Monday, August 20, 2012

Ở VIỆT NAM có nhiều hình thức Ôm

image


Bia ôm : Đàn ông nhân danh đi uống bia nhưng vào bar rồi lại uống ít mà tay chân thì làm việc nhiều. Các em chiêu đãi tự nhiên như người Hà Nội, mở bia lia lịa, giấu dưới bàn, đổ ra sàn gạch… rồi khổ chủ cứ tự nhiên trả tiền trước đứng dậy ra về mà... vẫn sướng

image
Cà-phê ôm : Hình thức gần giống như bia ôm, nhưng một ly cà phê có thể lên hàng chục ngàn đồng nếu biết lợi dụng câu giờ ôm và tận tình thám hiểm thì không đến nỗi phí tiền phí bạc !

image
Karaokê ôm : Chưa có thú tiêu khiển nào thanh lịch và văn minh hơn hình thức ôm nầy. Khách vào mở nhạc, miệng hát mà tay chân thì làm việc thoải mái… đến một lúc nào đó chẳng biết mình đang hát cái gì và hát đến đâu nữa thì, một là ra về, hai tiếp tục dẫn em lên thiên thai hay đi xuống địa ngục !.

image
Tắm ôm : Hình thức độc đáo này phát xuất trước kia tại các vùng biển. Khách được mời xuống biển vừa tắm, vừa ôm, vừa làm những chuyện khác rất sạch sẽ ở dưới nước. Tắm ôm có giá cả và giờ giấc đàng hoàng. Chỉ ôm không thì "giá mềm", nhưng mấy ai đã ôm nhau như sam mà không tới luôn bác tài !
Trường hợp nầy thì chủ tính tiền theo "giá cứng". Do vừa tiện lợi vừa kiếm nhiều tiền, nghề tắm ôm được phát triển mạnh mẽ thêm ở trên cạn ! Hình thức tắm ôm trên bờ cũng thuận lợi đủ điều, chẳng cần phòng ốc, giường chiếu, khăn màn và công an gác cửa. Vì không có biển có sông thì tắm ở trong bồn ! Ôm được "tối đa" mà chẳng sợ ai dòm ngó !
image
Võng ôm : Một số nhà trong các quận ven đô Sàigòn lợi dụng vườn cây ăn trái để tổ chức võng ôm. Chủ nhà treo những chiếc võng khuất trong các lùm cây và đặc biệt dành cho học sinh, sinh viên trốn học dẫn nhau vào đây du hí từ sáng đến tối. Chỉ cần đóng tiền thuê võng rồi tha hồ ăn trái cây và vui chơi thoải mái không thầy cô nào kiểm soát, quấy rầy ! Cha mẹ thì yên chí con đến trường, lên lớp và vào thư viện làm bài từ sáng đến tối, ngày nào cũng như ngày nào cho đến lúc nào kết quả trông thấy… thì mới ngưng ôm võng !

image
Đấm bóp ôm : Việt Nam là học trò của Thái Lan nhưng lại vượt qua mặt thầy không kèn không trống ! Đấm bóp ở Việt Nam là hình thức nói chơi cho vui vì khách vừa nằm lên giường, đấm bóp viên đã bỏ hết lớp áo quần, ngồi ngay trên bụng khách mà xoa bóp thì ông già bảy mươi cũng hồi xuân huống gì trai trẻ hay các ông đang độ sồn sồn ! Cứ việc ra giá tiền bạc thì đấm ngồi, đấm nằm, đấm nghiêng đấm ngửa gì cũng được !

image
Hớt tóc ôm : Một người đi Việt Nam về kể cho nghe, có ông già tại Việt Nam cứ vài ba ngày đi hớt tóc một lần. Tóc thì chỉ còn lơ thơ vài sợi mà cứ hớt đi hớt lại mãi, đến nỗi đầu chằng còn thấy sợi nào nữa. Thế mà vẫn khoái đi hớt cái đầu trọc ! Cứ ngồi, mở lớn mắt ra mà thưởng thức của (còn) non, của lạ đang vờn qua vờn lại trước mặt. Các tay thợ muốn dụ khách kiếm thêm tiền "boa" thì cứ việc kéo đầu mấy ông già vào ngay bộ ngực nửa hở nửa kín kia là ăn tiền ! Thế nào ngoài tiền hớt của chủ, thợ cũng kiếm được "boa" gấp đôi, nhất là khi gặp được vài ông Việt kiều già mất nết !
image

Ráy tai ôm : Đây là kiểu ôm mấy ông Việt kiều thích nhất. Người thợ gái ngồi bên trái nhưng lại ráy tai phải của khách hoặc ngược lại, mặc dù ngồi kiểu nầy cô thợ trẻ chẳng thấy gì trong lỗ tai khách hàng. Khách cũng không cần thắc mắc, cứ nhắm mắt đê mê cho đến lúc đứng dậy móc ví trả tiền !


image
Câu ôm : Đóng tiền, nhận mồi và cần câu rồi kiếm một túp lều trống hay đi ra xa một chút, thả cần xuống câu rồi… tự do ôm, có công an canh chừng khu vực ! Chẳng cần biết có cá hay không, cá cắn câu hay mồi còn hay hết làm gì, cứ việc say sưa ôm cho đến hết giờ, xong trả cần ra về thoải mái…

image
Du lịch ôm : tại Việt Nam có những cuộc du lịch ôm cho những Việt kiều có máu mặt, những ông già khoa bảng về nghiên cứu hợp tác và kinh doanh buôn bán làm ăn tại Việt Nam, nhưng chưa thấy báo chí khui ra những vụ nầy. Tôi lấy chuyện xảy ra tại Châu-Âu các đây vài năm để dẫn chứng vấn đề du lịch ôm. Một tổ chức địch-vận-kiều-vận nghiên cứu từng cá nhân một mà chúng nhắm vào để tổ chức một cuộc du ngoại, học hỏi, tìm hiểu văn hóa ở nước ngoài và cuộc du ngoạn nghiên cứu chỉ dành riêng cho các vị trí thức khoa bản đàn ông…
Dĩ nhiên là đoàn du lịch không có đàn bà (đa số các bà ít tham dự vào các sinh hoạt chính trị của các ông, nhất là nghe đi quan sát nghiên cứu). Chương trình kéo dài một tuần tại thủ đô ở một nước Đông Âu (một quốc gia định cư của nhiều người lao động được cộng sản gài lại và cũng là cái ổ "nô lệ chui" do nhà nước tổ chức gởi qua). Đoàn người chừng khoảng gần 20 người, khi qua đến nơi, những người nầy được giới thiệu những cô gái trẻ, đẹp sẽ cùng đi tháp tùng với đoàn trong thời gian du ngoạn, nghiên cứu… Thế là mỗi ông được một cô làm bạn hầu hạ tới bến của cuộc du lịch nằm cho đến lúc chia tay.

image

Ôm tới bến : Hay còn nói ôm từ A đến Z. Kinh nghiệm ôm không cho phép người đàn ông bỏ ngang giữa chừng, dù ôm dưới hình thức nào, giờ giấc nào nhưng khi đã "tiến nhanh tiến mạnh" lên tột đỉnh đê mê khoái cảm thì phải đi tới bến. Các em bé thì rủ rê mời mọc "tới luôn đi bác tài" thì chuyện gì xảy ra sau đó chỉ có trời biết nếu không ôm phải một đống vi khuẩn HIV thì đã thành công qua mặt được bà xã !


image
Ôm cũng có nhiều kiểu :

image
Ôm đứng : Ôm kiểu "dã chiến" nầy ở Việt Nam thường xảy ra trong các bụi cây, vách tường, trụ đèn, nhà vệ sinh cửa hàng, quán ăn, tiệm cà-phê, kẹt lắm thì trong toilette công sở, phi trường, trên phi cơ… hay ngay trong bureau của cán bộ cao cấp… Đây chỉ là "ôm khai vị" của hai người kẹt giờ, kẹt tiền, kẹt chỗ, mới quen nhau, hoặc giữa thư ký với chủ trong giờ làm việc…

image
Ôm ngồi : Hình thức nầy thấy nhiều trong các bar, quán cà-phê, phòng trà… là giai đoạn đầu của "ôm nằm" nhưng thật đắt khách. Tại các thành phố lớn với hàng ngàn bar, tiệm, quán mỗi đêm đều đông nghẹt khách hàng. Đây là hình ảnh thành công đậm nét qua việc giáo dục theo chủ nghĩa văn hóa đỏ cũng như mưu đồ ru ngủ thế hệ trẻ của chế độ cộng sản.
 image
Ôm nằm : Là giai đoạn chót của các hình thức ôm để kết thức việc mua bán giữa hai người khác phái.

