Friday, November 9, 2012

Bài viết hay(456)

Hoan hô Obama
Tôi là người trong vài chục năm gần đây đã 4 lần không đi bầu Quốc hội, và 1 lần đi bầu chỉ vì bị vợ buộc phải đi “cho khỏi điếc tai”, ấy thế nhưng con người vô chính trị này lại hau háu theo dõi cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ.
Trạng thái tâm lý kẻ công dân thế giới này có lẽ đáng được đem ra để tự phân tích.
Còn nhớ cách đây bốn năm, Obama thắng cử, tôi đã thức cả đêm để dịch bài nói của vị Tổng thống da màu đầu tiên của Hợp chủng quốc Mỹ. Chẳng ai bắt mình làm việc đó hết. Làm xong bản dịch cũng chẳng mang lại lợi lộc gì cho mình hết. Nhưng mình vẫn cắm cúi làm. Thế có kỳ không?
Không! Thực ra, dịch Obama cũng có lợi cho mình. Như thể mình được hà hơi thêm một sức sống. Change We Can. Khẩu hiệu của ông ta đó. Ý chí của ông ta đó. Tâm hồn và tính cách của ông ta đó. Thật giản dị. Giản dị mà hấp dẫn. Và ai cũng thấy ông ta đáng tin cậy.
Như thể cả nước Mỹ nguyện cầu cùng với Obama bằng những lời kệ mới mẻ dễ thương biết bao. Change We Can. Chúng ta đủ sức thay đổi mọi điều. Change We Can. Chúng ta đủ sức thay đổi mọi điều. Change We Can. Chúng ta đủ sức thay đổi mọi điều. Change We Can.
Năm nay, rút kinh nghiệm, không thức cả đêm để dịch nữa. Vả lại, năm nay cũng già hơn dịp năm nhuận lần trước những bốn tuổi đời nữa rồi. Chẳng còn hăng hái được mấy. Nhưng vẫn lướt vội mấy lời của vị Tổng thống đắc cử. Và vẫn thấy xao động trong lòng.
Obama năm nay nói The best has yet to come. Điều tốt đẹp hay ho nhất hạng vẫn chưa nằm trong tay chúng ta đâu các bạn ạ. Lời của một thủ lĩnh, vĩ đại đấy, mà thực thà đến dễ mến. Một con người đại diện cho một đất nước thừa sức để mà kiêu căng. Nhưng vị Luật gia tráng niên ấy vẫn rủ mọi người tiếp tục hành động. Tiếp tục làm việc. Tiếp tục chiến đấu cho sự thay đổi (Dĩ nhiên không rủ rê con dân tiếp tục ăn tàn phá hại).
Obama lại nói nữa Whether I earned your vote or not, I have learned from you. I will return to the White House more determined and inspired than ever. Tonight, you voted for action, not politics as usual. Cho dù tôi có được các bạn bỏ phiếu cho hoặc không bỏ phiếu cho, tôi vẫn nhận được từ các bạn những bài học. Tôi sẽ quay lại Nhà Trắng kiên định hơn và dạt dào cảm hứng hơn bao giờ hết. Đêm nay, và khi nào cũng vậy cả thôi, các bạn đã bỏ lá phiếu bầu cho hành động, chứ không bầu cho chính trị.
Obama cũng nói thêm It moves forward because of you. We are an American family and we rise or fall together as one nation, and one people. Nước Mỹ tiến lên là nhờ các bạn. Chúng ta là một gia đình Mỹ, và chúng ta cùng nhau lớn lên hoặc sụp đổ, trong tư cách một quốc gia, trong tư thế một dân tộc.
Ngay từ hôm nay đã có thể thấy bốn năm nữa một Obama vẫy chào tạm biệt hết hai nhiệm kỳ xứng đáng với một nước Mỹ của những gương mặt ngời ngời. Một nước Mỹ không có ai khóc gượng và cười gượng.
Hoan hô Obama.Phạm Toàn
Phòng chống tham nhũng từ cội nguồn sinh ra nó
Tham nhũng – Mấy nét khái quát
Tham nhũng là sự chiếm đoạt cái không phải của mình cho mình, như chiếm đoạt tiền, của cải, tài sản và cả quyền lực của dân, của nước.
Tham nhũng bởi lòng tham và sự gian trá bằng hành vi “trộm cắp” dường như chưa dùng đến bạo lực, hoặc “cướp giật” đã có cậy nhờ đến sức mạnh, như cướp có hung khí, cướp có vũ trang ... Đỉnh cao của lòng tham và sự gian trá của tham nhũng ở Việt Nam trong hiện tại là sự hòa quyện cả tiền và chức quyền trong cả mục tiêu và thủ đoạn tham nhũng. Những cá nhân và tổ chức tham nhũng liên kết trong những nhóm lợi ích cục bộ đã bòn rút nguồn sống của người dân, xâm hại lợi ích của quốc gia, dân tộc, chà đạp lên dân quyền và pháp quyền, chà đạp công lý.
Những hằn sâu trong bức xúc của xã hội ngày một đong đầy lên bởi tham nhũng, có thể nhận thấy dễ dàng từ những câu chuyện hết sức bần tiện, như ăn chặn tiền cứu trợ thiên tai, trợ cấp xóa đói nghèo, trợ cấp người có công với nước, bày trò ma thuật “quy hoạch treo” để cướp đất của dân. Đến những chuyện đục khoét tàn phá nền kinh tế hết sức nghiêm trọng như những vụ tham nhũng ở PMU 18, ở Vinashin, Vinalines...
