Saturday, January 20, 2018


Không chỉ giỏi giang mà những con giáp này vô cùng giàu có và thành đạt, đàn ông mà lấy được họ như vớ được vàng.

Tuổi Mão

Phụ nữ sinh năm Mão đặc biệt xinh đẹp. Họ còn còn khéo léo che đi hết những khuyết điểm cơ thể của mình nên luôn hoàn hảo trong mắt người khác. Nàng này có đặc điểm nổi bật là rất linh hoạt và mềm dẻo. Từ tính cách cho đến dáng hình, họ luôn được người xung quanh ngưỡng mộ và không để mất lòng ai bao giờ.
con giap 7  - con giap 7 0654 phunutoday - 3 con giáp nữ vừa NGHỊ LỰC, VỪA GIÀU CÓ, đàn ông PHÚC ĐỨC 7 đời mới lấy được nàng làm vợ
Đặc biệt, trong chuyện tình cảm đây là con giáp chung tình nhất. Một khi đã chọn được bạn đời rồi thì cô ấy sẽ một lòng một dạ với người đó mặc cho bao nhiêu chàng trai khác có “chèo kéo” thế nào. Đó chính là lí do khiến cánh mày râu xung quanh luôn bị cô ấy thu hút, ngay cả khi biết nàng đã có chồng, đàn ông vẫn cứ bám riết để chinh phục. Vì vậy, chồng có vợ tuổi Mão hãy biết trân trọng và yêu thương nàng ấy hơn nhé!
Tuổi Hợi
Con gái tuổi Hợi khi còn độc thân thì bình thường nhưng đã có chồng con thì lại trở nên hấp dẫn hơn nhiều lần. Cùng với sự đảm đang và tài quán xuyến, cánh đàn ông xung quanh luôn ước mình được là chồng của cô ấy…
Phần lớn phụ nữ tuổi này có ngoại hình “xuất sắc”, số còn lại dù không không xinh đẹp cũng thuộc dạng khá trở lên. Chính vì vậy, đàn ông luôn mê mệt phụ nữ tuổi Hợi, cô ấy có thể hớp hồn người đối diện chỉ bằng một cái nháy mắt.
Đặc biệt, con gái tuổi Hợi luôn biết cách quan tâm chăm sóc những người xung quanh, tạo nên một cảm giác êm ái, yên bình mà mọi đàn ông đều muốn tìm kiếm. Khi đã có gia đình, họ cũng hết mực yêu thương chồng con, cư xử chu đáo với gia đình nhà chồng nên không ai có thể chê trách được điều gì.
Tuổi Dậu
con giap 5  - con giap 5 0654 phunutoday - 3 con giáp nữ vừa NGHỊ LỰC, VỪA GIÀU CÓ, đàn ông PHÚC ĐỨC 7 đời mới lấy được nàng làm vợ
 
Người phụ nữ tuổi Dậu trong mắt của các quý ông là một trong những người hào kiệt, không chỉ mạnh mẽ, kiên cường mà còn rất nghĩa khí, trọng tình trọng nghĩa. Những người phụ nữ cầm tinh con Gà còn được gia đình xem như là “báu vật”. Họ không chỉ có tính cách mạnh mẽ mà còn có khí chất tuyệt vời.
Từ những điều này cũng không quá khó hiểu khi phụ nữ tuổi Dậu luôn nằm trong top người phụ nữ có số vượng phu ích tử nhất. Một khi đã thành gia lập thất, phụ nữ tuổi Dậu hoàn toàn có khả năng phò tá sự nghiệp cho chồng, đem đến vận may và tài lộc cho gia đình. Nếu ai cưới được quý cô tuổi Dậu thì được xem là “có phước 3 đời”.
Sau khi kết hôn và sinh con, phúc đức và vận may của tuổi Dậu dồi dào hơn họ nghĩ. Họ cũng là một trong những con giáp có số vượng phu, vì vậy ai lấy được tuổi Dậu thì đường công danh sự nghiệp cũng sẽ rạng rỡ. Đặc biệt là vào giai đoạn sau 40 tuổi, thời cơ thịnh vượng lúc này mới thật sự chớm nở.

20 điều đàn bà có gia đình thì phải biết

Trong hôn nhân, sẽ không ai đủ kiên nhẫn đợi ai và không phải ai cũng tự nhận thức mình phải cho đi khi được nhận quá nhiều.

1. Đừng quản đàn ông bằng những lần đợi đến tận khuya chỉ để hỏi cho bằng được “Anh đi đâu?” hay “Anh làm gì”. Đừng đợi nếu họ không muốn bạn biết.
2. Phải nhớ với đàn bà điện thoại của chồng chính là thứ đáng sợ nhất. Tò mò quá nhiều chưa chắc đã tốt, biết quá nhiều cũng không hẳn là hay. Đàn ông cũng không ngu ngốc không biết thu dọn vết tích tội lỗi. Đàn bà khôn ngoan quản trái tim đàn ông chứ không hạ mình quản lý điện thoại của họ.
3. Đàn ông có bạn bè, hãy tôn trọng đó là một phần thế giới của họ. Nếu họ đi với bè bạn, đừng gọi chỉ để hỏi bao giờ họ về, họ đi đâu, họ làm gì. Đàn ông cũng cần giữ mặt mũi với bạn bè.
4. Đàn ông kết hôn nhưng lại muốn nhiều hơn ở một người vợ của mình. Hãy vừa là vợ, là nhân tình, cả tri kỉ của chồng. Đi ra phố, hãy là một người vợ để chồng tự hào. Khi về nhà, hãy là một người mẹ dịu dàng của con họ. Khi ở trên giường, hãy là một cô nhân tình đầy mê hoặc quyến rũ. Và khi bão tố ập đến với gia đình hãy là tri kỉ, là người thấu hiểu và sẻ chia cùng đàn ông. Với đàn ông, thu hút nhất ở đàn bà chính là khả năng ứng xử khôn khéo.
- dan ba co chong 00 - 20 điều đàn bà có gia đình thì phải biết
Với đàn ông, thu hút nhất ở đàn bà chính là khả năng ứng xử khôn khéo nhất – Ảnh minh họa: Internet
5. Đừng cho không đàn ông điều gì quá nhiều. Cho họ tình yêu hãy đòi hỏi tình yêu. Cho họ thứ tha, hãy yêu cầu đổi thay. Cho họ hy sinh, hãy đòi hỏi trân quý. Trong hôn nhân, sẽ không ai đủ kiên nhẫn đợi ai và không phải ai cũng tự nhận thức mình phải cho đi khi được nhận quá nhiều.
6. Đàn ông nói yêu, có thể bạn không tin. Nhưng một khi họ nói không yêu, thì chính là không yêu. Đàn ông im lặng, chính là cạn tình. Đàn bà im lặng, lại là cạn nghĩa.
7. Đàn ông cưỡng không nổi mới mẻ. Đàn bà kìm không đặng cảm giác được quý trọng.
8. Quá khứ của đàn bà, thế nào vẫn là đáng tôn trọng. Đừng thấy có lỗi khi mình đã từng yêu sâu đậm một người hay đã lên giường với ai trước đó. Đàn ông yêu bạn thì nhất định phải tôn trọng quá khứ của bạn, cả những đoạn tình cảm đã đứt gánh. Họ không có quyền chì chiết hay trách móc chuyện đã qua. Đàn bà phải tự tôn trọng mình trước đã.
9. Đàn bà lấy chồng rồi thì có yêu cũng chỉ nên yêu chồng mình. Đừng đấu tranh cho thứ tình cảm ngoài vợ ngoài chồng. Lớn cả rồi, đừng nói mãi chuyện tình yêu không có lỗi khi mình đã là vợ, mình còn có con. Sống trách nhiệm với chính tình cảm của mình thì mới đủ trách nhiệm với con cái, gia đình.
10. Lời hứa không phải là chân lý ở đời, đừng tin đến khắc lòng tạc dạ. Đến một lúc, người nói đã quên tự lúc nào thì người nghe việc gì phải nhớ đến khó quên?
11. Đừng tạo cho đàn ông thói quen được tha thứ quá dễ dàng. Họ có thể mắc sai lầm lần đầu, nhưng đừng để họ có cơ hội làm tổn thương bạn lần hai. Đừng để họ quen miệng với một câu “xin lỗi”, rồi mọi chuyện lại như chưa từng xảy ra. Đừng chiều đàn ông bằng thói quen tổn thương đàn bà.
12. Phải nhớ, cãi nhau là để bên nhau, không phải để rời xa. Vì vậy, có long trời lở đất cũng phải bình tĩnh nói chuyện cùng nhau. Nếu không thể nói với nhau một lời dễ nghe thì đừng nói, lời nói luôn đủ sức giết chết một cuộc hôn nhân.
- dan ba co chong 00b - 20 điều đàn bà có gia đình thì phải biết
Đừng chiều đàn ông bằng thói quen tổn thương đàn bà – Ảnh minh họa: Internet
13. Đàn ông ngoại tình, có thứ tha chính là để đàn ông không dám phạm lỗi, có từ bỏ chính là hết phương cứu chữa. Đàn bà có chồng ngoại tình, nhất định phải đong đếm bội bạc của đàn ông mà dự tính cho chính mình và con.
14. Hôn nhân, là nấm mồ cho tình yêu hay thiên đường hạnh phúc, đều do vợ chồng đều đã có câu trả lời ngay từ khi bắt đầu. Vì vậy, hãy cẩn trọng.
15. Với phụ nữ bỏ gì thì bỏ, bỏ chồng cũng không sao, nhưng luôn có 3 thứ không được buông bỏ: Tiền, con và nhan sắc.
16. Đừng xem thường sự dẻo dai và chịu đựng của phụ nữ. Nhưng đến khi chạm đến ngưỡng cuối cùng của đàn bà, không ai tàn nhẫn hơn họ được. Do đó, đàn ông đừng dại tìm đến cùng sự phũ phàng đó của đàn bà, vốn không có gì tốt đẹp cả.
17. Đàn ông ngoại tình, đừng nói với họ về chuyện nghĩa tình, cũng đừng hỏi họ vì sao bội bạc. Nếu có câu trả lời, họ đã không thương tổn bạn.
18. Đàn bà nên nhớ cuộc sống bạn không vì một người đàn ông mà hạnh phúc hay bất hạnh hơn. Hạnh phúc của đàn bà, chỉ nằm trong tay của chính mình.
19. Người thứ ba, nếu đàn ông không cho phép, họ vốn dĩ không thể xuất hiện. Đừng tin họ bị dụ dỗ, bị lừa lọc. Đàn ông là kẻ đã trưởng thành, và phải nhớ thứ ở đũng quần của đàn ông luôn chân thật nhất khi họ có hứng thú.
20. Đời này, duyên đến duyên đi, phận cùng phận tận, cưỡng cầu không nổi bình yên.