image
Ôm bay : Hiện giờ thì chưa xuất hiện tại Việt Nam nhưng tôi cam đoan chỉ một thời gian ngắn nữa sẽ được nhà nước khai trương. Các cô các cậu muốn làm nhân viên phi hành, dù là rót trà bưng cà-phê nhưng muốn được thu dụng mỗi người phải đóng từ năm, bảy đến cả chục cây vàng. Khi được thu nhận thì phải làm thêm để kiếm tiền như chuyển tiền lậu, buôn bạch phiến (xảy ra tại Úc), giao áo quần may sẵn, buôn thịt chó tươi (giao cho khách hàng tại Pháp), ăn cắp hàng trong các siêu thị, chở hàng lậu về Việt Nam (xảy ra tại Nhật) đã bị khám phá thì đồng lương lương thiện đâu đủ để đóng hụi chết. Hơn nữa, Việt kiều tẩy chay Air Việt Nam, chắc chắn công ty nầy sập tiệm. Chỉ còn một cách mở "dịch vụ bay ôm" để móc tiền  khách trên các đoạn đường bay suốt hàng chục tiếng đồng hồ.

image

Các ông thường đi về Việt Nam chuẩn bị để hưởng của lạ đắt giá nầy vì "đối tượng ôm" được tuyển chọn gắt gao bằng cả chục cây vàng ! Nhưng khuyên các ông mất nết về hưu ăn tiền già, đừng hòng rớ vào của quý nầy, phỏng tay đấy ! Giá không rẻ như ôm "mari-sến" ở Việt Nam đâu ! Coi chừng chúng đập thẳng tay để đủ tiền đóng hụi chết !

Joseph Phạm: Nạn nhân của sự kỳ thị?

image

Bảy Năm Trời! Trong bảy năm trời, ngày qua ngày, gia đình anh chị Joseph Phạm đã chịu đựng sự quấy phá của hàng xóm Mỹ trắng. Họ liệng tã và phân chó mèo vào các con anh, liệng bể hai kính cửa sổ nhà anh, đập bể cửa kính xe của anh, và hăm dọa đến tính mạng gia đình anh. Chuyện xảy ra cũng chỉ vì màu da vàng của gia đình anh, vì nhạc Việt Nam mà thỉnh thoảng họ nghe được, và vì mùi đồ ăn Việt Nam.
Đây là một xấu xa tồi tệ của sự kỳ thị chủng tộc, một sự phân biệt, gây tổn hại và hận thù ra mặt của hàng xóm Mỹ trắng. Trong bối cảnh căng thẳng ngột ngạt như vậy, khi mà sự cầu cứu của gia đình anh đã bị cả một hệ thống chính quyền địa phương phớt lờ đi, và sự nguy hiểm kề cạnh trong chớp mắt có thể cướp đi tất cả những gì mình yêu dấu nhất. Thì thử hỏi ai sẽ chịu trận để mất đi những người mình yêu thương mà không chống trả để bảo vệ gia đình mình?
image

Vào tối Thứ Bẩy ngày 9 tháng 6 năm 2012, khi Brian Wilson, người hàng xóm kỳ thị chạy qua đập cửa nhà anh Joseph Phạm với lời lẽ chửi rủa giận dữ và hành động muốn gây nguy hiểm đến tánh mạng gia đình anh, đã dồn anh vào quyết định bắn người hàng xóm bị thương để bảo vệ cho chính mình và gia đình mình.

Joseph Phạm là ai?
Joseph Phạm là một công dân quốc tịch Mỹ, một thuyền nhân tị nạn đến Mỹ năm 1982 để mưu tìm một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đất nước Hoa Kỳ, vùng đất của tự do, quê hương của những anh hùng dũng cảm, như ngọn một hải đăng đã nồng nàn chào đón gia đình anh. Từ khi đặt chân đến Mỹ, Joseph đã chăm chỉ học hành làm ăn để mong đạt được giấc mơ của chính mình – trở thành công dân Mỹ, lo lắng cho vợ con, và hít thở sự tự do mà đất Mỹ này đã dành cho anh.
Hồi trẻ, Joseph sống ở Cedar Rapids, Iowa với gia đình cha mẹ bảo trợ Moyles. Trong chín năm trời anh đã được cưng chiều như con ruột . Anh học trường McKinley Junior High Cedar Rapids, Iowa và trường trung học Washington.
Sau khi tốt nghiệp trung học, anh dọn về California xum họp với cha mẹ ruột, lo lắng săn sóc cho cha mẹ mình. Trong thời gian này anh lấy vợ, Nguyễn Thu Vân, sau đó có ba con, hai gái một trai. Năm 2002, hai thân sinh anh qua đời, để lại trong anh một mất mát to lớn trong lòng.

Bắt đầu Cơn Ác Mộng
Năm 2005, Joseph và gia đình anh quyết định dọn về Cedar Rapids, Iowa . Anh ước ao được trở về sống lại những ngày tháng yên bình của thành phố Cedar Rapids nhỏ bé. Anh những tưởng quên đi sự mất mát về cái chết của cha mẹ mình, xây dựng một cuộc sống mới ở Iowa, và để cho các con anh gần gũi với cha mẹ nuôi của anh mà đã một thời nuôi nấng dạy dỗ anh đến trưởng thành.
image
Joseph Van Pham, 42, of Cedar Rapids is accused of shooting a handgun multiple times with the intent to kill Brian Wilson, 39, and his daughter Jayde Wilson, and Tracy Moses, who were at Wilson's home, 2928 29th Ave. SW, Saturday. Joseph Pham remains in the Linn County Jail on $100,000 cash only bond.
Rời Westminster, California, vợ chồng anh và ba con nhỏ vượt đường dài trở về Cedar Rapids, Iowa. Họ tìm mua được căn nhà xinh xắn hợp ý và dọn vào, bên cạnh gia đình Moses. Khốn thay gia đình Moses không hài lòng với hàng xóm mới da vàng, và đã tạo ra một cơn ác mộng cho gia đình Joseph.
Tình hàng xóm ngay lập tức bi hoen ố bởi sự căng thẳng về chủng tộc. Gia đình Josheph Phạm bị quấy phá hăm dọa đều đặn liên tục. Gia đình Moses chửi rủa hăm dọa gia đình Phạm, như là “Tụi tao không muốn chúng mày ở đây” hoặc “Chúng mày không được chào đón ở đây. Hãy cút về quê hương chúng mày đi!” Những lời hăm dọa dần dần đã trở thành hành động bạo lực.
image
Hai cửa sổ nhà của gia đình Joseph bị bể, dấu bánh xe bùn đất của Moses còn in hằn trên cỏ nhà Joseph Phạm, thư từ bị trộm cắp thủ tiêu cắt xén, liệng phân vào các con của Josephs, xe cộ bị phá hoại, và hàng loạt những quấy nhiễu vẫn tiếp tục suốt bao năm bằng đủ mọi cách. Tưởng rằng công lý sẽ trị tội gia đình Moses, Joseph kêu cảnh sát thật nhiều lần, liên tục, cùng với bao nhiêu police reports. Nhưng cuối cùng Joseph đã nhận ra sự phớt lờ của chính quyền địa phương và cơ quan công lực.
image
Năm 2010, gia đình Joseph Phạm kiện Jamie Moses đã liệng đá vào cửa sổ phòng của đứa con gái lớn Kathie Phạm khi cháu ngủ vào hai giờ sáng. Kathie và người bạn bị nhiều vết cắt và bầm tím. Vụ kiện này bao gồm bồi thường thiệt hại về cả tinh thần (cảm xúc) lẫn vật chất, thiệt hại tài sản, tiền phạt, và tiền tòa. Jamie nhận tội, bị phat $190 . Tòa quyết định rằng Jamie và Phạm family sẽ không được liên lạc với nhau. Tưởng đã ổn thỏa, nhưng sự việc lại tiếp tục tái diễn không khác gì trước, khi mà Jamie ly dị dọn ra, và Brian Wilson dọn vào.
image
Tối 9 tháng 6 năm 2012, gia đình Joseph Phạm về nhà sau buổi tiệc ra trường. Nguy hiểm bao trùm, vẫn một mùi cay đắng của hận thù và kỳ thị. Khi Brian Wilson đập cửa nhà Joseph Phạm và tức giận la lối chửi rủa qua màn đêm, Joseph Phạm đã không còn con đường chọn lựa là bảo vệ gia đình anh, và chuyện xảy ra trong cái đêm kinh hoàng sẽ được kể ra trước toà.
image