Không phải chỉ có tham nhũng tiền, tài sản, của cải như đã nêu ở trên, mà còn có tham nhũng quyền chức – mua quan bán chức đã và đang phát bệnh cả trên diện rộng và độ sâu của nó. Theo đó là mua, bán bằng cấp, vay mượn tri thức, để mua bán cái ghế quyền lực. Mới đây, tại Hội nghị lần thứ 6, BCH Trung ương Khóa XI đã tiếp tục thúc đẩy mạnh mẽ quy hoạch cán bộ nói chung và cán bộ lãnh đạo cấp chiến lược theo các chức danh chủ chốt của Đảng, Nhà nước cho nhiệm kỳ 2016 – 2021 và các nhiệm kỳ tiếp theo. Quá đề cao quy hoạch cán bộ không chỉ hạn chế cạnh tranh của thị trường nhân lực, gia tăng sự ỷ lại, dựa dẫm làm suy giảm động lực phát triển, mà còn tạo kẽ hở cho những “hợp đồng mua quan bán chức”, làm nghiêm trọng hóa tham nhũng quyền lực.
Nguyên nhân – Nhìn từ gốc của vấn đề
Có rất nhiều nguyên nhân đã được nói tới và ngay trong những kỳ họp của Quốc hội cũng đã đề cập khi thảo luận dự thảo luật phòng chống tham nhũng.
Tuy nhiên, những nguyên nhân đã được nêu ra phần lớn chỉ là sự chống đỡ, thậm chí là chống đỡ thụ động. Chỉ như vậy thôi thì không tìm được lời giải về giải pháp để phòng chống tham nhũng có hiệu quả. Đã đến lúc cần phải nhìn thẳng vào sự thật để nhận dạng cho rõ nguyên nhân căn cơ – từ gốc sinh ra tham nhũng: (1) từ nền kinh tế quá nặng về công hữu hóa và Nhà nước hóa; (2) từ sự tập trung và lạm dụng thái quá quyền lực, nhất là ở cơ quan lãnh đạo của Đảng; (3) sự bất cập của dân chủ, công khai, minh bạch.
- Nền kinh tế công hữu hình thành và phát triển vượt quá giới hạn an toàn của quản lý, đã tạo ra những đống tài sản và tiền của “vô chủ”, tạo nhiều kẽ hở cho sự lãng phí, thất thoát và từ đó cũng làm sinh sôi, nảy nở lòng tham ở không ít người bởi sự khêu gợi và dễ dàng dâng hiến từ những của cải “vô chủ” đó.
Hiện thực trước và sau đổi mới cho thấy những khuyết tật của nền kinh tế “công hữu hóa”, “Nhà nước hóa”, “kế hoạch hóa tập trung bao cấp”, nhất là việc duy trì chúng ở mức độ vượt quá tầm quản lý. Và cũng chính những khuyết tật này đã là “bà đỡ” cho tham nhũng, nên được những kẻ vụ lợi muốn trì kéo duy trì để đục khoét bằng tham nhũng.
Thêm vào đó là chế độ tiền lương không đủ sống, mà phải chịu những khoản thuế, phí và biến động giá đến “oằn vai”. Lương, thuế, phí, giá và không ít những chính sách an sinh xã hội đã và đang vận động không theo tinh thần “khoan sức dân” tạo nên tâm lý “phải được sống”, “phải được công bằng” bằng mọi cách kể cả bằng tham nhũng và đã trở thành cái cớ cho sự biện minh của những kẻ tham nhũng.
- Sự tập trung quyền lực thái quá cho hệ thống lãnh đạo và quản lý, nhưng thiếu những chế tài tương thích để hạn chế sự lộng quyền cho tham nhũng – làm cho không ít người có lòng tham, có thể tham nhũng được. Những người có lòng tham, tham nhũng được, phần lớn là người của doanh nghiệp nhà nước, của hệ thống chính trị, mà không cần chứng minh cụ thể cũng thấy được trong hiện thực tham nhũng ở Việt Nam.
- Chế tài cho cái gọi là “nền kinh tế công hữu” và “sự tập trung quyền lực” là thể chế dân chủ, công khai, minh bạch. Điều này còn quá nhiều bất cập nên đại chúng vẫn còn thiếu điều kiện vào cuộc để làm được nhiều điều phải làm trong việc phòng chống tham nhũng.
Giải pháp – Tiếp cận từ cái căn cơ nhất
Tham nhũng với những hành vi nguy hại và nguyên nhân của nó, không phải đơn thuần là vấn đề kinh tế, mà còn là vấn đề chính trị, xã hội. Do đó giải pháp chung nhất, căn cơ nhất để phòng chống tham nhũng phải là đổi mới đồng bộ cả thể chế chính trị, kinh tế, xã hội để giải quyết các vấn đề nổi cộm như: (1) kinh tế công hữu hình thành và phát triển vượt tầm quản lý là mảnh đất để tạo ra lòng tham và tham nhũng được; (2) tập trung và lạm dụng quyền lực dẫn tới nạn ban phát “quyền tham nhũng” và “quyền bao che tham nhũng”; (3) dân chủ, công khai, công bằng và minh bạch còn nhiều bất cập nên chưa đủ tầm kiểm soát tham nhũng.
Có thể cụ thể hóa hơn chút nữa với những giải pháp sau đây:
Thúc đẩy nhanh và mạnh hơn tiến trình tái cấu trúc lại cơ cấu của nền kinh tế và đổi mới quản lý theo mô hình kinh tế thị trường hiện đại cùng với xã hội dân sự, nhà nước pháp quyền, chứ không phải kinh tế “công hữu hóa”, “nhà nước hóa”, “kế hoạch hóa tập trung bao cấp”. Theo đó, là việc sắp xếp và đổi mới quản lý theo hướng chuyển đổi hình thức sở hữu và cổ phần hóa đối với các doanh nghiệp nhà nước không cần phải giữ lại, song song với việc tạo điều kiện và khuyến khích phát triển lớn mạnh kinh tế thuộc khu vực tư nhân. Để có được điều đó, có nhiều việc phải làm, nhưng sẽ không dễ dàng thực hiện suôn sẻ nếu không tiếp tục tháo gỡ những vướng mắc còn lại bằng sự đổi mới tư duy lý luận, tư tưởng quá lạc hậu.