Giơ chân: Động tác dưỡng sinh tốt từ đầu đến chân

Giơ chân: Động tác dưỡng sinh tốt từ đầu đến chân
Nghiên cứu cho thấy, việc duy trì sức khỏe không có cách nào tốt hơn là chú ý đến chế độ ăn uống và tập thể dục. Điều này chúng ta đều biết, nhưng việc biến lý thuyết thành hành động thì không phải ai cũng thực hiện được.
Có một bài tập rất đơn giản, dành cho người bận rộn hoặc không đủ điều kiện để đi đến các phòng tập, vì chỉ cần một thao tác đơn giản, nằm ngửa trên giường (không kê gối), co chân lên, gập gối vuông góc, giữ yên từ 5-15 phút vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ.
Đây là động tác thể dục trong trạng thái nghỉ ngơi. Nhưng cơ thể lại nằm trong trạng thái làm việc. Vì vậy, sự nghỉ ngơi này mang lại lợi ích vô cùng lớn.
Vì sao chỉ giơ chân cũng có tác dụng tốt cho sức khỏe?
Theo lý giải, khi nằm thư giãn trên giường trong tư thế này sẽ làm cho máu ở vùng chân di chuyển về tim, từ đó nguồn máu tươi mới sẽ chảy về vùng não. Máu di chuyển đến đâu sẽ làm thư giãn các mạch máu. Việc này rất tốt cho người già, bệnh nhân cao huyết áp.
Khi giơ chân trong một khoảng thời gian dài hơn so với bình thường, máu tiếp tục chảy ngược vào phổi, tim, cung cấp đầy đủ oxy giúp tĩnh mạch lưu thông thuận lợi hơn, mang lại lợi ích đáng kể cho sức khỏe tim mạch.
Bàn chân và vùng bắp chân hàng ngày đều ở trong trạng thái thấp hơn cơ thể, chịu nhiều lực nặng, dẫn đến cảm giác mệt mỏi, quá tải. Khi giơ chân lên cao giúp chân thư giãn, máu được di chuyển qua lại làm cho toàn bộ cẳng chân được thả lỏng, nhẹ nhõm và nghỉ ngơi thật sự.
Lưu ý, trước và sau khi nằm giơ chân, bạn nên uống khoảng 300ml nước ấm để điều hòa nhịp tim và khí huyết, giúp trí não thư giãn, hít thở tự nhiên, giữ hơi thở nhẹ, không nín thở. Dựa vào lực ở vùng eo và vùng đan điền sẽ giúp cho cơ thể đào thải chất độc trong hệ tiêu hóa ra ngoài.
Mỗi đêm trước khi đi ngủ để dành 15 phút thực hiện bài tập này, tuân thủ tối thiểu trong hai hoặc ba tháng, có thể cải thiện thể chất, tăng gấp đôi năng lượng cơ thể, giải phóng sự khó chịu về thể chất, có tác dụng phòng và chữa bệnh hiệu quả thấy rõ.
Một số tác dụng cụ thể bạn nên theo dõi trong quá trình tập
1. Giải độc, cải thiện làn da
Giơ chân sẽ làm tăng sự trao đổi chất, máu sẽ nhanh chóng chảy vào gan, thận, vùng thắt lưng, tạo ra phản ứng đào thải axit rất mạnh. Độc tố từ tuyến yên tiết ra, kích thích khả năng tăng cường giải độc.
Khi giơ chân, máu trong cơ thể sẽ chảy tăng tốc hơn, nhiệt độ cơ thể tăng lên, sau đó mồ hôi sẽ chảy ra, các lỗ chân lông mở rộng, các chất độc hại bên trong sẽ được thải ra khỏi da làm cho làn da thay đổi dần và trở nên trẻ hơn sau mỗi lần tập.
2. Ngăn ngừa táo bón, tăng cường chức năng tiêu hóa
Khi giơ chân, cơ thể sẽ có nhiều thay đổi tích cực, đường ruột vận động một cách tự nhiên, từ đó có thể ngăn ngừa táo bón, tăng cường chức năng tiêu hóa, làm giảm nguy cơ mắc bệnh về gan và ruột.
3. Hạ huyết áp, hạ đường huyết
Người xưa có câu nói nổi tiếng, dưỡng khỏe tì vị là dưỡng sinh, kéo dài tuổi thọ. Khi giơ cao chân, cơ thể sẽ đổ mồ hôi, cũng là một cách đốt năng lượng, thải axit và mỡ thừa bên trong cơ thể, từ đó đào thải các độc tố ra ngoài, mang lại tác dụng phòng ngừa bệnh mỡ máu.
Đông y cho rằng, lá lách có mối quan hệ trực tiếp với tứ chi, khi giơ chân cao sẽ làm cho lá lách hoạt động mạnh hơn, từ đó làm ổn định lượng đường, cải thiện chức năng của tì vị. Tính cách của con người cũng nhờ đó mà ổn định, cân bằng, bình tĩnh.
4. Bảo vệ tim, giảm căng thẳng, cải thiện giấc ngủ
Bạn không phải chờ quá lâu mới cảm nhận được tác dụng của động tác này. Đông y quan niệm, giơ chân trước khi ngủ, bạn sẽ “thẳng giấc” đến khi trời sáng. Bởi ngay từ khi bạn giơ chân, áp lực trong não sẽ giảm xuống nhanh chóng, xua tan sự căng thẳng, lo lắng, làm cho khí trong não đẩy nhanh ra ngoài, cải thiện chất lượng giấc ngủ nhanh chóng.
5. Giảm bớt gánh nặng cho phổi
Trong quá trình giơ chân, vùng đan điền cũng được tập luyện, làm cho phổi được cung cấp rất nhiều không khí, lượng oxy tươi mới sẽ được bổ sung nhiều hơn, từ đó làm giảm gánh nặng cho phổi, tăng cường chức năng phổi. Thường xuyên giơ chân thì sẽ rất dễ dàng cảm nhận được hiệu quả.
6. Bảo vệ cột sống, ngăn ngừa thoái hóa khớp
Khi giơ cao đầu gối, vùng sống lưng sẽ được nằm trong trạng thái bằng phẳng, duy trì sự ổn định, cơ bắp toàn thân được đàn hồi linh hoạt, khí huyết lưu thông thuận lợi, các khớp đều được bảo trì, tăng sản xuất tủy xương, mang lại tác dụng hồi phục thần kinh vùng cột sống và xương chậu.
Đây cũng là cách chăm sóc khung xương, phòng ngừa lão hóa xương khớp, đặc biệt là vùng đầu gối.
Theo Health/Dưỡng sinh

Bài viết hay(6033)

Những kẻ bán nước

Kính gửi các anh bài viết về những kẻ rước đoàn nghệ thuật Nội Mông Tàu Cộng về diễn ở nhà hát lớn Hà Nội đúng ngày giỗ Hoàng Sa của ta, 19.1.2018. Dù  ngày diễn đã phải lùi sau ngày 19.1. nhưng những vấn đề của buổi diễn ô nhục này vẫn cón nguyên đó.