Xin giúp đỡ gia đình Joseph Phạm
Hiện Joseph Phạm bị buộc tội toan giết người và hành vi dọa nạt dùng vũ khí nguy hiểm. Gia đình anh chờ đợi thăm anh một tuần hai lần, mỗi lần 30 phút cho mỗi người tại nhà tù Quận Hạt Linn.
Từng ngày vợ con của Joseph co rúm sợ hãi trong nhà, cửa khóa chặt kín mít. Căn nhà bây giờ như bao trùm trong cơn ác mộng. Người qua đường la hét chửi bới. Đêm đến mẹ con lại tá túc ngủ nhờ nhà bạn bè, ở nơi nào an toàn tánh mạng, trốn tránh sự dọa nạt và hành động thù nghịch kỳ thị của những kẻ giống như gia đình Moses.
Vợ của Joseph, Thu Vân là một nội trợ ở nhà nấu nướng chăm sóc con cái cho chồng đi làm. Bây giờ chồng mình tù tội, cột trụ của gia đình không còn, tiền bac cũng không. Sự sợ hãi hiện thời cộng thêm sự sợ hãi khi các bills hàng tháng gửi về không tiền trả. Và cả tiền mướn luật sư nữa. Có chăng là những giọt nước mắt vô vọng và tương lai đen tối cho các con còn thơ dại của chị.
image

Xin quý vị thương tình giúp đỡ gia đình anh Joseph trong hoàn cảnh khó khăn ngặt nghèo này, tùy theo khả năng của mỗi người. Tiền mướn luật sư rất cao. Thời gian đến lúc ra tòa chẳng còn dài. Gia đình anh rất cần sự trợ giúp về vật chất lẫn tinh thần của tất cả qúy vị, để tranh đấu cho công lý và quyền tự do cho anh Joseph.
Nếu quý vị rộng lòng giúp đỡ:
Xin gửi về ĐỊA CHỈ
Joseph Phạm Family Fund
P.O. Box 11755
Cedar Rapids, Iowa 52410
Gia đình Phạm chân thành cảm ơn sự rộng lượng của quý vị
Mọi thắc mắc và chi tiết xin liên lạc với Joseph’s sister, Vanessa Phạm ở email:
helpjosephPhạm@gmail.com
Gia đình Joseph Phạm xin thành thật cám ơn lòng hảo tâm của tất cả quý vị, dù là một đóng góp nhỏ. Một lần nữa xin cám ơn quý vị đã giúp đỡ gia đình anh Joseph Phạm.
JOSEPH PHẠM NEEDS HELP