Không coi “công hữu (bao gồm sở hữu nhà nước và sở hữu tập thể) ngày càng trở thành nền tảng”. Nếu nói nền tảng thì phải nói đến sở hữu tư nhân bao gồm các yếu tố vật thể và phi vật thể – vốn và nguồn lực lao động của người dân, tham gia vào sự hình thành và phát triển không chỉ đối với khu vực kinh tế tư nhân, mà còn ở cả các khu vực kinh tế khác.
Không nói “kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo” mà phải nói nhà nước pháp quyền của dân do dân vì dân giữ vai trò chủ đạo. Vai trò chủ đạo đó phải được thực hiện bằng chức năng quản lý và một phần nào đó bằng sức mạnh kinh tế nhà nước, chứ không phải chỉ bằng kinh tế nhà nước để tiếp tục duy trì nền kinh tế công hữu vượt tầm quản lý.
Ủng hộ việc cho đảng viên được làm kinh tế tư nhân không giới hạn quy mô và ngành nghề, miễn thuộc ngành nghề mà luật pháp không cấm. Thiết nghĩ cũng không cần giới hạn gì nữa, chẳng hạn những việc được cho phép làm của cơ quan hành pháp. Điều này sẽ góp phần giải tỏa tâm lý “kỳ thị kinh tế tư nhân” để khu vực kinh tế tư nhân phát triển lớn mạnh xứng tầm với vai trò, vị trí của nó trong cấu trúc cần có của nền kinh tế.
Đất đai, với sự tuyệt đối hóa chế độ công hữu và quyền của người sử dụng với tư cách là chủ của tư liệu sản xuất – đất và chủ của tài sản – đất trong sự cấu thành của bất động sản còn bị treo lơ lửng, đã và đang là đối tượng của tình trạng trục lợi, tham nhũng. Thiết nghĩ nên có sự phân định rạch ròi về hai loại quyền đối với đất đai – chủ quyền quốc gia là tài nguyên và đa chủ sở hữu đối với đất là tư liệu sản xuất, là tài sản.
Đất, với tư cách là tài nguyên thiên nhiên như các tài nguyên khác, là của Quốc gia – thuộc chủ quyền Quốc gia, ai khai thác sử dụng phải chịu sự kiểm soát của luật pháp, và phải có nghĩa vụ nộp thuế cho Nhà nước.
Đất được đưa vào sử dụng với tư cách là tư liệu sản xuất (trong sản xuất nông nghiệp), là yếu tố cấu thành tài sản (trong cấu thành bất động sản), là của nhà sản xuất, của chủ tài sản – thuộc quyền sở hữu của nhà sản xuất, của chủ tài sản. Trong nền kinh tế nhiều thành phần, đất đai trong sử dụng – hay nói một cách khác, là giá trị sử dụng của đất, cũng phải theo thể chế “đa dạng hóa sở hữu”. Như vậy đất đai sẽ không còn là vật “vô chủ” để cho những lòng tham dễ dàng trục lợi tham nhũng.
- Chính sách tiền lương với mức lương tương thích với cống hiến và công bằng giữa các đối tượng hưởng lương sẽ có tác dụng phòng chống tham nhũng trên các mặt: (1) xóa đi cái cớ “lương không đủ sống” biện minh cho tham nhũng; (2) nâng cao kỷ cương lề luật và trách nhiệm với công việc của người ăn lương. Mức lương hiện tại còn quá thấp. Một bộ phận, nhất là cán bộ có chức có quyền ngoài lương còn có một số khoản thu nhập khác từ công quỹ. Sự hình thành các khoản thu nhập ngoài lương và quá trình thực hiện còn chứa đựng những bất cập về công bằng, công khai và minh bạch nên còn tạo nhiều kẽ hở cho nạn trục lợi, tham nhũng. Do đó, cần ưu tiên việc nâng lương và cải cách chính sách thu nhập bằng tiền lương. Qua việc bài trừ tham nhũng một cách hiệu quả, nhân sách nhà nước sẽ được bảo vệ đầy đủ, nên nhờ thế chính sách tăng lương cũng sẽ thực hiện được dễ dàng hơn và đi vào thực chất hơn so với hiện nay.
- Kiềm chế và giảm bớt sự tập trung thái quá quyền lực cho các cơ quan lãnh đạo của Đảng, để tập trung cho pháp quyền với đủ thực quyền cả về lập pháp, hành pháp, tư pháp. Phải có sự phân công rạch ròi giữa các quyền đó, để có sự tôn trọng quyền và trách nhiệm của nhau và có cả sự giám sát, kiềm chế lẫn nhau nhằm tránh tình trạng lạm dụng quyền lực dẫn đến sự ban phát “quyền tham nhũng” hay “quyền bao che tham nhũng”.
- Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng thì phòng chống tham nhũng cũng vậy. Việc phát hiện nhiều vụ tham nhũng và đòi xử lý tham nhũng trong thời gian qua của người dân và giới báo chí là một minh chứng khá rõ. Tuy nhiên, đó mới chỉ là chống tham nhũng một cách thụ động. Xử lý tham nhũng, nhất là phòng chống tham nhũng từ những cội nguồn sinh ra tham nhũng thì dân làm chưa được bao nhiêu. Do đó phải thúc đẩy nhanh, mạnh tiến trình dân chủ hóa xã hội để tạo đủ quyền và trách nhiệm của người dân trong cuộc chiến phòng chống tham nhũng. Đó là quyền và trách nhiệm của người dân trong việc xây dựng tổ chức và chọn lựa nhân sự cho hệ thống chính quyền ít có mầm tham nhũng; quyền và trách nhiệm trong việc tiếp nhận và xử lý thông tin từ thông tin đại chúng và từ sự dân chủ công khai minh bạch của chính quyền. Và quyền được đòi hỏi phải xử lý nghiêm minh các tổ chức và cá nhân tham nhũng.
Mới đây, tại kỳ họp thứ 5, BCH Trung ương Khóa XI, đã đưa ra chủ trương “Thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị, do đồng chí Tổng Bí thư làm Trưởng ban” và lập lại Ban Nội chính Trung ương để “đồng thời là cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng”. Chủ trương được đưa ra cũng xác định không tổ chức Ban Chỉ đạo tỉnh, thành phố về phòng chống tham nhũng, mà “Tỉnh ủy, Thành ủy trực tiếp lãnh đạo công tác phòng chống tham nhũng và có trách nhiệm phối hợp với Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng khi có vụ việc tham nhũng nghiêm trọng xảy ra ở địa phương”.
Chủ trương đã đưa ra như trên thiếu sức thuyết phục và gây nhiều quan ngại vì những lẽ như sau:
Như những trình bày ở trên, trong bài viết này, nguyên nhân căn cơ, gốc rễ sinh ra tham nhũng và gây cản ngại cho việc phòng chống tham nhũng là: (1) duy trì một nền kinh tế quá nặng về công hữu; (2) tập trung và lạm dụng thái quá quyền lực ở cơ quan lãnh đạo của Đảng; (3) bất cập của dân chủ, công khai, minh bạch. Những vấn đề căn cơ gốc rễ này vốn đã nảy sinh ra từ thể chế chính trị, từ mô thức tổ chức xã hội XHCN mà Đảng đã chọn, đến nay vẫn chưa chịu cải sửa. Trên thực tế, những cái căn cơ gốc rễ đó đã là “bà đỡ” của tham nhũng, là nơi ẩn náu của tham nhũng, là “phòng tuyến” để tham nhũng chống đỡ. Cơ quan lãnh đạo của Đảng như vậy làm sao có đủ quyết tâm chính trị trong công cuộc phòng chống tham nhũng mà giao trọn quyền chỉ đạo phòng chống tham nhũng cho nó?
Để vượt qua những rào cản từ thể chế chính trị như đã nêu ở trên, để phòng chống tham nhũng bằng dân quyền và pháp quyền, bằng cả lập pháp, hành pháp và tư pháp, thiết nghĩ sẽ không có sự lựa chọn nào khác về một tổ chức chỉ đạo tối cao – một Bộ Tư lệnh của trận chiến với tham nhũng là Quốc hội do Chủ tịch Quốc hội làm Tổng tư lệnh. Một cơ quan chuyên trách, có đủ vị thế, độc lập khách quan của Quốc hội giúp Quốc hội chỉ đạo phòng chống tham nhũng là tất yếu phải có. Về cơ quan chuyên trách đó, thiết nghĩ là chuyện của Quốc hội./.
Tháng 11/2012
Đào Công Tiến
(1) Bài viết này lúc đầu có tên là “Tham nhũng ở Việt Nam – Mấy cảm nhận và đề xuất” đã đăng trên Tạp chí Phát triển Kinh tế (Đại học Kinh tế TP HCM) số 179, tháng 9 năm 2005 và Tạp chí Kinh tế và Phát triển (Đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội) số 102, tháng 12 năm 2005. Sau đó bài viết được công bố tiếp trong quyển sách “Tư duy phát triển” của cùng tác giả, đã xuất bản theo Quyết định số 991/QĐ-NXBTĐ/CN65, Nhà xuất bản Thời đại cấp ngày 07 tháng 12 năm 2011. Gần đây bài viết được bổ sung, chỉnh sửa và có tên “Phòng chống tham nhũng từ cội nguồn sinh ra nó” có cập nhật tình hình và đối chiếu với những gì mà Nghị quyết Hội nghị lần thứ 3 và lần thứ 5 BCH Khóa XI đã đề cập về phòng chống tham nhũng.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
(!) Bài viết này lúc đầu có tên là “Tham nhũng ở Việt Nam – Mấy cảm nhận và đề xuất” đã đăng trên Tạp chí Phát triển Kinh tế (Đại học Kinh tế TP.HCM) số 179, tháng 9 năm 2005 và Tạp chí Kinh tế và Phát triển (Đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội) số 102, tháng 12 năm 2005. Sau đó bài viết được công bố tiếp trong quyển sách “Tư duy phát triển” của tác giả Đào Công Tiến đã xuất bản theo Quyết định số 991/QĐ-NXBTĐ/CN65, Nhà Xuất bản Thời đại cấp ngày 07 tháng 12 năm 2011. Gần đây bài viết có được bổ sung, chỉnh sửa và có tên “Phòng chống tham nhũng từ cội nguồn sinh ra nó” có cập nhật tình hình và đối chiếu với những gì mà Nghị quyết Hội nghị lần thứ 3 và lần thứ 5 BCH Khóa XI đã đề cập về phòng chống tham nhũng.

