới. Cái hay ở chỗ là khi chính tay bạn mang hiện vật hay hiện kim đến trao tận tay người khốn khó thì tâm của bạn thường bị “trụ” và vướng mắc bởi cái nhìn, cái nghe, cái cảm của chính mình. Bạn sẽ tự hỏi liệu người này có thật sự nghèo đến độ cần giúp không, người này có xứng đáng với món đồ của mình cho không hay người này trông chẳng thân thiện chút nào…!!? Vì đã tận mặt trông thấy họ bạn sẽ có thái độ ứng xử ra sao khi một ngày nào đó họ bỗng thành công hơn bạn, có địa vị hơn bạn nhưng đã có một lần trong đời trót mang ơn bạn?!

Cũng tương tự như thế khi những người không hề quen biết nhận một món quà từ một tổ chức từ thiện mà không phải là từ tay của bạn trao tặng, họ cũng sẽ có cảm giác thoải mái hơn vì không biết mặt người mình đang “mang ơn”. Họ cũng không bị “dính mắc” là sẽ phải trả ơn cho bất kỳ ai cả. Họ sống thoải mái, bình an để một ngày kia họ thấu hiểu và tiếp tục góp một bàn tay hàn gắn lại những mảnh đời mất mát, đau thương hơn họ.

Giờ đây tôi cũng đã hiểu những sự khác biệt giữa Đông và Tây. Tại đất nước này, rất nhiều người không cần phải là triệu phú hay tỷ phú nhưng đến lúc nhắm mắt xuôi tay họ sẵn sàng đem tài sản của mình hiến tặng cho Nhà Thờ, cho các tổ chức nhân đạo hay cho các trại mồ côi, viện dưỡng lão… Hình ảnh những người trẻ tuổi ở Mỹ đi làm việc thiện nguyện cho các tổ chức phi chính phủ ở tận Châu Phi, Châu Á… đã không còn xa lạ với thế giới nữa. Điều này dường như quá khác biệt với văn hóa đông phương luôn dạy dỗ con cái phải luôn bên cạnh cha mẹ chăm sóc họ lúc tuổi già sức yếu, ốm đau. Tôi không dám phê phán ai cả vì tôi cũng là một người Việt Nam đã thấm nhuần triết lý Khổng Mạnh bao đời nay. Tôi chỉ biết kính cẩn nghiêng mình trước những tượng đài của đức hy sinh là lòng dũng cảm mà bao người đã được hấp thụ từ những ngày còn trong nằm trong bụng mẹ dưới sự dìu dắt của Thiên Chúa!

*

Giáng Sinh từ lâu đã không còn là một ngày lễ riêng của những người có Đạo mà nó đã trở thành một ngày đại lễ của cả hành tinh này. Đây thực sự là một ngày lễ của tình yêu thương và sự đoàn tụ.

Christmas năm nay tôi rất vui khi nhận những món quà chân tình của người thân, bạn bè gửi về và cũng rất hạnh phúc với những món quà mình đã gửi đi. Nếu một ngày nào đó không còn ai nhớ đến mình chắc sẽ buồn lắm và nếu mình không còn khả năng để gửi quà cho ai chắc sẽ còn buồn hơn gấp nhiều lần!

Khi tôi viết những dòng sau cùng này thì ngày mới đã dần sang. Năm mới dương lịch sắp tới. Ở đâu đó trên trái đất này những bửa tiệc thâu đêm chắc vẫn còn diễn ra nhưng bên cạnh đó vẫn có những đứa con đang mong ngóng về quê nhà mà mơ một bửa tiệc đoàn viên.
Tác Giả: Nguyễn Bích Thủy