For seven years, day after day, your family has been harassed. Diapers and dog feces have been thrown at your children, your home windows have been shattered, your car damaged, and your life threatened. All this happens simply because the music filtered from your speakers is in Vietnamese, the food you cook smells of fish sauce, and your skin is hued in golden tones.
This is the ugly face of discrimination, prejudice, racism, and outright hatred. In such a volatile atmosphere where your pleas of help throughout the system have been ignored and danger stands to take away everything you love in the wink of an eye, would you suffer the loss of those you have sworn to protect or would you fight for the safety of your family?
On the evening of Saturday, June 9th 2012, when Brian Wilson pounded on his neighbor’s door with words of fury shaking the summer night, this was the terrible decision which Joseph Phạm faced.
Who is Joseph Phạm?
Joseph Phạm is an American. In 1982 Joseph fled his native country of Vietnam to seek a better life. The United States of America, land of the free and the home of the brave, offered a welcoming beacon. Since the day he set foot on her soil, Joseph has worked hard to fulfill his American Dream, earning his US citizenship, raising a beautiful family of five, and enjoying the freedoms only America can offer.
In his youth, Joseph lived in Cedar Rapids, Iowa with the Moyle’s, his American foster family. For nine years he was loved and treated like a biological son. He attended McKinley Junior High and Washington High School where his driven spirit and desire for self-improvement earned him exceptional grades and honors.
After high school, he moved to California to be reunited with his biological parents. Until their deaths in 2002, he supported and cared for his much respected elders. During this time as well, he met and married his wife, Thu Van Nguyen. They became a family of three with the birth of their oldest daughter Kathie. Eventually, Nancy came along and finally Jack arrived to complete the family portrait.
The Nightmare Begins
In 2005, Joseph and his family decided to move back to Cedar Rapids, Iowa. He desired a return to his Midwestern roots where his memory recalled the safety and security of small town life. Joseph sought to overcome the sad void created by the death of his birth parents and build a new life in Iowa, where his young family could come to better know the foster parents that loved and raised him.
Gathering his wife, two daughters, and only son, he made the journey from Westminster, California to Cedar Rapids, Iowa. They found the house of their dreams and settled in. Unfortunately, the Moses’ weren’t pleased with the new family in the neighborhood and set about creating a nightmare.
The neighborly relationship was instantly marred by racial tension. The Phạm family was verbally harassed on a regular basis. The Moses family would yell out hateful messages, such as: “We don’t want you here,” “You’re not welcome here,” and “Go back to where you came from.” Eventually, the verbal harassment escalated into violence.
Windows were broken, muddy tire prints and torn grass offered evidence of vehicles driven across the Phạm’s property, mail was stolen and discarded in mutilated states, feces was thrown at the children, vehicles were vandalized, and the list of harassments continue, spanning for years on end and in various manners. Seeking to quell the injustices brought against them, the Phạm’s repeatedly called the police department and numerous police reports were filed.
In 2010, the Phạm’s sought legal action against Jamie Moses when a rock thrown by his hand shattered the family’s front window and left Kathie Phạm with multiple cuts and bruises as well as friend who was sleeping over. The lawsuit sought reconciliation for damages including emotional distress, pain/suffering, property damage, punitive damages and court costs. Jamie Moses pleaded guilty to fifth-degree criminal mischief for breaking the Phạm’s windows. He was ordered to pay for repair of the window which totaled 190 dollars. The judge filed a no-contact order between Jamie and the Phạm family as well.
Still, peace was hard in coming. Shortly after the case closed, Jamie and Tracy Moses divorced. Jamie moved out and Brian Wilson, moved in. The same harassments continued, the same prejudices, the same racism, simply a different face.
On June the 9th, 2012, the family had just returned from a graduation party. Danger tainted the air, flavored in the same bitter taste of hatred for no other reason than to hate. When Brian Wilson’s fist pounded the front door and his angry shouts rang through the night, Joseph Phạm’s instincts took over and the rest of the story is one that remains to be told with time.
Please Help
Joseph Phạm is currently charged with three counts of attempted murder and intimidation with a dangerous weapon. His family waits for their visit to the Linn County jail twice a week, the maximum days they are allowed, in 30 minute increments.
Each day the mother with three children cower behind closed windows and locked doors, afraid to live any longer in the home that is now a thing of their nightmares. People drive by with shouts of support and disdain. At night they sleep with friends, where no one will know, where no one will scream words of hate or shake fists of rage.
Thu Van is a housewife with three young children to care for and feed alone. Their protector and financial head is gone. All that remains are fear, questions, helplessness…, bills…, legal fees, and tears.
If you are able, please offer Joseph Phạm and his family aid in any means possible at this time of hardship. Defense fees are high. Times are hard. His family is in need of your support to fight for his justice and freedom.
MAKE CHECK CONTRIBUTIONS TO:
Joseph Phạm Family Fund
PO Box 11755
Cedar Rapids IA 52410
FOR CREDIT CARD CONTRIBUTIONS:
Donations will be handled by Cynthia Moore, Joseph Phạm’s niece. If you have any questions concerning donations please contact her at PhạmFamilyFund@live.com.
If you have any other questions, please fill free to email at helpjosephPhạm@gmail.com I will reply to you ASAP (Vanessa Phạm)
God Bless You
Phạm’s Family
No Lowered Bond for Man Accused of Attempting to Kill Neighbors
image
CEDAR RAPIDS, Iowa - A judge Wednesday refused to lower the $100,000 cash only bond for a man accused of attempting to kill three neighbors, based on the nature of the offense.
Sixth Judicial Associate District Judge Jane Spande also denied the prosecutor’s request to increase the bond for Joseph Pham, 42, of Cedar Rapids, but did agree to impose conditions if he does make bond.
Pham, who cried off and on during the hearing, was brought into the courtroom in a wheelchair and had to be helped by a deputy to the defendant’s table.
Pham was charged Sunday with three counts of attempted murder and one count of intimidation with a dangerous weapon. He is accused of shooting a handgun multiple times with the intent to kill Brian Wilson, 39, and his daughter Jayde Wilson, and Tracy Moses, who were at Moses’ home, 2928 29th Ave. SW, Saturday, according to a criminal complaint.
According to the complaint, Brian Wilson was the only one injured during the shooting. He was shot three times and seriously wounded in the torso.
Spande agreed to add conditions to the current bond including not allowing Pham to return to his home, since the incident involved his next door neighbors, and he must report to community corrections, have no contact with the three alleged victims and a psychiatric evaluation would be required.
Sara Smith, Linn County public defender, said Pham was frail and had ongoing medical issues, possibly a condition regarding his immune system. There have also been questions raised about his mental condition since he’s been in jail, she said.
Smith asked the court not to raise the bond because it was already “unattainable” for the family and if the cash only restriction was lifted, she didn’t even know if the family could make bond.
First Assistant Linn County Attorney Nick Maybanks asked the court to add the extra conditions for public safety. He said some of the neighbors are fearful of retaliation by Pham if he’s released. Pham shouldn’t be allowed to return to his home if he is able to pay the bond, he said.
Maybanks told the judge Pham had a history of “erratic” and “paranoid” behavior towards neighbors.
Maybanks also said Wilson remained in critical condition, according to the family, and was in a medically-induced coma.
Pham’s family members said Monday their family had been harassed for years by the next door neighbors. They said the harassment is racially motivated because they are Vietnamese.
The families of Wilson and Tracy Moses declined to comment after the hearing Wednesday.
Pham and his wife filed a lawsuit in 2010 against Jamie Moses, Tracy Moses’ ex-husband, claiming Jamie Moses harassed his family starting in 2005. The suit claims Jamie Moses, from November 2005 through October 2010, broke out two windows of the Pham’s home, drove his vehicle in their yard and tore up the grass, destroyed their mail, fired a shotgun over their property, contacted Direct TV to cancel their service and threw feces at Pham’s daughter Kathie T. Pham.
One of the broken windows was in Kathie’s bedroom and the broken glass landed in her bed, causing injury, while she was sleeping, according to the suit.
Jamie Moses pleaded guilty to fifth-degree theft in Oct. 2010 for breaking Kathie Pham’s window, according to court records. He was ordered to pay a $100 fine for the serious misdemeanor.
The judge also entered a no contact order for Jamie Moses in 2010, according to court records.
Erika Springer, 18, of Urbana, Pham’s niece, told The Gazette that Brian Wilson and Tracy Moses continued the harassment after Jamie Moses was gone from the residence.
There seems to be on ongoing dispute between the Phams and Jamie and Tracy Moses from 2005 through 2010 and then between Pham and Brian Wilson from 2010 through this month leading up to the shooting, according to Cedar Rapids Police service calls.
There are calls by Jamie Moses complaining about noise or loud music, neighbor running lawnmower next to his windows and making rude gestures and general harassment, according to calls.
There also are several calls by Pham complaining about noise, neighbor driving truck onto his property, dog feces or human feces thrown in the yard, criminal mischief, criminal mischief with his mailbox, barking dog and general harassment, according to records.
* Không ai có thể phủ nhận là nước Mỹ hôm nay vẫn tồn tại ngấm ngầm nạn kỳ thị/ phân biệt chủng tộc; nhất là giữa người Mỹ trắng(caucasian) với các sắc tộc thiểu số khác; nhất là do sự ganh tị, ghen ghét giữa người Mỹ trắng ít học + thu nhập thấp với người sắc tộc thiểu số khác có học thức + thu nhập cao hơn.  Hy vọng CĐVN ở Mỹ sẽ ra sức giúp cho anh Joseph Phạm đòi hỏi công lý trước nạn kỳ thị/ phân biệt chủng tộc chứ không làm ngơ trước sự oan ức của anh ấy.

Joseph Phạm nhận tội trong vụ bắn hàng xóm

image
CEDAR RAPIDS, Iowa - Một người Việt Nam bị buộc tội bắn người hàng xóm vào năm 2012 nay đã nhận tội, với những cáo buộc nhẹ hơn, và có thể lãnh án bảy năm tù. Vụ bắn xuất phát từ việc gia đình Việt Nam bị người hàng xóm kỳ thị trong nhiều năm.

Ông Joseph Phạm, 44 tuổi, đã nhận tội, với những tội danh được sửa đổi là tội đe dọa bằng một thứ vũ khí nguy hiểm - một tội đại hình - và sử dụng vũ khí một cách bừa bãi - một tội tiểu hình trường hợp gia trọng. Ông cũng sẽ phải bồi thường một khoản tiền sẽ được xác định sau.

Theo một thỏa thuận đưa đến sự nhận tội, bị can phải đối diện với một bản án 5 năm tù giam cho tội đại hình, 2 năm tù cho các tội tiểu hình, và những bản án này cộng lại sẽ được thi hành trong 7 năm liên tiếp.
image
Ông Joseph Phạm trong tòa cuối năm 2012.
Lúc đầu ông Joseph Phạm bị buộc tội ba tội danh mưu sát, và một tội danh đe dọa bằng một loại vũ khí nguy hiểm, nhưng một cuộc đánh giá về tâm thần đã tìm thấy Phạm bị suy giảm khả năng, và những cáo buộc này sẽ được bãi bỏ khi tòa tuyên án.

Trong buổi điều trần, ông nhìn nhận đã bắn nhiều phát vào hướng nhà một người hàng xóm. Khi vụ nổ súng xảy ra, ba người láng giềng ở bên cạnh nhà ông là Brian Wilson, 39 tuổi, con gái của ông này là Jayde Wilson, và bà Tracy Moses, đều đang ở trong nhà; ông Brian Wilson bị trúng ba phát đạn và bị thương nặng .

Phó biện lý Nic Scott của quận Linn County nói theo rằng chiếu theo luật về trường hợp này, nếu một người nào đó được tìm thấy bị suy giảm khả năng tâm trí, thì tiểu bang không thể cáo buộc người phạm một tội “cố ý cụ thể,” như tội mưu sát, bởi vì người đó không có khả năng cố ý gây ra một cái chết.
image
Sau vụ nổ súng, các thành viên gia đình của Joseph Phạm nói với báo The Gazette rằng vì là người Việt Nam nên họ đã bị quấy nhiễu, kỳ thị trong nhiều năm qua, lần đầu tiên bởi chồng cũ của bà Moses khi ông ta sống trong căn nhà ấy, và sau đó là bởi ông Brian Wilson, bạn sau này của bà Moses.

