Monday, November 30, 2015

Xem tướng 5 bàn tay - 5 con giáp luôn có tiền tiêu rủng rỉnh



1. Lòng bàn tay hồng hào

Những bàn tay hồng hào thường là những người có phúc khí. Và thường không phải lo nghĩ về chuyện tiền nong, công danh, sự nghiệp vì thường có quý nhân phù trợ.

2. Chỉ tay rõ nét, không lộn xộn

Đường chỉ tay rất quan trọng, nó thường thể hiện trình độ trí tuệ, công danh, sự nghiệp cũng như số mệnh của một người. Những người có đường chỉ tay rõ nét, không lôn xộn thường là những người thông minh, có cuộc sống suôn sẻ. Đặc biệt, những người này luôn có cách làm việc khoa học. Chính vì thế, họ thích hợp với các vị trí lãnh đạo.


3. 5 ngón tay sát nhau, gọn gàng cân đối

Những người có đôi bàn tay hồng hào, thêm vào đó 5 ngón tay khi chụm lại không bị hở thì đều là những người giỏi quản lý tiền bạc, biết chi tiêu, làm việc cẩn thận, có kế hoạch, biết nhìn xa và không bao giờ tiêu tiền một cách mù quáng.

Người có 5 ngón tay dài ngắn đâu ra đấy là người làm việc chu đáo có trình tự, vì thế công việc và cuộc sống đều được thu xếp khéo léo, không gặp cảnh bữa no bữa đói.


4. Móng tay vuông, ngón tay hình ống trúc

Móng tay con trai phải thẳng, hình vuông và hình bầu dục là tốt nhất. Móng tay con gái phải hơi nhọn, hình chữ nhật thẳng hơi nhọn đầu là tốt nhất, nếu thiên về hình tròn thì thuộc mệnh vất vả, cuộc sống gặp nhiều khó khăn. Ngón tay phải giống như ống trúc, tròn đẹp và thanh mảnh. Nếu ngón tay gầy guộc giống như chân gà thì là tướng tay lộ tài, không có tiền và cũng không giữ được tiền.

5. Lòng bàn tay vuông, thịt dày và mềm

Theo VNE, lòng bàn tay vuông vức, có thịt, bốn phía xung quanh hơi nổi lên, làn da mềm mại mượt mà, khi nắm tay có cảm giác thịt mềm mà không xương xẩu – những người có đặc điểm này đại đa số là người giàu có, tiền cả đời không thiếu.Mọi người đều biết, con đường làm giàu không thể thiếu đôi bàn tay cần mẫn, nhưng có một số người không bao giờ thiếu tiền tiêu, xài hết lại có. Người nào mà may mắn như vậy?
Xếp thứ 1: Tuổi rồng
 
Những người tuổi Rồng bình thường có vẻ rất lười. Cả ngày họ chỉ ngồi nghịch điện thoại, chơi điện tử và thỉnh thoảng mới làm việc, nhưng bản thân họ lại không cảm thấy có gì không thỏa đáng cả. Nhưng một khi họ đứng dậy hành động, sẽ tích cực hơn người bình thường, cũng có ý chí quyết tâm hơn người bình thường. Họ có khi chỉ cần dùng một nửa thời gian của bạn để hoàn thành công việc.
 
Xếp thứ 2: Tuổi Lợn
 
Những người tuổi Lợn có vận may khiến người khác phải ngưỡng mộ, thậm chí là ghen tỵ. Tham ăn, lười làm, thích hưởng thụ đã có tiếng, nhưng bạn hầu như không bao giờ thấy có lúc nào họ nghèo khó. Nguyên nhân ư? Do vận quý nhân của họ mạnh. Họ có nhiều bạn bè vì tính người tuổi Lợn gặp người thì nở nụ cười niềm nở, đối đãi với người khác nhiệt tình mà rộng rãi, đương nhiên khiến người khác không khỏi cảm thấy vui vẻ muốn kết giao. Khi gặp khó khăn, có nhiều bạn bè giúp đỡ; khi gặp thuận lợi, cũng có bạn bè cùng hưởng thụ.
Xếp thứ 3: Tuổi Rắn
 
Lười biếng là đặc tính nổi bật nhất của những người tuổi Rắn. Mặc dù đây là điểm yếu cần khắc phục của bọn họ, nhưng  điều này không hề ảnh hưởng đến tiền tài. Sức hấp dẫn mà những người tuổi Rắn mê hoặc người khác có thể bù đắp được khuyết điểm này. Họ thường không cần cố gắng nhiều cũng có thể thu được tiền tài, hoặc là rất dễ thu được tiền tài từ túi áo người khác, đặc biệt là những người khác giới.
 
Xếp thứ  4: Tuổi Khỉ
 
Những người tuổi Khỉ tính tình khó chiều, khi có việc mà họ không muốn làm hoặc không hứng thú làm thì sẽ thường làm qua quýt, không chuyên tâm. Nhìn cái cách họ làm việc, chỉ hận một nỗi không thể lấy roi ra đánh cho một trận. Nhưng đối với những việc mà họ thích, họ sẽ dốc toàn tâm toàn lực, không sợ gian khó, không nề phiền phức, không đạt được thành công không chịu dừng. Cho nên họ rất dễ giàu có sau một đêm – tất cả đều dựa vào sự hứng thú của họ.
 