Băng hoại!

Thầy hiệu trưởng cấp 2 cưỡng dâm học sinh; con bỏ thuốc kích dục cho mẹ để được thỏa mãn thú tính; công an lạm dụng tình dục vị thành niên để xí xóa lỗi lầm; xe quân đội tông chết người giữa ban ngày rồi bỏ chạy; phụ huynh xô sập cổng trường cấp 1; con trai kiện mẹ ra tòa đòi tiền nuôi dưỡng; mẹ cho con dùng thuốc tránh thai ở tuổi 13… là những chuyện hà rầm (nghĩa là nhiều và ồn ào) tại Việt Nam hiện nay.
Sau đây là vài đơn cử:
1.Gần đây nhất là chuyện trường thực nghiệm tại Hà Nội (nơi Ngô Bảo Châu từng học) vì phụ huynh muốn chen chân vào nộp đơn trước, đến mức xô sập cổng trường. Chi tiết của hành động băng hoại này không cần nhắc lại nữa, trên mạng bàn tán quá nhiều rồi, nhưng bản chất của nó là như vầy: Nhà trường đã “đi đêm” với số hồ sơ có phong bì hối lộ nặng trịch trước đó, khi gần đủ thì mới treo bảng tuyển học sinh, hô hào tính khách quan, dân chủ giả cầy, nhằm kiếm thêm khoản lệ phí nộp hồ sơ rất đáng kể.
Mà chuyện xô đẩy này thì không có gì xa lạ ở Hà Nội cả, khi mà trước đây cả chục năm, lúc chính phủ Nhật đem hoa anh đào sang chưng ở không gian công cộng trong lễ hội giao lưu văn hóa, chưa đầy một ngày thì dân ở đây đạp rào vào đã cướp sạch. Tình trạng cướp hoa công cộng này (không chỉ với hoa anh đào) còn kéo dài đến tận hôm nay, dù năm nào cũng được đông đảo công an và dân phòng canh giữ cẩn thận.
Ngay cả đến phát ấn đền Trần cũng thế, chen lấn đến ngạt thở, ngất thỉu, cấp cứu…; đàn ông bị móc túi lấy tiền bạc, đàn bà con gái bị sàm sỡ, quấy rối tình dục ngay giữa chốn linh thiêng.
Gần hai chục năm nay, lễ hội chùa Hương là một ác mộng, khi mà một mâm lễ có thể được bán đến mấy chục lần, bởi người trước đi lễ xong, bị thó đem ra bán lại cho người sau. Đó là chưa nói, ngay cổng chính ra vào, thịt chó thịt rừng được bán nhan nhản, cảnh giết gia súc gia cầm thì ê hề, dân chúng ăn nhậu say sưa, đĩ điếm cũng không thiếu.
2.Đến nay vụ ông Ngô Xuân Thành kiện mẹ già ra tòa để đòi tiền nuôi dưỡng vẫn chưa có hồi kết, dù tòa đã kết án ông này sai quấy. Cứ tưởng chuyện này chỉ có ở xã Đại Đình, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc. Thế nhưng nó lại rất phổ biến ở nhiều tỉnh miền Bắc hiện nay; miền Trung và miền Nam ít hơn, nhưng vẫn bị tác động và ảnh hưởng.
Hay như chuyện hai vợ chồng cụ Nguyễn Văn Quý và Nguyễn Thị Chén (đã hơn 80 tuổi, trú tại thôn Đồng Lư, xã Đồng Quang, huyện Quốc Oai, Hà Nội) có đến 7 đứa con, nhưng vẫn bị đuổi ra đường xin ăn, phải sống tá túc trong một cái đình chật hẹp của làng. Chuyện đuổi cha mẹ ra đường hay bán con bán cháu cũng không còn xa lạ ở xứ này.
3.Lật bất kì số báo công an hay an ninh ra đều thấy chuyện băng hoại, mà con cái đâm chém, giết hại cha mẹ cũng không thiếu hàng tuần. Như chuyện Đinh Ngọc Sơn (33 tuổi, trú tại thôn Lạch Sẽ, xã Lập Lễ, huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng) vì cờ bạc mà chém vợ bị đứt rời sống mũi, chém mẹ đứt rời cánh tay, chém con vô số nhát.
Tại khoa Chẩn đoán hình ảnh, Bệnh viện Thủy Nguyên (Hải Phòng) thì nhân viên phòng chụp X-quang là kỹ thuật viên Nguyễn Văn Tiếp (29 tuổi) đã hiếp dâm L. trong cơn đau bụng dữ dội, dù gia đình đang đứng đợi ngoài cửa.
Tại huyện Cẩm Thủy, Thanh Hóa, bác sĩ Cao Thanh Hùng (32 tuổi) đã hiếp dâm một cô bạn mới quen ngay trên cánh đồng bắp.
4. Dẫn theo khảo sát của nhà xã hội Trần Hữu Quang, chúng ta thấy: “vụ Lê Văn Luyện giết người dã man khi cướp tiệm vàng ở Bắc Giang vào tháng 8-2011; tài  xế gây tai nạn rồi còn rượt đánh cảnh sát; một giảng viên luật bị truy tố vì chạy án cho một bị can ở Bắc Giang (báo An ninh Thủ đô, 8-12-2011); thanh niên chở “hàng nóng” như dao, kiếm... trên đường phố ở Hà Nội  (Lao động và xã hội, 23-2-2012); vụ cưỡng chế thu hồi đất một cách phi pháp ở huyện Tiên Lãng (Hải Phòng)...
Một bà mẹ liệt sĩ ở Quảng Bình bị con trai và cháu nội của mình hành hạ đến chết (Công an Nhân dân Online, 15-1-2008); vợ tẩm xăng đốt chồng ở huyện Nghĩa Đàn, Nghệ An (VN-Express, 13-4-2011) hay ở huyện Ninh Sơn, Ninh Thuận (Tuổi trẻ, 30-3-2012); con nhốt cha trong mấy năm liền ở huyện Cái Bè, Tiền Giang (Tuổi trẻ, 25-11-2011); mẹ giết con lúc đang cho con bú, ở huyện Tuy An, Phú Yên (Pháp luật Việt Nam, 13-12-2011); con đâm chết cha vì tức giận, ở huyện Sóc Sơn, Hà Nội (http://giadinh.net.vn, 19-12-2011); quan hệ bất chính với con dâu nên giết vợ (ở Tứ Lộc, Hải Hưng)”…