Theo hồ sơ cảnh sát, trong năm 2012 đã có một số cú điện thoại do cả hai người láng giềng này gọi tới, than phiền về người kia vì những chuyện, như mở nhạc nghe to, những cử chỉ thô lỗ, các cửa sổ bị đập bể, một hộp thư bị phá, và phân ném sang nhà.
Báo chí trong vùng từng đưa ra nhận xét rằng gia đình ông Phạm đã bị ức hiếp, quấy phá quá lâu, đưa đến sự nổ súng.

Theo dự trù, Joseph Phạm sẽ bị tuyên án vào ngày 18 tháng 2, 2014 tại tòa án địa hạt quận Linn County.
Một trang blog được thành lập vào năm 2013 để bênh vực ông Joseph Phạm, được viết bằng tiếng Anh cũng như tiếng Việt. Bản tiếng Việt trên trang “helpjosephpham.wordpress.com” cho biết thêm một số chi tiết về hoàn cảnh của gia đình họ Phạm. Bài viết được tóm lược như sau.

image
“Trong bảy năm trời, ngày qua ngày, gia đình anh chị Joseph Phạm đã chịu đựng sự quấy phá của hàng xóm Mỹ trắng. Họ liệng tã và phân chó mèo vào các con anh, liệng bể hai kính cửa sổ nhà anh, đập bể cửa kính xe của anh, và hăm dọa đến tính mạng gia đình anh. Chuyện xảy ra cũng chỉ vì màu da vàng của gia đình anh, vì nhạc Việt Nam mà thỉnh thoảng họ nghe được, và vì mùi đồ ăn Việt Nam.
“Trong bối cảnh căng thẳng ngột ngạt như vậy, khi mà sự cầu cứu của gia đình anh đã bị cả một hệ thống chính quyền địa phương phớt lờ đi, và sự nguy hiểm kề cạnh trong chớp mắt có thể cướp đi tất cả những gì mình yêu dấu nhất. Thì thử hỏi ai sẽ chịu trận để mất đi những người mình yêu thương mà không chống trả để bảo vệ gia đình mình?

“Vào tối thứ Bảy ngày 9 tháng 6 năm 2012, khi Brian Wilson, người hàng xóm kỳ thị chạy qua đập cửa nhà anh Joseph Phạm với lời lẽ chửi rủa giận dữ và hành động muốn gây nguy hiểm đến tánh mạng gia đình anh, đã dồn anh vào quyết định bắn người hàng xóm để bảo vệ cho chính mình và gia đình mình.”
“Joseph Phạm là một thuyền nhân tị nạn đến Mỹ năm 1982, sống ở Cedar Rapids, Iowa với gia đình cha mẹ bảo trợ Moyles. Sau khi tốt nghiệp trung học, anh dọn về California xum họp với cha mẹ ruột. Trong thời gian này anh lấy vợ, Nguyễn Thu Vân, sau đó có ba con, hai gái một trai. Năm 2002, hai thân sinh anh qua đời.

image
2928 29th Ave. SW
“Năm 2005, Joseph và gia đình dọn về Cedar Rapids, Iowa. Anh ước ao được trở về sống lại những ngày tháng yên bình ở thành phố Cedar Rapids nhỏ bé. Anh những tưởng quên đi sự mất mát về cái chết của cha mẹ mình, xây dựng một cuộc sống mới ở Iowa, và để cho các con anh gần gũi với cha mẹ nuôi của anh mà đã một thời nuôi nấng dạy dỗ anh đến trưởng thành.

image
Vợ của Joseph, Thu Vân và 3 người con trong phiên tòa năm 2012
“Rời Westminster, California, vợ chồng anh và ba con nhỏ vượt đường dài trở về Cedar Rapids, Iowa. Họ tìm mua được căn nhà xinh xắn hợp ý và dọn vào, bên cạnh gia đình Moses. Khốn thay gia đình Moses không hài lòng với hàng xóm mới da vàng, và đã tạo ra một cơn ác mộng cho gia đình Joseph.
“Tình hàng xóm bị hoen ố ngay lập tức bởi sự căng thẳng về chủng tộc. Gia đình Joseph Phạm bị quấy phá hăm dọa liên tục. Gia đình Moses chửi rủa, hăm dọa gia đình Phạm với những câu như ‘Tụi tao không muốn chúng mày ở đây’ hoặc ‘Chúng mày không được chào đón ở đây. Hãy cút về quê hương chúng mày đi!’ Những lời hăm dọa dần dần đã trở thành hành động bạo lực.

image
“Hai cửa sổ nhà của gia đình Joseph bị bể, dấu bánh xe bùn đất của Moses còn in hằn trên cỏ nhà Joseph Phạm, thư từ bị trộm cắp, cắt xén, các con của Joseph bị liệng phân vào người, xe cộ bị phá hoại, và hàng loạt những quấy nhiễu vẫn tiếp tục suốt bao năm bằng đủ mọi cách. Tưởng rằng công lý sẽ trị tội gia đình Moses, Joseph Phạm gọi cảnh sát nhiều lần. Nhưng cuối cùng Joseph đã nhận ra sự phớt lờ của chính quyền địa phương và cơ quan công lực.

“Năm 2010, gia đình Joseph Phạm kiện Jamie Moses đã liệng đá vào cửa sổ phòng của đứa con gái lớn Kathie Phạm khi cháu ngủ vào hai giờ sáng. Kathie và người bạn bị nhiều vết cắt và bầm tím. Vụ kiện này bao gồm bồi thường thiệt hại về cả tinh thần (cảm xúc) lẫn vật chất, thiệt hại tài sản, tiền phạt, và tiền tòa. Jamie nhận tội, bị phat $190. Tòa yêu cầu Jamie và Phạm family sẽ không được liên lạc với nhau. Tưởng đã yên, nhưng sự việc lại tiếp tục tái diễn không khác gì trước, khi mà Jamie ly dị dọn ra, và Brian Wilson dọn vào.

image
“Tối 9 tháng 6 năm 2012, gia đình Joseph Phạm về nhà sau buổi tiệc ra trường. Nguy hiểm bao trùm, vẫn một mùi cay đắng của hận thù và kỳ thị. Khi Brian Wilson đập cửa nhà Joseph Phạm và tức giận la lối chửi rủa qua màn đêm, Joseph Phạm đã không còn con đường chọn lựa là bảo vệ gia đình anh, và chuyện xảy ra trong cái đêm kinh hoàng sẽ được kể ra trước toà.
“Từng ngày vợ con của Joseph co rúm sợ hãi trong nhà, cửa khóa chặt kín mít. Căn nhà bây giờ như bao trùm trong cơn ác mộng. Người qua đường la hét chửi bới. Đêm đến mẹ con lại tá túc ngủ nhờ nhà bạn bè, ở nơi nào an toàn tánh mạng, trốn tránh sự dọa nạt và hành động thù nghịch kỳ thị của những kẻ giống như gia đình Moses.
image
Cô con gái lớn của ông Joseph Phạm
“Vợ của Joseph, Thu Vân là một nội trợ ở nhà nấu nướng chăm sóc con cái cho chồng đi làm. Bây giờ chồng mình tù tội, cột trụ của gia đình không còn, tiền bac cũng không. Sự sợ hãi hiện thời cộng thêm sự sợ hãi khi các bills hàng tháng gửi về không tiền trả. Và cả tiền mướn luật sư nữa. Có chăng là những giọt nước mắt vô vọng và tương lai đen tối cho các con còn thơ dại của chị.”
VienDongDaily
Câu hỏi đặt ra là cộng đồng người Việt ở Mỹ nói chung và ở Iowa nói riêng đã giúp được gì cho gia đình anh Joseph Phạm?