Kính,

Phạm Đình Trọng

Từ 44 năm nay, ngày 19 tháng Một đã đi vào lịch sử là ngày đau đớn của giống nòi Việt Nam, ngày đen tối của lịch sử Việt Nam. 19.1.1974 Tàu Cộng mang hạm đội lớn với số quân và hỏa lực áp đảo đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam do nhà nước Việt Nam Cộng hòa quản lí, giết chết 75 người lính Việt Nam Cộng hòa giữ đảo.

44 năm nay người dân Việt Nam nặng lòng với nước đều mang một vết thương rỉ máu trong tim. Từ nhiều năm nay, đến ngày 19 tháng một, những trái tim đau đó ở Sài Gòn đều tự tìm đến Đức Trần Hưng Đạo uy nghiêm trên đài cao ở bến Bạch Đằng mắt dõi ra sông Sài Gòn, dõi ra biển Đông. Những trái tim đau thành kính thưa với anh linh người anh hùng đã viết lên trang chói lọi nhất trong pho sử vàng chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam, thưa về nỗi niềm đinh ninh của những thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau rằng Hoàng Sa, Trường Sa mãi mãi trong trái tim người dân Việt Nam, mãi mãi trong lòng Tổ quốc Việt Nam và giành lại Hoàng Sa, Trường Sa là trách nhiệm công dân, trách nhiệm lịch sử của mọi người dân mang trong tim dòng máu Đại Việt. Thưa với hương hồn những người con yêu của dân tộc Việt Nam đã vùi xác ở Hoàng Sa trong cuộc chiến đấu giữ quần đảo ngày 19.1.1974 rằng những anh linh Việt Nam để lại thân xác ở Hoàng Sa, Trường Sa đã là hồn thiêng của Hoàng Sa, Trường Sa, hồn thiêng của núi sông Việt Nam, những anh linh đó sẽ sống mãi cùng non nước Việt Nam.

Năm nào công an nhà nước cộng sản cũng hung hãn, quyết liệt phá lễ tưởng niệm Hoàng Sa của người dân Sài Gòn. Chặn cửa không cho người dân ra khỏi nhà đến với lễ tưởng niệm. Bắt những người dự lễ về giam giữ trong đồn công an. Lăn xả vào cướp giật và phá nát vòng hoa, băng chữ ngay bên chân tượng đài Trần Hưng Đạo. Chỉ những kẻ vô loài, không quê hương, cội nguồn, không lương tâm con người mới làm được những việc đó. Những kẻ vô loài đó lại trong biên chế công an nhà nước cộng sản Việt Nam.

Năm nay nhà nước cộng sản Việt Nam còn làm những điều ô nhục hơn, tội lỗi hơn những năm trước. Đúng ngày đau lần thứ 44 Tàu Cộng cướp Hoàng Sa của tổ tiên, của lịch sử Việt Nam, 19.1.2018, nhà nước cộng sản Việt Nam đã làm hai việc công khai bán nước, thú nhận việc dâng Hoàng Sa cho Tàu Cộng, xóa tên Hoàng Sa trong trái tim người Việt Nam, công khai chấp nhận là chư hầu, là phiên thuộc của Tàu Cộng.

Sáng 19.1.2018 ở Sài Gòn, cũng như nhiều năm trước, an ninh nhà nước cộng sản Việt Nam bủa vây chặn cửa trước nhà tất cả những người ngày này những năm trước đã tìm về tượng đài Trần Hưng Đạo bến Bạch Đằng, tìm về với lịch sử, khắc ghi món nợ lịch sử Hoàng Sa và làm giỗ 75 hương hồn Hoàng Sa. Trước cửa nhà mỗi người dân mang nỗi đau Hoàng Sa đều có hơn chục an ninh trẻ khỏe, lì lợm và nhâng nháo bủa vây, hung hăng làm cái việc phi pháp với pháp luật, thất đức với tổ tiên và tội đồ với lịch sử, xấc xược với nhân dân, ngăn không cho những trái tim mang nỗi đau Hoàng Sa đến với anh linh Trần Hưng Đạo nhận trách nhiệm với lịch sử, với tổ tiên về món nợ Hoàng Sa. Dùng công cụ bạo lực, nhà nước cộng sản Việt Nam quyết xóa bỏ cái tên Hoàng Sa trong trái tim người dân Việt Nam.

Tối 19.1.2018 ở Hà Nội, Bộ Văn hóa, Bộ Lễ của một nhà nước, tổ chức linh đình đêm hát xướng, nhảy múa của đoàn nghệ thuật Nội Mông Tàu Cộng!

Đưa đoàn nghệ thuật Nội Mông Tàu Cộng sang Viêt Nam với cớ kỉ niệm 68 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Cộng - Tàu Cộng. Ngày 18.1.1950, Tàu Cộng công nhận nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và ngày đó được lấy làm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Nhưng đoàn nghệ thuật Nội Mông không khai diễn vào ngày 68 năm thiết lập quan hệ ngoại giao mà lại chọn ngày Hoàng Sa, 19 tháng Một, ngày Tàu Cộng cướp được Hoàng Sa của Việt Nam để khai diễn đêm nhạc hội. Đây là một đòn chính trị thâm độc, nham hiểm, một đòn chính trị chí tử đánh vào lòng tự trọng và ý thức dân tộc của đám lãnh đạo nhà nước cộng sản Việt Nam. 

Bè lũ Tập Cận Bình lấy cớ kỉ niệm sự kiện chính trị của hai nước, ngày thiết lập quan hệ ngoại giao chỉ để buộc những kẻ tai to mặt lớn, những chính khách của triều đình cộng sản Việt Nam phải có mặt trong đêm chúng tưng bừng nhảy múa ca hát ngay giữa kinh kì Thăng Long - Hà Nội mừng sự kiện chúng cướp được toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Ngày 19 tháng Một là ngày đen tối của lịch sử Việt Nam, ngày mất Hoàng Sa của Tổ quốc Việt, ngày quốc tang của giống nòi Việt Nam, ngày đau buồn 75 người con yêu của Mẹ Việt Nam bỏ xác ở Hoàng Sa. Vậy mà những khuôn mặt chóp bu của triều đình cộng sản Việt Nam lại không hề có nỗi đau của nhân dân, của đất nước, vẫn nhơn nhơn tươi cười xem đám nghệ sĩ Nội Mông Tàu Cộng nhảy múa ca hát mừng ngày vui của bọn cướp 19 tháng Một, ngày cướp được trọn vẹn quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Không biết đau nỗi đau mất đất đai của tổ tiên mà người dân đang đau, đám tai to mặt lớn của nhà nước cộng sản Việt Nam lại công khai đồng cảm với nỗi hoan hỉ của lũ cướp nước. Đó là sự bán nước trong tâm hồn.