5.Báo chí Việt Nam thời CS ít khi nào làm đúng nhiệm vụ và sứ mệnh công luận của mình, thường kiểm duyệt và xuyên tạc các thông tin mà họ đưa ra. Thế nhưng, do quan niệm “cái xấu phải bị phê phán, trừng trị” nên rất tình cờ, họ lại nới tay biên tập trước các vụ án mang tính băng hoại nên độc giả mới thấy sự leo thang của điều này một cách rõ rệt.
Chưa có một khảo sát cụ thể, nhưng bằng cảm tính của người đọc, nhiều người đã cảm thấy ngày một nhiều hơn các vụ án kiểu băng hoại trên báo chí Việt Nam.
Để cắt nghĩa “sự nở rộ” này, chắc không dễ, nhưng chắc nó phải bắt nguồn từ sự băng hoại của giáo dục với chính sách ngu dân: biết chữ nhưng không biết nghĩa; biết nghĩa nhưng không biết đạo lý; biết đạo lý nhưng cứ chà đạp lên nó. Mục đích của chính sách này, là để: Dễ cai trị nhân dân; làm chậm tiến trình phát triển của xã hội, dễ quản thúc; kéo lùi lịch sử để dân nghèo đói; làm yếu khả năng cạnh tranh của dân tộc.
Giáo sư Hoàng Tụy, một tiếng nói uy tín, đại diện của giáo dục Việt Nam, từng nhiều lần nhận định: “Dù bảo thủ đến đâu, Bộ Giáo dục & Đào tạo cũng như bất cứ ai đều không thể làm ngơ trước nhiều vấn nạn giáo dục đã và đang làm đau đầu cả xã hội. Chỉ có nhìn thẳng, gọi tên đúng sự vật và chấp nhận thay đổi, coi cải cách là mệnh lệnh của cuộc sống mới có thể khắc phục tình trạng nguy kịch của ngành giáo dục Việt Nam. Chính Thủ tướng Phan Văn Khải khi từ nhiệm đã thừa nhận chánh thức sự không thành công của giáo dục, đến nay thực trạng nghiêm trọng của giáo dục Việt Nam vẫn chưa được đánh giá đúng mức. Nhiều người có trách nhiệm vẫn tự ru ngủ mình với những thành tựu thực và ảo của giáo dục. Nếu Việt Nam cô lập với thế giới thì không đến nỗi quá lo lắng, nhưng nếu khách quan và có trách nhiệm khi đặt giáo dục trong bối cảnh toàn cầu, thì không thể nhắm mắt trước sự tụt hậu ngày càng xa của giáo dục Việt Nam so với các quốc gia chung quanh. Thực tế, đất nước ngàn năm văn hiến này đang trả giá nặng nề cho sự suy thóai nghiêm trọng của giáo dục kéo dài suốt 30 năm qua”.
Ngay vị GS được xem là “rất đỏ” là Trần Thanh Đạm cũng cho biết: “Giáo dục của Việt Nam ta hiện nay như cỗ xe hai bánh, nhưng một bánh cao một bánh thấp. Chúng ta đào tạo nhiều mà thất nghiệp cũng nhiều, bằng cấp cao mà thất nghiệp cũng cao”.
Sự băng hoại còn đến từ một xã hội thiếu tôn trọng nền tảng cá nhân. Vì một tập thể chung chung nên ai cũng sống vị kỷ, chẳng thèm chịu trách nhiệm trước người khác và cộng đồng. vì vậy, văn hóa, lối sống và đạo đức bị suy đồi. Giáo sư Thạch Trung Giá (Nha Trang) cắt nghĩa điều này: “… Văn hóa là phần hồn của một nước. Chính văn hóa đã tạo ra mọi hoạt động của đời sống dân tộc. Do đó, những sinh hoạt kinh tế, sinh hoạt chính trị, sinh hoạt trí thức, là những hình thái văn hóa. Văn hóa là văn minh, văn hóa cũng là giáo dục. Giáo dục là xây dựng cơ sở cho ngày mai thừa hưởng và vun bồi truyền thống hôm nay. Nếu guồng máy giáo dục đã khó, nhiệm vụ của nhà giáo càng khó hơn khi mà đất nước thay đổi, và não trạng của dân tộc cũng không còn như xưa, vì tự nó đã không còn giống nó thì làm sao giống những người khác trong xã hội, mà sự mất còn của một nước là do giáo dục. Vì giáo dục đào tạo linh hồn, từ người lãnh đạo cao nhất đến những chuyên viên các ngành các cấp, đến toàn thể dân tộc, tất cả phải được trang bị một ý thức lành mạnh về cộng đồng. Nếu một nền giáo dục mô phỏng thiếu linh động, sẽ đào tạo một xã hội lệch lạc bệnh hoạn, và dân tộc đó chuẩn bị đưa nhau xuống vực thẳm”.
Sự băng hoại, đương nhiên và tất yếu phải đến từ một bộ máy độc tài, độc quyền và yếu kém về năng lực. Lãnh đạo thường được chọn vì lý lịch đảng, chứ không phải vì năng lực và trình độ của bản thân. Chính vì vậy, khi ở trong vai trò chủ quản đất nước, cách hay nhất là họ cứ cấm những gì mà họ không đủ năng lực quản lý, hoặc bản thân họ không cắt nghĩa được. Mà những điều này thì ngày một nhiều hơn, vì nhu cầu thay đổi và phát triển của người dân bắt buộc phải phong phú hơn. Chính vì vậy, nói như nhiều nhà nghiên cứu giáo dục, rõ ràng chủ trương ngầm, nhưng được thể hiện rõ ràng qua thành tích giáo dục, đó là chính sách ngu dân của giới lãnh đạo Việt Nam. Ngu để giống họ và để dễ cai trị.
Chính vì những lý do chưa đầy đủ này, những trường hợp băng hoại như vừa nêu ở trên sẽ không còn là cá biệt, mà ngày một nhiều hơn, là hiệu quả tất yếu. Một đất nước cứ chọn nơi tối tăm mà đến, kể cũng lạ.