Chuyện Việt Kiều Cấn Xề

http://photocamel.com/gallery/data/6440/IMG_3883a.jpgMáy bay đang trên không phận Sài Gòn. Tôi hồi hộp nhìn xuống, thấy nôn nao một tâm trạng khó tả. Nó giống như đứa con xa nhà mong gặp lại người mẹ hiền sau bao năm xa cách. Sau hơn mười lăm năm xa cách, tất cả qúa khứ lại hiện về. Từng ngôi nhà, con đường, với biết bao kỷ niệm của quê hương mà tôi luôn ấp ủ. Máy bay đáp xuống đường băng. Nước mắt tự nhiên dâng trào khiến tôi phải cúi xuống, sợ người chung quanh thấy.
Đã tới! Xong thủ tục tại cửa khẩu, tôi chất đầy hành lý lên chiếc xe, đẩy ra cửa.
http://www2.vietbao.vn/images/vn7/nguoi-viet-bon-phuong/70076117-88555sm.jpgMột cơn nóng ùa vào người. Đó, cái nắng nóng của mùa hè vùng nhiệt đới. Đang muốn nhớ tuổi ấu thơ tung tăng trên sân trường, đá banh với đám bạn cùng lứa thì chợt nghe tiếng gọi: Cấn ơi! Cấn ơi! Tôi đẩy xe bước tới… Rồi nhận ra những khuôn mặt quen thuộc ngày nào. Anh, em, cháu, bạn, họ hàng. Họ vây quanh chúc mừng… Mọi người ai cũng nói, trông tôi trẻ hơn là họ tưởng. Anh Đạo, bạn tôi, còn đùa: “Mày phong độ thế này về đây coi chừng gái nó làm thịt mất!” Và mọi người cười rộ.

image

Lên xe, tiếng cười nói vui vẻ của mọi người nói về tôi vẫn không ngớt. Xe chạy. Những con đường quen cũ nay trở thành xa lạ! Tôi phải cố moi trong trí những hình ảnh ngày xưa để so sánh sự thay đổi. Chiếc xe cứ đi san sát với những chiếc xe hai bánh khiến tôi có cảm giác như sắp sửa đụng nhau, phải gồng cứng cả người như sẵn sàng chờ đợi.
Xe tới khu Hàng Xanh cũ. Đang cảnh kẹt xe. Con đường mới khác xưa nhiều qúa. Tôi vừa nhìn vừa nhớ cảnh mười bẩy năm trước. A, ven đường này là quán cơm gà, sườn nướng ngày nào. Trên đường về từ Sài Gòn tới Biên Hòa. Mùi thịt nướng thơm ngào ngạt bay ra từ một quán ăn, nó như mời gọi tôi dừng lại mà thưởng thức.
Bụng đói chẳng nghĩ ngợi, tôi lái chiếc xe Dream ghé vào một quán cơm đang nướng thịt thơm phức. Tôi gọi cho mình một đĩa cơm gà nướng đặc biệt... Lấy khăn lau mặt, nhấp ly nước trà đá cho đỡ khát, Đĩa cơm được bưng lên! Ái chà chà! Ôi sao mà hấp dẫn thế này! Gà nướng vàng ươm, cháy dòn xém cạnh, được đặt nằm trên một đĩa cơm tấm có điểm mỡ hành với vài miếng tóp mỡ, bên cạnh vài cọng rau sà lách, với một ít đồ chua, chén nước mắm chấm đã được pha chế, ớt nổi đỏ trên mặt, nhìn hấp dẫn qúa chừng chừng!
Dao nĩa sẵn sàng, tôi đang định cắt miếng thịt thưởng thức trước, nhưng chợt khựng lại! Móc bóp, rồi vội sờ vào các túi quần. Tôi vừa nhớ ra là túi mình không chắc còn đủ để trả cho đĩa cơm gà nướng! Đúng vậy. Chỉ còn đúng năm trăm đồng! Mà đĩa cơm gà, liếc coi gía biểu đã là hai ngàn rưởi (tiền Việt thời đó). Vậy là đành đau đớn mà nhìn cái đùi gà, còn tay thì gỉa vờ ôm miệng, cứ xít xoa… Cuối cùng bà chủ đến bên tôi hỏi. Sao cậu không ăn? - Tôi nhức răng qúa! Nhìn miếng đùi gà ngon mà ăn không được! Thật là tiếc! Bà có thể cảm phiền cho gửi lại miếng gà, tôi chỉ ăn cơm! Có được không thưa bà?

image

Bà chủ như hiểu ý! Vui vẻ nhận lời. Tôi mừng qúa hỏi luôn, thế cơm không bao nhiêu tiền thưa bà? Tính cậu năm trăm, tôi gật đầu móc túi lấy năm trăm đưa ngay cho bà ta, sợ tí nữa bà lại đổi ý thì to chuyện.
Đang nhớ đĩa cơm tấm ngày xưa, chợt có tiếng ông tài xế quát lớn, “Tiên sư bố mày! Muốn chết hả?”
Tôi giựt mình hỏi chuyện gì thế. Mấy thằng lái xe hai bánh chạy ẩu! Tiếng ông tài xế trả lời.
Xe về tới gần nhà, đoạn đường hơn hai kilômet! Tất cả đã thay đổi, từ con đường, hàng quán, nhà cửa, con người, cho đến phương tiện đi lại, xe hai bánh đâu mà nhiều thế này? Các bảng hiệu mọc lên như nấm tất cả làm tôi phải chú ý! Hình ảnh cũ mới chen lấn nhau. Cái này mất! Cái kia còn! Tôi cứ bồi hồi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác!
Nhà cũ của mẹ tôi đây rồi! Ôi sao mà bé nhỏ thế! Nhà vẫn hai gian ba lầu đúc mà mẹ tôi vất vả để xây dựng nó. Biết bao kỷ niệm lại hiện về… Ngôi nhà cũng đã đựơc sửa sang nhưng vẫn còn nét cũ. Một thời nó là niềm tự hào của anh em chúng tôi. Không hiểu sao lúc đó nhìn nó đồ sộ thế! Bây gìờ sau hơn mười lăm năm trở về, trông nó lại bé nhỏ cả bên trong lẫn bên ngoài…
Hôm sau, tiệc mừng Việt kiều về nước đã sẵn sàng. Trước khi tiệc “khai mạc”, ông trưởng họ gặp riêng tôi phỏng vấn sơ qua về nghề nghiệp chức danh ở bên Mỹ. Tôi thật thà nói mình sửa chữa nhà cửa, và làm thợ mộc. Ông vội hỏi tôi, thế ông có cái thẻ ghi tên nghề nghiệp không?
Ồ business card! Tôi móc ra tấm thẻ đưa cho ông ta. Ông nhìn rồi nói, “con sì trúc ti on” là con gì thế?
Construction, tức là sửa chữa nhà cửa đấy!