Hoan hỉ cùng Tàu Cộng trong ngày chúng cướp được Hoàng Sa của Việt Nam, đám quan chức cấp cao được cho là đại diện của người dân Việt Nam đã chấp nhận sự ăn cướp đó, đã đứng về phía kẻ cướp, bán linh hồn cho kẻ dùng súng đạn phi pháp cướp dải cát vàng Hoàng Sa của tổ tiên người Việt

Nhưng những lãnh đạo cao cấp của nhà nước cộng sản Việt Nam cũng chỉ được vui vầy hoan hỉ với đám nghệ sĩ Nội Mông mà thôi. Mượn cớ kỉ niệm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Cộng - Tàu Cộng, lễ kỉ niệm cấp quốc gia giữa hai nhà nước nhưng Tàu Cộng không đưa đoàn nghệ thuật quốc gia tham gia lễ kỉ niệm cấp nhà nước đó mà chỉ đưa đoàn nghệ thuật Nội Mông, một tộc người bị Đại Hán đô hộ, đồng hóa. Vì với Đại Hán Tàu Cộng, thân phận Việt Nam cũng chỉ là thân phận chư hầu như Mãn, Tạng, Hồi, Mông và quan hệ ngoại giao Việt Cộng - Tàu Cộng cũng giống như quan hệ giữa Mãn, Tạng, Hồi, Mông với Đại Hán mà thôi. Bị hạ nhục, bị nói thẳng vào mặt thân phận chư hầu như vậy, những kẻ tai to mặt lớn của nhà nước cộng sản Việt Nam vẫn hớn hở chấp nhận vì họ đã bán linh hồn cho Tàu Cộng rồi, đã cam phận chư hầu như Mãn, Tạng, Hồi, Mông!

Những kẻ đàm phán kí kết hiệp định biên giới phía Bắc năm 1999 dâng hàng trăm kilomet vuông đất biên cương cho Tàu Cộng là những kẻ bán nước. Bán mảnh đất hương hỏa của cha ông để lại, Bán nước trong không gian.

Những kẻ đàn áp người dân tổ chức lễ tưởng niệm Hoàng Sa ở Sài Gòn sáng 19.1.2018, và những kẻ đón rước đoàn nghệ thuật Nội Mông Tàu Cộng vào Hà Nội hát múa đêm 19.1.2018, ăn mừng ngày chúng cướp được Hoàng Sa của tổ tiên người Việt cũng là những kẻ bán nước. Bán nước trong tâm hồn.

Những Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Lê Công Phụng, Vũ Dũng đàm phán với Tàu Cộng dâng đất Việt Nam ở biên cương cho Tàu Cộng; Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm; Bộ trưởng Bộ Lễ Nguyễn Ngọc Thiện, đều bán nước trong tâm hồn cho Tàu Cộng. Đó là những cái tên mãi mãi ô nhục trong lịch sử Việt Nam như những cái tên Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống.