Ảnh(675)


undefined
Ảnh của Sushant. Chhabria.
undefined
Ảnh của Petar Lazovic.
undefined
Ảnh của Petar Lazovic.
undefined
Ảnh của Trialsanderrors.
undefined
Ảnh của Muminkurtulus.
undefined
Tác giả: Jim Jonson.
undefined
Tác phẩm của Piotr Kaniewski.
undefined
Ảnh của Stipe Surlin.
undefined
Tác phẩm của Radosveta Georgieva.
undefined
Ảnh của Cesar March.
undefined
Ảnh của Dalibor Talajic.
undefined
Ảnh của Robert.

undefined
Ảnh của Richard Blouin.
undefined
Ảnh của Nico Fredia.
undefined
Tác phẩm của Victoria Ivanova.
undefined
Ảnh của Liliana Karadjova.
undefined
Tác phẩm của Andre du Plessis.
undefined
Ảnh của Marco Polticchia.
undefined
Tác phẩn của Gustav Kiburg.
undefined
Ảnh của Smooth.
undefined
Ảnh của Menovsky.
undefined
Ảnh của Andrej Piskur.
undefined
Tác phẩm của Shingo Uchiyama.
undefined
Tác phẩm của Frederic Baque.
undefined
Ảnh của Robert Nemtanu.                                     Ảnh: Timedg