image
Hình minh họa

Ông trưởng họ vẻ mặt nghiêm trang nói, vậy phải gọi là kiến trúc sư! Tôi bảo ông, chỉ sửa nhà dạo thôi! Kiến trúc sư cái quái gì.
Không! Phải nói vậy, để mọi người biết ông có “đẳng cấp!”
Thôi! Thôi Tôi không cần! Tôi nói nhưng ông không để tâm.
Tôi được mọi người đón tiếp long trọng tại một hội trường của nhà thờ họ. tiếng vỗ tay cứ liên tục, làm tôi bỗng chốc trở thành một nhân vật quan trọng. Mọi lời nói của tôi được mọi người chú ý và nể phục. Hết người này đến người khác đặt câu hỏi về giáo dục, đời sống, sức khoẻ Tôi cứ thao thao bất tuyệt… Hết đề tài này đến đề tài khác, bao nhiêu kiến thức nhờ nghe được từ đài phát thanh tiếng Việt hay đọc báo ở bên Mỹ mà biết, lần lượt tuôn ra. Rồi cứ như múa kiếm vào chỗ không người, tôi càng nói càng hăng… Mọi người trầm trồ kiến thức uyên bác của tôi. Hết người này đến người khác nâng ly chúc mừng. Đang trong hơi men ngà ngà… Ông trưởng nhà thờ họ đứng lên xin phép có đôi lời với tôi.
Kính thưa ông Cấn, nhà kiến trúc sư ở Mỹ,
Hôm nay tôi xin thay mặt bà con trong họ có vài lời khẩn cầu đến ông. Nhà thờ họ đang trong qúa trình tu sửa còn thiếu… Được biết ở bên Mỹ ông là một Viêt Kiều thành đạt… có tấm lòng quảng đại với quê hương…
Tôi nghe điệp khúc này hơi quen quen! Đang chú ý nhớ coi nó ở cái đoạn nào trong mục vòi tiền mà tôi đã đọc được ở đâu! Nhưng tôi không còn đủ tỉnh trí để xua đi những lời tâng bốc, kính thưa!
Việt Kiều thành đạt! Lúc tỉnh táo thì nghe nó sáo ngữ thật, nhưng hôm nay sừng sừng nghe nó hay hay thêm một chút hãnh diện với bà con lối xóm. Nó khiến tôi tê liệt sự phản kháng, và như chích thêm một luồng xung điện, làm tôi hăng máu hứa luôn, tôi sẽ ủng hộ mười ngàn đô la! Tiếng vỗ tay reo hò hoan hô rồi chúc xôm tụ!
Có tiếng người nói. Đúng là ông Cấn! Phải như thế! Ông ấy giàu qúa mà!
Tôi như chợt nhớ ra con số mười nó có thêm chữ ngàn dollars… Nhưng “đã lỡ phóng lao thì phải theo lao…” Tiếng cụng ly, lời tán dương, tôi cứ như đi trên mây nhưng con số mười ngàn dollars cứ kéo ghì tôi xuống, nó khiến tôi muốn hụt hơi khi nghĩ đến ngày trở lại Mỹ phải cầy trợn mắt, điều quan trọng là không biết bà vợ nhà tôi phản ứng thế nào khi tôi vung tiền mà chẳng cần suy nghĩ. Bên Mỹ con tôi đang cần mua một chiếc xe đi học, đòi mấy tháng nay mà hai vợ chồng cứ khất lần…
Đang lo âu như sự hớ miệng của mình! Một người ra vỗ vai tôi.
- Anh Cấn Xề!
Ai mà biết tên cúng cơm của mình? Tôi nghe giọng nói quen quen quay lại… Chào bà!
- Bà nào? Em đây! Thảo đây! Thảo hồi bé anh cứ đòi cưới em!
Tôi ngớ người, nhưng khi nhắc đến chuyện đòi cưới tôi như sực nhớ ra! Á Thảo Hồng. Cứ tưởng bà cụ nào?
- Cha qủy lão Cấn Xề!
Nhận ra người yêu cũ, tôi thấy hỡi ôi. Con người ta sao mà thời gian làm phai bạc đi nhanh thế này! Trông người yêu đã thành một bà già, tôi cảm thấy xót xa khi nhớ lại hồi còn bé mười hai mười ba tuổi, hai đứa ở sát nhà nhau nên rất thân, nàng cứ hồn nhiên chơi giỡn với tôi. Tôi thì lợi dụng. Cứ gỉa vờ bắt nạt mấy đứa em của cô hàng xóm. Nàng nổi máu chị hùng bênh em, đi qua đòi đánh nhau tay đôi. Tôi cứ gỉa vờ thua nằm dưới để được nàng đè xuống, tát cho mấy cái… Mà nàng vô tư chẳng hề hay biết sự ma mãnh của tôi! Chơi kéo co tôi làm như bị thua ngã nhào vào người cô nàng… Nàng cứ ơ, ơ… thằng qủy, thằng qủy!

image
Hình minh họa

Hôm nay chúng tôi nhắc lại biết bao kỷ niệm xưa, nhưng bây gìờ nàng đã thành bà ngoại của mấy đứa cháu… Cố nhân ơi! Nét mỹ miều xưa, nay đâu rồi!

Rồi tiệc mừng việt kiều cũng tàn. Đêm hôm ấy, đang khó ngủ vì giờ giấc thay đổi, chợt điện thoại di động của tôi reng!

Tôi bắt nhìn số hiện lên trong phone biết là vợ gọi. Chưa kịp nói lời chào tốt đẹp đến nàng thì đã nghe tiếng bà như thét vào mang tai, nghe chát chúa…

- Ai cho ông tiền mà ông vung lên thế! Bên này tiền nhà còn thiếu…. Insurance mấy xe chưa trả! Hàng hóa thì đứng… Tiền công thợ còn chưa thanh toán… Ông về bên đó mà nổ!

Cứ vậy, bà vợ tôi trách mắng đủ điều, làm tôi như người từ trên cao rớt bịch xuống đất. Cầm phone mà không biết bye bye từ lúc nào. Tôi thẫn thờ như người bị mất của, rồi thầm nghĩ nguồn tiếp tế chắc chắn sẽ bị cắt, như vậy còn vui thú gì ở đây nữa?

Dù sao, “còn nước còn tát” tới đâu thì tới. Sáng hôm sau vừa thức dậy, ông anh tôi đã thông báo có khách đang đợi ở dưới nhà. Vừa bước xuống đã thấy có đến hơn hai chục người đang đợi đứng chật cả một nhà. Chưa kịp định thần! Tiếng chào ông Cấn đã vang dội. Không đủ chỗ ngồi lên mọi người đều đứng. Một người trong số họ tự giới thiệu. Chủ tịch ban bác ái xã hôi, giới phụ lão, ban y tế phường, ban phụng vụ các bệnh nhân, hội người nghèo…. Tôi nghe mà chóng cả mặt..

Tôi vội ngắt lời. Thế qúy vị muốn gì ở tôi? Chẳng khách sáo, họ nói chúng tôi đã được nghe tấm lòng quảng đại hào hiệp của ông kiến trúc sư nên đến đây mong ông rộng lòng giúp đỡ. Vì...

Người nào cũng chìa ra một danh sách cần giúp đỡ! Thấy tình thế không thoát thân nổi, tôi phải “xuống nước”, xin biếu mỗi hội năm chục dollars, rồi thú thực là tôi cũng không có nhiều tiền mong qúy vị thông cảm!

Tưởng số đông này chắc chỉ chừng vài hội đoàn, nào ngờ khi phát tiền từng hội cũng hết cả ngàn bạc…

Tôi vội hỏi ông anh. Sao họ đánh hơi nhanh thế? Cứ cái kiểu này, thành Việt kiều tả tơi mà về Mỹ sớm. Ông anh còn nói thêm là chưa xong đâu, chú còn phải chuẩn bị tinh thần. Nay mai họ hàng sẽ còn đến thăm chú. Tôi vội hỏi ngay, thế cũng phải phát tiền cho họ à? Ông anh tỉnh bơ nói, thì nhà thờ họ chú còn rộng tay ban phát tới mười ngàn, anh em mà chú lại tính lờ sao được.

Mấy thằng bạn thân nghe tin tôi về, đã lấy xe hơi đời mới xuống thăm và chở tôi đi du ngoạn. Họ đãi đủ các món ăn chơi. Tôi cứ tranh trả tiền nhưng mấy thằng bạn dứt khoát không chịu. Thực sự thì chúng nó qúa hiểu tôi, thuộc loại việt kiều “chân nấm tay bùn”, vất vả quanh năm, không bằng mấy thằng bạn, một cú trúng đất sang tay kiếm vài chục ngàn dollars như chơi!