Phạm Văn Đồng kí công hàm 14.9.1958 công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Tàu Cộng. Nguyễn Văn Linh kí biên bản cuộc gặp Thành Đô 4.9.1990 cột Việt Nam vào thân phận chư hầu của Tàu Cộng. Bốn ngàn năm mở nước và giữ nước, lịch sử Việt Nam chỉ có hai kẻ bán nước cho Đại Hán là Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống. Chỉ mấy chục năm dưới chế độ cộng sản đã có quá nhiều kẻ bán đất đai của tổ tiên và bán linh hồn con người cho lòng tham của bành trướng Tàu Cộng.Phạm Đình Trọng
Kẹt lớn rồi. Ông Trọng phải lo tìm một thứ lý thuyết khác thôi, chứ vừa “thị trường” vừa “xã hội chủ nghĩa” giả cầy như thế thì bị lật kèo là chết đứng. Hay lại phải cắp ô sang “ông anh” vấn kế thôi. Trong sổ ghi được điều gì chưa dùng đến thì hãy mở ra. Nhưng cũng coi chừng “lão anh”, tướng của nó là tướng đại xỏ xiên đấy, chẳng phải lần trước mời lão vào điện Diên Hồng hẳn hoi mà khi sang đến Singapore lão ta lật ngược lại một cú khiến cả đám quan chức và nghị sĩ các ngài đều ngay râu đấy là gì.Bauxite Việt Nam
Không phải chuyện nhỏ
Chỉ một tháng sau việc bất thần tung ra biện pháp trừng phạt đánh thuế “thép Việt Nam có nguồn gốc Trung Quốc” lên đến 531%, Hoa Kỳ đã khiến giới chức thương mại Việt Nam chịu sốc thêm một lần nữa khi thông báo với Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) về 8 công ty mà lẽ ra Việt Nam phải đăng ký là “doanh nghiệp nhà nước” theo quy tắc thương mại toàn cầu.Tám công ty mà Mỹ khai báo với WTO đều là những cái tên nổi đình nổi đám ở Việt Nam: Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) và công ty con là Tổng công ty Dầu Việt Nam (PV Oil), Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex), Công ty Xăng dầu Hàng không Việt Nam (Vinapco/SKYPEC), Tổng công ty Lương thực miền Bắc và Tổng công ty Lương thực miền Nam (Vinafood I và Vinafood II), Công ty Vàng Bạc Đá Quý Sài Gòn (SJC) và Tập đoàn Công nghiệp Than và Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin).Thoạt nhìn, sự kiện trên có vẻ không mấy bất thường trong quan hệ các thỏa thuận giao thương đa phương quốc tế. Tuy nhiên xét về chiều sâu quan hệ thương mại song phương giữa Mỹ và Việt Nam cũng như quan hệ thương mại đa phương giữa Việt Nam với nhiều quốc gia, sự kiện này không chỉ mang tính cảnh báo hay như một động tác trừng phạt mới về thương mại của Mỹ đối với Việt Nam, mà còn có thể khiến Việt Nam bị không ít quốc gia quay lưng vì thói “gian lận thương mại” đã và đang hiển lộ một cách có hệ thống.“Gian lận thương mại” như thế nào?
Quốc nạn độc quyền nhà nước
Toàn bộ 8 doanh nghiệp Việt Nam mà Mỹ “tố” với WTO đều là doanh nghiệp nhà nước và do Chính phủ Việt Nam sở hữu trên 50% cổ phần. Trong quan hệ làm ăn ở Việt Nam, các doanh nghiệp này vẫn thường rất tự hào với mác “quốc doanh” của họ. Không những thế, một số trong các doanh nghiệp nhà nước này đã từ quá lâu nay được hưởng thế độc quyền kinh doanh và do đó luôn tạo áp lực đáng kể đối với người tiêu dùng và xã hội về giá cả theo lối “một mình một chợ”. Hai tiêu biểu về thế độc quyền như trên là Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam và Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam. Bất kể nền kinh tế Việt đã lao vào năm suy thoái thứ 10 liên tiếp kể từ năm 2018 và đời sống người lao động Việt ngày càng phải thắt lưng buộc bụng trước gánh nặng tróc thuế lẫn tham nhũng hoành hành, quốc nạn độc quền vẫn “bóc lột dân ta đến tận xương tủy”.Một thực tồn khốn quẫn mà thế giới nếu chưa biết thì hãy cần biết là nạn độc quyền ở Việt Nam đã bất chấp từ lâu phát sinh nhiều phản ứng xã hội đòi hỏi Chính phủ Việt Nam phải xóa bỏ vai trò độc quyền của các doanh nghiệp nhà nước trên, trả kinh doanh về môi trường cạnh tranh lành mạnh và công bằng, cũng bất chấp những yêu cầu liên tục từ WTO và Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) về việc Việt Nam phải thỏa mãn được các tiêu chí tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng giữa doanh nghiệp tư nhân với doanh nghiệp nhà nước, minh bạch hóa hoạt động tài chính của doanh nghiệp nhà nước và phải chống tham nhũng có hiệu quả thì mới đủ điều kiện để quốc tế công nhận Việt Nam là “kinh tế thị trường”.Độc quyền đến mức vào năm 2017, Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam đã trở thành một thứ đại án về nạn tham nhũng và thất thoát tài sản ghê gớm.
Hậu quả nào cho “giấu gốc nhà nước”?
Cần nhắc lại, liên quan vụ thép Trung Quốc, Hoa Kỳ đã áp thuế chống bán phá giá và chống trợ cấp đối với thép Trung Quốc hồi năm 2015 và 2016. Ngay sau đó, thép được nhập dồn dập vào Hoa Kỳ từ nhiều ngả khác nhau. Các nhà sản xuất thép của Mỹ phát hiện ra sản phẩm của Trung Quốc được chuyển sang các nước thứ ba để lách thuế nên đã khiếu nại lên cơ quan hữu trách Hoa Kỳ.Trong vụ tung ra biện pháp trừng phạt đánh thuế “thép Việt Nam có nguồn gốc Trung Quốc” vào tháng 12/ 2017, Bộ Thương mại Hoa Kỳ đã xác định rằng có đến 90% sản phẩm thép từ Việt Nam nhập sang Mỹ có xuất xứ từ Trung Quốc. Chỉ tính riêng Việt Nam, mặt hàng thép cuộn lạnh nhập vào Mỹ năm 2015 đã tăng vọt, từ 11 triệu đôla lên tới 295 triệu đôla. Biện pháp trừng phạt này chắc chắn sẽ có tác động tiêu cực lên toàn bộ ngành thép Việt Nam, trong đó có nhiều sản phẩm thép do chính Việt Nam sản xuất.Ngay trước mắt, vụ việc 8 doanh nghiệp nhà nước của Việt Nam bị phía Hoa Kỳ cáo buộc lên WTO chắc chắn sẽ có ảnh hưởng tiêu cực đến hoạt động xuất, nhập khẩu của các doanh nghiệp này, bởi cả 8 doanh nghiệp nhà nước này đều tham gia hoạt động kinh doanh xuất, nhập khẩu.Trong trường hợp nếu Việt Nam không đưa ra được các chứng cứ có tính thuyết phục để bác bỏ cáo buộc từ phía Hoa Kỳ, mà điều này thì quá khó, rất có thể việc xuất khẩu sang thị trường Hoa Kỳ - thị trường đang giúp cho Việt Nam xuất siêu đến gần 30 tỷ USD/năm – sẽ giảm sút. Và sau đó, các nước phát triển có thể sẽ ủng hộ quan điểm của Hoa Kỳ, dẫn đến khối lượng hàng hóa xuất khẩu của 8 doanh nghiệp nhà nước trên sẽ giảm sút, thậm chí các doanh nghiệp khác ngoài 8 doanh nghiệp nhà nước bị cáo buộc xuất khẩu sang các thị trường nước ngoài cũng có thể gặp khó khăn.
Vì sao Việt Nam quá cần “kinh tế thị trường”?
Vụ việc 8 doanh nghiệp nhà nước của Việt Nam cố che giấu nguồn gốc nhà nước không ngoài mục tiêu được lọt vào tiêu chuẩn ưu ái về thuế xuất nhập khẩu của quy chế “kinh tế thị trường”.Trong thực tế, “kinh tế thị trường” rất quan yếu đối với các nhu cầu vay tín dụng, nhận đầu tư trực tiếp nước ngoài và hưởng ưu đãi trong hoạt động xuất nhập khẩu quốc tế của Việt Nam. Nếu được công nhận “kinh tế thị trường”, hàng Việt Nam xuất khẩu sang nhiều quốc gia sẽ được hưởng mức thuế suất nhẹ nhàng hơn nhiều so với hiện thời, do đó mang lại lợi ích cho các danh nghiệp nhà nước, nhất là những doanh ngiệp độc quyền nhà nước, bổ trợ cho chân trụ của khối “còn đảng còn mình” hãm bớt đà rệu rã hiện thời và củng cố thêm hy vọng cho đảng “thở được ngày nào hay ngày nấy”.Nếu được công nhận “kinh tế thị trường”, Việt Nam sẽ được các tổ chức tín dụng lớn nhất như Ngân hàng thế giới, Quỹ tiền tệ quốc tế, Ngân hàng Phát triển Á Châu cho vay tín dụng với những điều kiện ưu đãi hơn là cơ chế mặt bằng lãi suất tăng gấp ba và thời gian ân hạn giảm xuống một nửa như hiện nay. Điều này sẽ đặc biệt có ý nghĩa trong bối cảnh cả đảng lẫn cầm quyền ở Việt Nam đang phải bán đi những doanh nghiệp cuối cùng thuộc loại “bò sữa” –như Sabeco (Tổng công ty Rượu - Bia - Nước giải hát) và Vinamilk (Tổng công ty Sữa Việt Nam) – để có thêm tiền đắp đổi cho một ngân sách hụt thu nghiêm trọng và đang hiện ra nhiều dấu hiệu cạn kiệt và trống rỗng.Từ năm 2013 đến nay, những chuyến đi Mỹ của các nhân vật như ông Trương Tấn Sang – khi đó còn là Chủ tịch nước, ông Nguyễn Tấn Dũng – khi đó còn là Thủ tướng, ông Nguyễn Xuân Phúc – Thủ tướng đương nhiệm, vẫn một mực đề nghị “Mỹ sớm công nhận nền kinh tế thị trường của Việt Nam”. Nhưng không hề có tính từ “xã hội chủ nghĩa” gắn kèm cửa miệng.Đó là thói khôn vặt của giới chính khách Việt! Khi cần tỏ ra kiên định thì luôn “chua” tính từ trên vào bất cứ khẩu hiệu nào. Nhưng để đối ngoại thì lại giấu kín vào túi quần. Hành vi 8 doanh nghiệp Việt Nam giấu kín gốc gác “nhà nước” của họ là một minh chứng về thói biển lận đó.Rốt cuộc, quốc tế đã không còn kiên nhẫn nổi với thói lập lờ về mặt khái niệm trong lúc không có bất kỳ cải cách nào của Việt Nam. Vào tháng 5/2017, Bộ trưởng Bộ Thương mại Mỹ Wilbur Ross đã phải nhắc lại “Khởi động lại cơ chế trao đổi về quy chế thị trường cho Việt Nam” khi gặp Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tại Washington.
“Đảng ngáng chân Chính phủ” và tính quả báo
Nhưng cũng vào tháng 5/2017, đã xảy đến hiện tượng “đảng ngáng chân chính phủ”. Cho dù Thủ tướng Phúc – với đức tính thực dụng về các giá trị buôn bán – có thực lòng muốn đạt được quy chế “kinh tế thị trường” chăng nữa, “Nghị quyết trung ương 5 về hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” do cấp trên của ông Phúc là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng kiên định lặp lại tại Hội nghị trung ương 5, đã khiến ông Phúc không biết ăn nói ra sao với quốc tế về sự khác biệt một trời một vực giữa “kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa” và “kinh tế thị trường”, chưa kể việc làm sao để đạt được “kinh tế thị trường” đó.
Trong thực tế ở Việt Nam, sẽ rõ nhất nếu đối chiếu giữa khối doanh nghiệp nhà nước và khối doanh nghiệp tư nhân. Khối doanh nghiệp nhà nước chiếm tới 2/3 tổng tài sản, 60% nguồn vốn tín dụng, 70% nguồn vốn ODA và được ưu đãi rất lớn về khả năng tiếp cận tín dụng và những điều kiện về chính sách, nhưng lại hoạt động quá tệ. Ít nhất 30% doanh nghiệp nhà nước bị lỗ và khối này chỉ đóng góp được khoảng 1/3 tổng sản phẩm xã hội. Gần như ngược lại, khối doanh nghiệp tư nhân chỉ chiếm 1/3 tài sản, chẳng mấy được ưu đãi về tín dụng và chỉ có thể “hớt cặn” vốn ODA, lại còn bị phân biệt đối xử đủ đường, nhưng lại tạo ra đến 2/3 tổng sản phẩm xã hội.Nhưng đến năm 2017, khi hơi thở khủng hoảng toàn diện đang phả hầm hập vào gáy chế độ, nghị quyết “hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” vẫn khư khư ôm ấp doanh nghiệp nhà nước cùng vai trò chủ đạo của nó, trong lúc chỉ hé miệng đôi chút về “kinh tế tư nhân có vai trò quan trọng.”Đến lúc này, ngay cả những tờ báo tỏ ra chuyên chính nhất như Nhân dânQuân đội nhân dân cũng không còn quá mặn mà với điệp khúc “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”.Giờ đây luật “nhân quả” đã báo ứng. 8 doanh nghiệp mang trên mình gốc gác nhà nước và thói độc quyền “thu cùng diệt tận” đối với dân chúng Việt Nam đang phải đưa đầu nhận lãnh hậu quả quay lưng từ Mỹ và cộng đồng quốc tế. Tiếp sau đó, rất có thể sẽ xuất hiện thêm những cái tên doanh nghiệp nhà nước khác bị quốc tế xếp vào danh mục “gian lận thương mại”.Phạm Chí Dũng

Một nén hương lòng gửi tới Hoàng Sa

Ngày 19-1 44 năm trước đã diễn ra tấn kịch bi hùng trên biển của những người anh em máu mủ phía Nam ngoan cường chống lại quân Tàu Cộng cướp nước do tên đầu sỏ Đặng Tiểu Bình chớp đúng thời cơ Mỹ từ bỏ Việt Nam Cộng hòa liền phái hải đội đến đánh úp Hoàng Sa. Cả quần đảo lọt vào tay chúng và 75 người con của Tổ quốc đã anh dũng bỏ mình.