p1-jpg-1351995821-1351996593_500x0.jpg
"Đứng trên bờ vực ước có cá không bằng trở về đan lưới" (Ý trong Đổng Trọng Thư truyện. Đổng Trọng Thư là nhà triết học duy tâm thời Tây Hán, là đại diện tiêu biểu của Nho học). Bức ảnh nhắc người xem cố gắng biến ước mơ thành hiện thực. Tác giả: No Budgεt.
p2-jpg-1351996664-1351997039_500x0.jpg
Lời hứa của mùa xuân. Ảnh của Bienenwabe.
p3-jpg-1351996594_500x0.jpg
Tuổi trẻ sống hết mình, dám nghĩ, dám làm, khi về già mới có thể bình lặng, điềm tĩnh. Ảnh của Ryan Murphy.
p4-jpg-1351997647-1352000161_500x0.jpg
Chú hươu lớn hơn đang ăn những lá non cuối cùng có thể với tới được. Hươu nhỏ ngước nhìn, mong đợi. Tác giả: Andrew Evans.
p5-jpg-1352000161_500x0.jpg
Cuộc gặp gỡ chí mệnh - bức ảnh đoạt giải trong cuộc thi Tác phẩm nhiếp ảnh thời sự năm 2010, tổ chức ở Thượng Hải, Trung Quốc. Mèo nhìn thấy chuột nhưng không vội vàng vồ lấy con mồi. Tác giả: Trần Khôn Vinh.
p6-jpg-1352000161_500x0.jpg
Uống nước. Ảnh: Edwin Kats.
p7-jpg-1352000161_500x0.jpg
Xuân về. Ảnh: Krzysztof Browko.
p8-jpg-1352000161_500x0.jpg
Thợ sơn trên cầu Brooklyn (một trong những cây cầu treo lâu đời nhất Hoa Kỳ). Ảnh chụp năm 1941, tác giả Eugene de Salignac.
p9-jpg-1352000161_500x0.jpg
Rừng lúc tinh mơ. Chú hươu bé nhỏ giữa thế giới rộng lớn. Ảnh: Krzysztof Browko.
p10-jpg-1352000161_500x0.jpg
Ánh mặt trời. Tác giả: Lars van de Goor.
p12-jpg-1352000162_500x0.jpg
Hiệp sĩ. Ảnh: Shikhei Goh.
Hải Lan
Ảnh: Mxmop
Nhằm thu hút khán giả, gây dựng hình ảnh lành mạnh cho cuộc thi Hoa hậu châu Á vốn nhiều tai tiếng, Ban tổ chức Miss Asia 2012 đặt ra nhiều quy định, tiêu chuẩn cho các cô gái dự thi.  
a1-jpg-1351994254_500x0.jpg
12 thí sinh khu vực Hong Kong, Macao mặc bikini xuất hiện trong buổi gặp gỡ báo chí hôm 1/11. Ảnh: Ifeng.
Theo Ifeng, năm nay ATV đề ra khẩu hiệu “Bốn cao một không” đối với các người đẹp muốn giành vương miện. “Bốn cao” là: Độ hiểu biết cao, tố chất ngoại hình cao, khả năng bình tĩnh cao và chỉ số thông minh cao. “Một không” ở đây chỉ quy định các người đẹp không được phép dùng “tiểu xảo” để nâng ngực.
a3-jpg-1351993810-1351994254_500x0.jpg
4 trong số 12 thí sinh. Ảnh: Ifeng.
Vòng sơ khảo cuộc thi hoa hậu châu Á 2012 đang diễn ra sôi động. Không thua kém đài TVB ở cuộc thi Hoa hậu Hong Kong kết thúc hồi tháng 8, ATV đặt ra các quy định ngặt nghèo nhằm nâng cao chất lượng thí sinh. Một trong số đó là yêu cầu các người đẹp ngồi trên xe bus 8 tiếng đồng hồ trong ngày diễu qua các tụ điểm. Mọi sinh hoạt ăn, uống, ngủ... của các cô trên xe đều lộ ra trước mắt công chúng.
a4-jpg-1351993933-1351994255_500x0.jpg
Một thí sinh khu vực Hong Kong, Macao. Ảnh: Ifeng.
12 thí sinh khu vực Hong Kong, Macao đang trong quá trình cạnh tranh khốc liệt giành tấm vé vào vòng chung kết. Mới đây, các cô được yêu cầu ăn mặc gợi cảm, trang điểm kỹ lưỡng đến con phố sầm uất của Hong Kong kêu gọi người qua đường ủng hộ để được đi tiếp vào vòng trong.
Sau vòng bán kết, các thí sinh từ quốc gia khác mới tập trung tại Hong Kong để cùng các đại diện ở đây thi chung kết.
Hoa hậu châu Á là cuộc thi tổ chức thường niên của đài ATV, Hong Kong, dành cho các thí sinh trong khu vực. Hoa khôi thể thao Nguyễn Hồng Hà và người đẹp  Trần Thị Hương Giang từng đại diện Việt Nam tham gia vào các năm 2005 và 2007. Cả hai không giành được giải thưởng gì đáng kể.

 HyunA của 4minute: vòng eo 58.42 cm

Son Naeun  của nhóm APink’s: vòng eo 50.8 cm

Diễn viên Jeon Hye Bin: vòng eo 55.88 cm

 Nghệ sĩ kịch nói Kim Mi Yeon: vòng eo 45.72 cm

Sojin của nhóm Girls’ Day: vòng eo 55.88 cm

 Hyomin của T-ara: vòng eo 53.34 cm

 Goo Hara của KARA: vòng eo 53.34 cm

Diễn viên Han Ji Woo: vòng eo 45.72 cm

Yuri của nhóm Girls’ Generation: vòng eo 45.72 cm
Body painting VN:https://sphotos-b.xx.fbcdn.net/hphotos-prn1/525754_462375217139101_1191690937_n.jpg