Đang ăn uống rượu đã ngà ngà say, một thằng bạn cao hứng. Hôm nay phải đưa thằng Cấn xề đi rửa mắt, cho nó biết thế nào “quê hương là chùm khế ngọt”…

image
Hình minh họa
Trước tiên, chúng dẫn tôi đi tắm hơi massage ở một khách sạn. Vào phòng tắm hơi, cởi hết quần áo để vào một cái tủ, mỗi người cuốn một cái khăn trắng chung quanh bụng, tên nào đã từng trải thì không mặc gì bên trong để dễ bề hành động! Còn tôi, tôi chọn cách mặc quần lót, chắc ăn dấu tiền dollars vào phía trong, vì là lần đầu tiên đi tắm hơi!
Vào trong một phòng kín, hơi nước nóng bốc lên, nhìn lờ mờ… Tôi đi cứ sợ ngã. Người bắt đầu thấm nước ấm và nhiệt độ trong cơ thể cứ tăng dần lên! Ai cũng nhễ nhãi mồ hôi ướt đẫm, ai nấy tỉnh táo và sảng khoái… Khoảng mười lăm đến hai mươi phút. Chúng tôi được hướng dẫn ra một phòng sáng lau người cho khô, hoặc tắm lại tùy ý.
Bốn thằng chúng tôi được hướng dẫn ra mỗi phòng, có các cô đã trực sẵn. Thằng bạn tôi nói nhỏ với một cô tiếp viên trẻ đẹp, “Thằng bạn anh Việt kiều mời về, ráng chăm sóc nó một chút nghe em…”
Tôi nghe, thấy bất an, đang tính nói vậy là đủ rồi, tao ra ngoài, thì đã bị một cô to con trông cứ như lực sĩ sumo đô vật của Nhật Bản, mặt tròn mắt híp chắc cũng nặng đến cả tạ, hất tôi vào phòng đóng cửa lại!
Tôi đang ngơ ngác sao cô gái trẻ đẹp hồi nãy đâu không thấy? Thì cô nàng phục vụ đã cởi chiếc áo khoác mỏng dài, chỉ còn lại skirt và áo thung ba lỗ trên người. Cô kéo chiếc khăn tắm tôi cuốn ngang bụng ra, nhìn thấy chiếc quần lót tôi đang mặc, nhô ra một cục gì đó dấu phía trong bẹn, cô nhoẻn miệng cười ruồi!
Rất nhanh, tôi thấy mình bị cô đẩy nằm xấp lên giường!
Tôi nhìn cô mà hình dung các võ sĩ sumo Nhật chuẩn bị vật nhau, sợ phát khiếp! Tôi đánh bài năm nỉ, cháu không cần phải làm gì, cứ để chú nằm đây ngủ nửa tiếng là được… Tự nhiên cô ta nhìn tôi rồi cười hì hì, vẻ mặt tỉnh bơ bảo em đã được gửi gấm là phải làm cho anh sung sướng. Thấy tôi muốn vùng ra thoát thân, cô nàng bảo tôi bằng giọng ngọt như mìa lùi, nằm yên, cưng. Cưng mà không yên là em la lên anh đòi hiếp em à nghen! Cô ta vừa dỗ dành, vừa cho tay vờn khắp người tôi như mèo vờn chuột.

Bất chấp lời tôi năm nỉ xin tha, cô ta nhanh nhẹn lấy thế đứng lên dùng đôi chân voi dẫm lên người tôi… Hình như cô cố tình đạp lên đôi mông nơi có xấp đô la dấu trong quần lót, làm tôi kêu oai oái, nhưng cô nàng cứ tỉnh bơ bám trên xà ngang, vừa tiếp tục màn dẫm đạp vừa bật lên tiếng cười ròn rã.

image
Hình minh họa

Tiếng cười của nàng vang vọng sang các phòng bên mau chóng được hưởng ứng khiến có nhiều tiếng ồn vọng ngược lại.
Thình lình, có tiếng hỏi vang lên phía ngoài, “Phòng anh Việt kiều đâu?” Cánh cửa phòng bật mở, ba bốn cô gái trẻ măng ùa vào, dạn dĩ, đứa xoa tay, đứa bóp chân, anh em ngọt xớt… Tôi chưa kịp phản ứng thì có tiếng hét lớn: “Công an! Công an kiểm tra!”
Các cô gái bỏ chạy toán loạn. Tôi đang hoang mang không biết phải làm gì thì thấy mấy thằng bạn tới kéo tay tôi chạy vội lại phía phòng thay đồ…
Khoác được áo quần lên người, tôi tỉnh hồn, vội sờ lại xấp tiền dấu trong quần lót thì than ôi, nó đã biến mất, chẳng biết từ lúc nào! Mọi tìm kiếm càm ràm đều vô ích. Có tên bạn còn mắng: Tại mày ngớ ngẩn mà sinh chuyện. Ai lại nhét cọc tiền trong háng khiến mấy con ranh sinh lòng tham! Bày trò hù công an để cả bọn lãnh đủ. Một tên bạn khác an ủi kiểu xỏ lá “Thôi thì cứ coi như cứu đói thêm ba chục hội đoàn hở mông, thiếu vải, giúp các chị em ta “cải thiện...”
Tuy có mắng mỏ nhưng đám bạn tốt cũng áy náy. Sau đó vài ngày, để “bù lỗ” cho tôi, họ dẫn tôi đi thưởng thức món đặc sản quê hương: cháo rắn. Đủ các món thịt rắn mà cả đời tôi nghe nhưng chưa bao giờ được nếm qua. Chủ quán còn mang ra một bình rượu to khoảng hai chục lít ngâm đủ các loại rắn chúa, phơi bụng hanh vàng nằm quấn lấy nhau ở trong hũ thủy tinh lớn màu nâu đậm, nằm lẫn với những rễ cây, củ sâm như hình người, lá thuốc bắc, lẫn lộn ở trong đó. Được chủ quán giới thiệu là Xà tửu chúa! Cường dương bổ tráng. “Ông uống bà khen!”

image
Hình minh họa
Được bọn bạn thân thay nhau mời nâng ly, tôi như người phải mùi quyến rũ của hai nàng Thanh xà, Bạch xà trong truyện cổ tích, cứ uống lấy uống để. Rượu thấm say! Nhìn bình rượu thuốc, tôi hình dung mấy nàng độc xà hóa thành những giai nhân uốn eó trong đêm, bên ánh lửa bập bùng… Các giai nhân thay nhau đến bên tôi mời chào, kéo tôi vào một thế giới thần tiên tuyệt diệu.
Cứ như vãy, tôi đã bay lên tới chín tầng mây chẳng còn biết gì... Để rồi khi tỉnh dậy thấy mình nằm trong bệnh viện Chợ Rẫy! Chung quanh tôi là các máy móc thiết bị đo nhịp tim, dây truyền dịch được băng ở trên tay. Có tiếng người nói chú ấy tỉnh rồi! Chưa kịp định thần, tôi chợt thấy đau trong bụng khiến tôi phải nhăn mặt. Anh tôi đến bên nói. Chú tỉnh rồi! May qúa! Chúng tôi đang lo lắng… Hôm qua chú uống say, quậy, cứ đòi hỏi tội Ngọc Hoàng thượng đế! Đòi bãi chức, cho ông ấy về vườn! Chú cứ bắt tội Ngọc Hoàng! Đã dấu hai nàng tiên của chú.
Chú uống nhiều quá bị ngộ độc! May mắn là cấp cứu kịp thời. Các bác sĩ đang cần biết tình hình sức khoẻ của chú ở bên Mỹ…
Tôi nghe mà thấy xấu hổ qúa! Vung tiền ở nhà thờ họ, thì bị vợ mắng xối xả. Đi massage thì bị gái lừa cho trắng váy! Nếm mùi đặc sản quê hương thì ngộ độc tí toi mạng! Ôi, quê hương yêu dấu!
Chợt một bác sĩ trực tiến đến hỏi thăm về sức khoẻ của tôi. Ông hỏi ngay, Anh có phản ứng với các loại thuốc gì không? Có bao giờ phải nhập viện chưa? Tôi trả lời. Không. Rồi ông nói, qua chụp X quang chúng tôi không phát hiện bị tổn thương gì! Ông chỉ bị ngộ độc rượu nặng, chúng tôi đã xúc ruột cứu chữa ông kịp thời, nằm một vài ngày là ông có thể về nhà. Nhưng lần sau khi ăn uống phải cẩn thận…

image
Hình minh họa

Trong khi nằm chờ xuất viện, có nhiều bà con đến thăm tôi. Có cả những người tôi đã gặp mới mấy ngày hôm trước đây, trong bữa tiệc đón tiếp tôi, họ hoan hô, bây giờ họ đang xót xa, nhìn tôi với một vẻ mặt thương hại…
Tự nhiên tôi cảm thấy được sự ấm cúng về tình cảm mà họ dành cho mình. Âu đó cũng là một an ủi lớn lao cho đứa con người trong giai đoạn thập tử nhất sinh…
Tuyết Phong
Mời bạn vào đọc các bài khác trên http://baomai.blogspot.com

image
image
image
image
image
image