Nhưng trong suốt 44 năm qua, ngày kỷ niệm đẫm máu này lại cũng đã biến thành những tấn bi hài kịch lặp đi lặp lại, khi kẻ thù cố ý sử dụng các phương tiện nghệ thuật trình chiếu, và lợi dụng tình hữu nghị môi răng với “đảng đàn em” để mang đến cho người Việt nhìn tận mắt hình ảnh ghi dấu nỗi nhục lịch sử, hoặc mang cả một dàn nghệ thuật sang đất Việt phô diễn đúng vào thời điểm quốc hận, như một sự giễu nhại, thách thức lòng kiên nhẫn đối với dân chúng Việt Nam.

BVN xin lượm lặt một vài đoạn văn ngắn trên FB sắp xếp vào đây để bạn đọc hiểu rõ hơn tâm trạng con dân nước Việt vào ngày đau buồn này trước khi chiêm ngẫm bài viết nhiều kỳ của ông Trần Công Trục.


Bauxite Việt Nam

Đó là ngày giữa tháng Sáu năm 1974 trên đường từ Matxcova về Hà Nội gã được lùa vào một khách sạn ở Bắc Kinh. Trưa ấy, gã và các sinh viên vừa tốt nghiệp đại học ở Nga được các đồng chí Trung Quốc chiêu đãi phim. Gã bất ngờ đó chính là phim tài liệu kể công của các đồng chí Trung Quốc làm cái việc gọi là giúp đỡ VN – cái gọi là giải phóng Hoàng Sa khỏi bọn gọi là tay sai của cái gọi là đế quốc Mỹ.

Lúc đó gã chỉ thấy máu của những người cùng dòng máu với gã đổ khi chống trả lại các đồng chí Trung Quốc.

44 năm trôi qua rồi từ cái ngày 19.1.1974 ấy.

Một lần trong cuộc mít tinh của giới trí thức yêu nước tưởng nhớ ngày này, gã vô tình ngồi cạnh một người đàn bà. Chị im lặng không bắt chuyện với bất kì ai. Gã thấy thỉnh thoảng chị lấy tay lén lau nước mắt. Gã hỏi: Chị có người thân tham gia cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa à? Chị gật đầu. Gã hỏi chồng chị à? Chị gật đầu. Gã hỏi anh tên gì? Chị đáp: Nguỵ Văn Thà.
Thế là khi gã được mời lên phát biểu, câu đầu tiên gã nói: Thưa chị Sinh vợ của Thiếu tá Nguỵ Văn Thà, người đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa...

Tất cả cử toạ sửng sốt nhìn xem vợ của Thiếu tá hải quân VNCH là ai. Gã nhìn về phía chị và mời chị đứng dậy. Chị từ từ đứng dậy. Những tiếng vỗ tay vang dội chào đón chị. Chị chỉ biết khóc.

Ngày mai thêm một lần nữa giỗ anh Thà và các đồng đội của anh đã hy sinh để bảo vệ hòn đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Chị Sinh ơi, khi thắp nhang tưởng nhớ anh, gã xin chị hãy nói với anh tha thứ cho gã đã có một thời ngây thơ khi xem bộ phim của Trung Quốc mà không nhận chân sự thật đó là hành động của bọn xâm lược khốn kiếp tàn ác đánh chiếm Hoàng Sa, tàn ác nã đạn vào anh Thà và đồng đội của anh, những chiến sĩ yêu nước bảo vệ Tổ quốc.
Sự ngây thơ chính trị này gã không đổ tội cho ai. Gã xấu hổ và nhận mình có lỗi với các anh.
Ngày mai, ai nhớ đến các anh, Nguỵ Văn Thà ơi?

Ngày mai ấy, tại Nhà hát Hà Nội, những ai đến xem chương trình ca nhạc của Đoàn nghệ thuật Trung Quốc có ai, có ai nhớ đến chính ngày 19.1 này 44 năm trước không phải tiếng nhạc Trung Hoa tấu lên tại Nhà hát đẹp nhất Thủ đô này mà tiếng súng, tiếng đạn pháo.
Có ai nghe được không tiếng của chàng trai đất Việt Nguỵ Văn Thà: Chúng ta thà chết chứ không để Hoàng Sa vào tay giặc.






Hộc máu!

Ngày mai, 19-1, tưởng niệm 44 năm Hoàng Sa bị Trung Quốc xâm chiếm.Ngày mai, đoàn Nghệ Thuật Nội Mông trình diễn ở Nhà hát Lớn!

Ngày mai, ai sẽ đi dự cuộc hát hò của những kẻ đã cướp Hoàng Sa ngay giữa thủ đô nước Việt?

Hồi 2004, để kỷ niệm 30 năm cướp Hoàng Sa, người Tàu đã đến Đà Nẵng tổ chức lễ hội Hoa đăng với 30 cụm hoa đăng tại công viên 29-3 ứng với 30 năm kỷ niệm. Thành phố đã bỏ qua can gián của nhiều người, cứ thế tổ chức. Kỷ vật để lại là con rồng làm bằng chén đĩa sứ chầu phương Bắc nay vẫn còn nằm chễm chệ giữa công viên 29-3.

Bây giờ, họ chơi hoành tráng hơn: Hát mừng ngày cướp Hoàng Sa ngay giữa thủ đô.

Hộc máu tươi! Tôi gõ những dòng này mà tay cứ run lên!



Cấp phép cho Tàu biểu diễn ở Nhà hát Lớn đúng vào ngày chúng xâm chiếm Hoàng Sa có biết nhục không?


Hải quân Việt Nam Cộng hòa hạ quyết tâm bằng mọi giá phải giành lại các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, đuổi địch ra khỏi đảo.

Hàng năm, cứ vào thời điểm khởi đầu của một năm mới, có rất nhiều việc để làm, để nhớ, để chiêm nghiệm trong cuộc sống thường nhật, vốn quá bề bộn của mỗi một chúng ta. Trong số đó, có những sự kiện không thể nào quên đối với mỗi một người con đất Việt.
Những ngày này, ký ức nhóm đảo Lưỡi Liềm phía Tây quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị quân Trung Quốc cưỡng chiếm từ trong tay lực lượng Hải quân Việt Nam Cộng hòa đang làm nhiệm vụ quản lý, bảo vệ chủ quyền Việt Nam ở đây lại ùa về. 
Từ đó đên nay, mặc dù 44 năm đã trôi qua, dư luận người Việt Nam ở trong và ngoài nước vẫn đang tồn tại những thông tin về diễn biến cụ thể, cũng như những ý kiến nhận xét, đánh giá khác nhau, thậm chí trái chiều nhau. 
Phối cảnh khu tưởng niệm Nghĩa sĩ Hoàng Sa
Để góp phần làm sáng tỏ hơn về trận hải chiến bi hùng này, chúng tôi xin được hệ thống và cung cấp thêm một số thông tin mà chúng tôi đã thu thập được từ hồ sơ lưu của lực lượng Hải quân Việt Nam Cộng hòa trước năm 1975.Chúng tôi xin ôn lại sự kiện bi tráng này như nén tâm hương tưởng niệm tất cả những người con Đất Việt đã vị quốc vong thân để cho chúng tôi có cuộc sống hôm nay trên dải đất hình chữ S, đồng thời nhắc nhau nhớ rằng, vẫn còn một phần lãnh thổ thiêng liêng chưa trở về với Tổ quốc!
Trung Quốc dã tâm ngầm chiếm đảo
Ngày 11/1/1974, theo nguồn tin của Thông tấn xã AFP, Việt Nam Cộng hòa biết được tin Ngoại trưởng Trung Quốc tuyên bố cái gọi là “quần đảo Tây Sa” (tức quần đảo Hoàng Sa) thuộc chủ quyền của Trung Quốc và tố cáo Việt Nam Cộng hoà chiếm cứ bất hợp pháp quần đảo này. Trước tình hình đó, ngày 16/1/1974, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Cộng hoà Vương Văn Bắc tổ chức họp báo tố cáo Trung Quốc huy động tàu chiến xâm phạm lãnh hải quanh các đảo Hữu Nhật, Quang Ảnh, Quang Hoà, Duy Mộng và đổ quân lên các đảo này. Phán đoán được âm mưu của Trung Quốc trong việc cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa, nên ngày 14 tháng 1 năm 1974, Bộ chỉ huy hành quân lưu động biển của Việt Nam Cộng hoà ra chỉ thị, lệnh cho một chiến hạm đến quần đảo Hoàng Sa với nhiệm vụ đưa viên Trưởng ty Ty Khí tượng bị bệnh nặng về Đà Nẵng và quan sát tình hình. Lực lượng cùng đi có 3 sỹ quan và 2 nhân viên thuộc Bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 - Quân khu 1 và một nhân viên Toà lãnh sự Mỹ tại Đà Nẵng (tên là Cetald E.Kóh) đang công tác trên đảo Hoàng Sa (Pattle). Theo đó, lúc 6 giờ tối 14/1, tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ16) được lệnh rời Đà Nẵng đi Hoàng Sa.Sáng ngày 15/1/1974, tuần dương hạm HQ16 đến Hoàng Sa, phát hiện  trên đảo Hữu Nhật (Robert) có cắm cờ Trung Quốc và gần đó có 1 “tàu đánh cá” Trung Quốc, mang tên Nam Ngư, số 402. Đây là loại “tàu đánh cá” có vũ trang, đài chỉ huy ở giữa, 2 bên gắn ăng ten cần loại PRC 25, vỏ tàu bằng sắt, mũi hình chữ V, trọng tải 130 tấn, trên boong trước có 3 xuồng cấp cứu nhỏ và 1 xuồng bằng sắt, vũ trang đại bác 25 ly.
Lãnh đạo các bộ ngành Trung ương và tỉnh Quảng Ngãi thực hiện nghi thức đặt viên đá đầu tiên xây dựng khu tưởng niệm Nghĩa sĩ Hoàng Sa. Ảnh: Báo Tin tức /TTXVN.
Nhân viên đài khí tượng đảo Hoàng Sa (Pattle) cho biết, “tàu đánh cá” nói trên của Trung Quốc đến từ 10/1/1974 và trước đó khoảng 1 tháng cũng có 1 chiếc như vậy, nhưng đã rời khỏi đảo. Tàu HQ16 dùng quang hiệu yêu cầu tàu Trung Quốc rời khỏi đảo Hoàng Sa (Pattle), nhưng tàu này không đáp ứng. Tuy nhiên sau đó, vào buổi chiều, tàu Trung Quốc nói trên đã tự động rời khỏi đảo.Tàu HQ16 trở lại neo đậu tại đông nam đảo Hoàng Sa (Pattle) cách khoảng 1 hải lý.Tiếp đó, sáng 16/1, tàu HQ16 rời đảo Hoàng Sa (Pattle) đi quan sát các đảo khác và nhận thấy đảo Quang Hoà đã bị chiếm đóng công khai, trên đảo có chòi canh, vọng gác cao, gắn cờ Trung Quốc. Một chiếc tàu vũ trang di chuyển quanh đảo. Tàu này rời Quang Hoà theo hướng tây bắc vào giữa buổi sáng. Đảo Duy Mộng không có người, nhưng có 2 tàu nhỏ, nên tàu HQ16  không thể quan sát được. Tàu HQ16 rời Quang Hoà và Duy Mộng đến đảo Quang Ảnh và nhận thấy trên đảo có cắm cờ Trung Quốc. Nhân viên tàu HQ16 đổ bộ 16 nhân viên thám sát, phát hiện trên đảo có 6 nấm mộ, 4 cũ và 2 còn mới, trước mỗi mấn mộ đều có gắn bia đá và chữ Trung Quốc. Ngoài  ra còn phát hiện thấy 1 vỏ lựu đạn Trung Quốc, 1 chai rượu Suntory còn ít rượu, 1 hầm trống làm bằng thùng đạn. Nhân viên tàu HQ16 đã gắn 2 lá cờ Việt Nam Cộng hoà trước khi rời đảo về tàu. Tàu HQ16 tiếp tục di chuyển về phía đảo Hữu Nhật phát hiện thấy ở tây nam đảo khoảng 1,5 hải lý có 2 “tàu đánh cá” vũ trang Trung Quốc neo cách nhau khoảng 20m mang số 402 và 407. Từ chiếc 407, quân Trung Quốc đang dùng xuồng di chuyển khoảng 1 trung đội sang chiếc 402.
Tàu HQ4 Việt Nam Cộng hòa tham gia cuộc chiến bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa, ảnh tư liệu: Báo Thanh niên.
Biết được thực trạng trên, chiều ngày 16, Tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa chỉ thị cho Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải tăng cường tàu HQ4 ra Hoàng Sa, chở theo một trung đội biệt hải, đồng thời chỉ thị cho tàu HQ16 sử dụng 1 tiểu đội chiếm giữ đảo Quang Ảnh.Mặt khác, Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải đã báo cáo tình hình về Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Bộ tư lệnh Quân đoàn 1 - Quân khu 1 (QĐ1- QK1). 
Chuẩn bị chiến đấu giành lại chủ quyền
Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa chỉ thị cho khối hành quân và Bộ chỉ huy hành quân lưu động biển báo cáo sự kiện lên Bộ Tổng Tham mưu;Đồng thời chỉ thị cho Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải trình bày trực tiếp với Tổng thống Việt Nam Cộng hoà, nhân khi ông đến thăm Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 duyên hải, ngày 16/1/1974. 
Tổng thống Việt Nam Cộng hoà chỉ thị cho Tư lệnh Hải Quân Vùng 1 Duyên hải, Phó đô đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, chuẩn bị chiến đấu để bảo vệ chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ. Đồng thời, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa chỉ thị cho Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Cộng hoà triệu tập Hội đồng Nội các họp bàn về việc Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa. Cũng trong buổi chiều hôm đó (16/1), Tư lệnh Hải quân tham dự phiên họp khẩn cấp của Hội đồng Nội các. Sau khi Tham mưu phó cuộc hành quân thuyết trình về tình hình quần đảo Hoàng Sa, Thủ tướng Việt Nam Cộng hoà chỉ thị cho Bộ Tổng Tham mưu và Bộ Tư lệnh Hải quân nghiên cứu kế hoạch tái chiếm các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa đã bị Trung Quốc chiếm đóng. Theo đó, ngày 17/1/1974 Bộ Tư lệnh Hải quân ban hành Lệnh hành quân số 42 cho Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải thi hành. Phối hợp hành quân, Tư lệnh Sư đoàn 1 Không quân cùng Bộ Tham mưu luôn làm việc bên cạnh Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải, đồng thời Bộ tư lệnh Quân đoàn 1- Quân khu 1 cử một Trung tá tham dự. Kế hoạch hành quân tái chiếm các đảo bị Trung Quốc chiếm đóng được triển khai làm 2 giai đoạn:
Giai đoạn thứ nhất: chiếm lại các đảo thuộc nhóm Lưỡi Liềm đã bị quân Trung Quốc chiếm trái phép và cắm cờ.

Các cấu trúc địa lý thuộc quần đảo Hoàng Sa, Đà Nẵng, Việt Nam. Ảnh: Wikipedia.
Các đảo này theo thứ tự từ trái sang phải gồm: Quang Ảnh (Money), Hữu Nhật (Robert), Quang Hòa (Duncan), Duy Mộng (Drummond).
Giai đoạn thứ hai: sau khi giai đoạn 1 kết thúc, sẽ tuần tiễu và rải quân bảo vệ các đảo còn lại, trên mỗi đảo sẽ có một nửa tiểu đội chiếm giữ.
Lực lượng của Việt Nam Cộng hòa tham dự cuộc hành quân này gồm: 1 khu trục hạm HQ4 (Trần Khánh Dư), 2 tuần dương hạm là HQ5 (Trần Bình Trọng), HQ16 (Lý Thường Kiệt), 1 hộ tống hạm HQ10 (Nhật Tảo), 2 toán biệt hải gồm 31 người do Sở phòng vệ Duyên hải tăng cường, 4 toán Hải kích gồm 60 người do Liên đội người nhái tăng cường. 
Thành phần yểm trợ và dự bị gồm 1 đại đội địa phương quân và 4 máy bay trực thăng do Bộ Tư lệnh Quân đoàn 1- Quân khu 1 tăng cường, hai yểm trợ hạm (HQ800 và HQ801), 1 hộ tống hạm HQ11 và 3 tuần duyên đĩnh (VPB) HQ709, HQ711, HQ723. Tư lệnh Hải quân chỉ huy tổng quát. Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải chỉ huy trực tiếp.Triển khai kế hoạch hành quân, 9 giờ tối ngày 16/1, tàu HQ4 chở theo 27 biệt hải thuộc Sở Phòng vệ Duyên hải và một số phóng viên rời Đà Nẵng tiến ra Hoàng Sa. 
Tàu HQ800 đến Đà Nẵng ngày 17/1 chở theo 43 nhân viên Hải kích của Liên đội người nhái.Tàu HQ5 chở theo 43 Hải kích cùng HQ10 rời Đà Nẵng lúc nửa đêm 17/1, dự trù chở theo 1 đại đội địa phương quân để tăng cường cho lực lượng đổ bộ, nhưng vì đại đội này chưa sẵn sàng nên không kịp lên tàu, mặc dầu đã có lệnh của Bộ Tổng Tham mưu. 
Phá hủy ngụy bằng chứng ngụy tạo của quân Trung Quốc, bảo vệ chứng cứ chủ quyền.
Lúc gần 8 giờ sáng ngày 17/1, tàu HQ16 tái đổ bộ lên đảo Quang Ảnh 15 nhân viên, do Trung uý Liêm làm trưởng toán. Lực lượng này mang theo vũ khí và vật dụng gồm 2 súng M79, 3 súng M16, 1 súng Carbine, 1 máy thông tin PRC 25, 1 poignard, 15 áo phao, mấy xẻng, 1 búa phòng tai, 6 lựu đạn MK.3, 1 súng hoả pháo với 5 viên đạn cùng một số loại đạn dược khác, 1 xuồng cao su cỡ 1,5 x 2m.Nhiệm vụ của toán này là triệt hạ 6 mộ bia mà Trung Quốc đã nguỵ tạo, chiếm đóng và tổ chức phòng thủ trên đảo.

Tuần dương hạm Trần Bình Trọng (HQ5) của Hải quân Việt Nam Cộng hòa tham gia chiến đấu bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa năm 1974, ảnh tư liệu: Báo Thanh niên.
Sau khi lấy 6 tấm bia mộ đá giả của Trung Quốc về tàu, HQ16 rời đảo Quang Ảnh đến đảo Hữu Nhật lúc 11 giờ cùng ngày (17.1) và án ngữ tại phía đông nam đảo để hỗ trợ cho tàu HQ4 đổ bộ 27 biệt hải lên từ phía tây đảo Hữu Nhật. Trong khi đó, 2 tàu đánh cá có vũ trang của Trung Quốc số 407 và 402 ở lại phía nam đảo Hữu Nhật và cách bờ gần 1.000m. Khi thấy tàu HQ4 hạ xuồng đổ bộ, 2 tàu của Trung Quốc cũng hạ nhưng vì không kịp nên lại kéo lên. Trên mỗi tàu cá vũ trang này có khoảng 30-35 thuỷ thủ mặc đồng phục màu xanh. Tàu trang bị súng 25 ly phòng không, một khẩu đã lắp sẵn 1 thùng đạn còn các khẩu khác được bao kín nên không rõ số lượng. Tàu này di chuyển quanh đảo Hữu Nhật đồng thời có 1 tàu ở phía nam đảo tiếp ứng khi cần.Toán biệt hải lên đảo Hữu Nhật tìm thấy 1 lá cờ Trung Quốc đã cũ và mục, 1 tấm bảng gỗ thông sơn đỏ còn mới (cỡ 1,2m x 0,2 có ghi 17 chữ Trung Quốc: “Trung Hoa Nhân dân Cộng hoà quốc thần thánh lãnh thổ, tuyệt bất dung thử xâm phạm”. 
Cờ và bảng gỗ đã bị tàu HQ4 tịch thu. 
Đồng thời còn phát hiện thấy các vết tích của Việt Nam Cộng hoà từ năm 1963, gồm miếu nhỏ có khắc ghi rõ ngày 24/11/1963; 
Một tấm bia xây theo kiểu Đài chiến sĩ mỗi bề 3 mét, cao hơn mặt đất 0,4m có ghi hàng chữ Việt “Đệ nhất Trung đoàn đổ bộ LĐ/TQLC” và vẽ một ngôi sao trắng lồng trong vòng tròn đen, dưới ngôi sao có ghi LĐ.42. 
Tất cả được đóng khung trong một hình chữ nhật, 2 bể nước bằng xi măng ghi “nước uống” và một hàng chữ đã mờ nhưng còn đọc được “Ngô Tổng thống”, 1 tấm bia ghi TĐ.3/TQLC ngày 5 tháng 12 năm 1963. 
Sau đó toán biệt hải đã dựng cờ Việt Nam Cộng hoà trên đảo.
Tàu HQ16 phát hiện thấy 2 tàu loại Hộ tống hạm (Kronstadt) mang số 271 và 274 trang bị đại bác 100 ly và 37 ly từ đảo Quang Hoà đang tiến về đảo Hữu Nhật;
Tàu HQ4 tiếp cận các tàu này, thả xuồng cao su chở nhân viên biết tiếng Trung Quốc sang tiếp xúc, nhưng các tàu này chạy máy không cho cập vào. 

Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ16) của Hải quân Việt Nam Cộng hòa tham gia chiến đấu bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa năm 1974, ảnh tư liệu.
Chiến hạm HQ4 dùng quang hiệu yêu cầu các tàu Trung Quốc rời khỏi vùng đó nhưng không có kết quả.
Ngược lại, các tàu Trung Quốc còn chạy quanh tàu HQ4 và chặn đầu bất chấp luật hàng hải quốc tế, đồng thời trả lời bằng quang hiệu rằng các đảo này thuộc chủ quyền của Trung Quốc và yêu cầu chiến hạm HQ4 của Việt Nam Cộng hòa tránh ra.
Tàu HQ16 được lệnh rời đảo Hữu Nhật đến tiếp tế lương thực và phương tiện cho toán đổ bộ trên đảo Quang Anh.
Cũng trong ngày 17/1, 43 nhân viên Hải kích thuộc Liên đội người nhái đến Vùng 1 Duyên hải bằng tàu HQ800. 
Tư lệnh Hải quân chỉ thị cho Đại tá Tham mưu trưởng hành quân lưu động biển truyền khẩu lệnh đến Vùng 1 Duyên hải rằng: 
Dùng phương pháp phô trương lực lượng để làm áp lực ôn hoà buộc tàu Trung Quốc rời khỏi đảo và ra khỏi hải phận Việt Nam Cộng hoà, tuyệt đối tránh hành động khiêu khích và chỉ khai hoả khi bị tấn công trước; 
Lực lượng Hải quân Việt Nam Cộng hòa hạ quyết tâm bằng mọi giá phải giành lại các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, đuổi địch ra khỏi đảo và trương cờ Việt Nam Cộng hoà trên các đảo. 
Nếu Trung Quốc dùng vũ lực, Hải quân được toàn quyền hành động.
23 giờ ngày 17/1/1974, Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải chỉ thị cho tàu HQ4 rút 14 biệt hải trên đảo Hữu Nhật để đổ lên đảo Duy Mộng trong đêm trước khi trời sáng, dùng áp lực ôn hoà buộc toán người lạ rời khỏi đảo, tránh mọi hành động khiêu khích, chỉ sử dụng vũ khí khi bị tấn công trước. 
Hạm trưởng HQ4 lo ngại rằng, hiện ở Duy Mộng có tàu đối phương, nếu tàu HQ4 đổ bộ thì sẽ có đụng chạm, trong khi đó số nhân viên của HQ4 lại ít.
Đồng thời, Bộ chỉ huy hành quân lưu động biển chỉ thị: Tăng cường ngay 2 chiếm hạm chở theo người nhái đến Hoàng Sa; liên lạc với Bộ tư lệnh Quân đoàn 1 để xin địa phương quân nếu chưa có; 
Sáng sớm 18/1 chiếm lại Duy Mộng như đã định; sử dụng biệt hải được rút từ đảo Hữu Nhật, lấy 1 tiểu đội địa phương quân ở đảo Hoàng Sa (Pattle) sang giữ đảo Hữu Nhật. 
Khoảng nửa đêm 17/1, tuần dương hạm HQ5 chở 43 nhân viên Hải kích và cùng hộ tống hạm HQ10 khởi hành từ Đà Nẵng đi Hoàng Sa. 
Hải đội trưởng Hải đoàn 3 là Đại tá Hà Văn Ngạc, được Tư lệnh vùng 1 Duyên hải Chỉ định làm SQ/CHCT. 
Trước đó, Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải đã dự tính và cho tăng cường đi theo tàu HQ5 và tàu HQ10 một đại đội địa phương quân để tăng cường cho lực lượng đổ bộ. Tuy nhiên vì đại đội này chưa sẵn sàng nên không kịp lên tàu.