Xếp thứ 5: Tuổi Gà
 
 
Người ta thường nói “thành công gồm 99% mồ hôi và 1% linh cảm”, nhưng những người tuổi Gà lại có thể nắm bắt được 1% linh cảm này. Bọn họ có đầu óc linh hoạt, sức sáng tạo đáng kinh ngạc. Mọi việc họ đều tranh làm trước người khác, nhìn rõ hướng đi của tương lai và tìm được con đường nhanh nhất đi tới thành công cho mình nên dễ thu được cả danh lẫn lợi.

Những ngôi chùa đặc biệt

I. Ngôi chùa “Ba không“ ở Bắc Ninh

Đi theo con đường Hà Nội – Bắc Ninh, đến ki-lô-mét 20, nhìn về phía bên trái, thấy có quả núi đất mọc lên giữa đồng lúa mênh mông. Tại lưng chừng núi, giữa rừng cây sum suê, thấp thoáng mái chùa cổ kính. Đó là chùa Tiêu Sơn, tên chữ là Thiên Tâm tự, thuộc xã Tương Giang, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Chùa này đã từng được nhà văn Khái Hưng dùng làm bối cảnh để viết truyện “Tiêu Sơn tráng sĩ“ nổi tiếng.
Đây là ngôi chùa thiêng hơn 1.000  năm tuổi, nay được mệnh danh là chùa “Ba không”: Không đặt hòm công đức quyên tiền của khách thập phương. Không cho phép đốt vàng mã, giấy tiền. Không cúng đồ chay hay đồ mặn. Ai tới đây đều được sư bà trụ trì căn dặn: “Đi chùa thì phải tịnh tâm, không mê tín dị đoan, việc đốt vàng mã và rải giấy tiền không có trong đạo Phật”.
ddu 2592
Chùa “Ba không”
Khi các phóng viên tới, sư bà trụ trì pháp danh Thích nữ Đàm Chính, 84 tuổi, lưng còng, vui vẻ mời vào.
Theo lời kể của sư bà, cách đây gần 50 năm, tức khi ấy sư bà 34 tuổi, mới về trụ trì tại chùa. Lúc đó chùa rất hoang vu, đổ nát bởi sự tàn phá trong chiến tranh Việt-Pháp mặc dầu chùa rất rộng lớn, đã có từ hơn ngàn năm và được biết đến là nơi tu thiền của các bậc chân tu đời xưa.
Nói tới chùa Tiêu Sơn là nói đến thiền sư Vạn Hạnh, vị đại thiền sư đã có công nuôi dưỡng và dạy dỗ cậu bé “con hoang” Lý Công Uẩn, sau này trở thành vua Lý Thái Tổ, vị vua anh minh đã đánh thắng giặc Tàu, khai sáng cơ nghiệp nhà Lý kéo dài hơn 200 năm (thường gọi là nhà Hậu Lý để phân biệt với nhà Tiền Lý của Nam Đế Lý Bôn).
Điều đặc biệt hơn nữa là chùa Tiêu Sơn hiện nay đang bảo quản và thờ phụng nhục thân tức pho tượng bằng xương bằng thịt thiền sư Như Trí với dáng ngồi “kiết già” (ngồi thẳng lưng, hai chân xếp bằng tròn, mắt hơi nhắm, hai tay bắt quyết để trên đầu gối hoặc chắp lại trong lòng giống như một động tác trong Yoga ngày nay chúng ta thường gọi là “ngồi thiền” .- ĐD).
Theo sách vở cho biết, cách đây gần 300 năm, khi thiền sư Như Trí viên tịch, nhục thân của ngài được ướp và xử lý theo dáng ngồi thiền, rồi được các đệ tử thời ấy đặt vào một trong số 14 ngôi tháp rải rác trong khu “rừng Từ Sơn” thuộc khuôn viên nhà chùa.
Gần 300 năm kể từ khi nhục thân ngài được rước vào tháp, năm 1946, khi chiến tranh xảy ra, chùa bị đổ nát nhưng các tháp vẫn còn nguyên vẹn với những bậc đá dẫn lên tháp khá cao.
Dân chúng trong những năm ấy sợ “pho tượng” nhục thân thiền sư bị xâm hại nên xây bít tháp lại. Nay, sau gần 70 năm trôi qua, các bô lão còn sống chợt nhớ, bèn bàn tính với dân chúng rồi phá cửa tháp, rước nhục thân vị thiền sư ra. Như vậy, gần 300 năm từ ngày thiền sư viên tịch cộng với non 70 năm từ ngày tháp được xây bít, song nhục thân của vị thiền sư chỉ bị hư hại rất ít, ví dụ hai cẳng tay ngài bị gẫy và mắt bên trái có một lỗ hổng. Đặc biệt, xương ở cẳng tay chỗ gẫy vẫn trắng như xương bình thường và da thịt khô đét, cứng như gỗ nhưng vẫn giữ được màu nâu chứ không biến thành màu đen như các xác ướp trong Kim Tự Tháp Ai Cập. Điều này chứng tỏ nghệ thuật ướp xác của tiền nhân ta thời xưa rất cao, nếu không nói là hơn thì cũng không kém người Ai Cập với những xác ướp của họ.
(H.3: Ngôi tháp trong vườn)
Tượng nhục thân thiền sư Như Trí đã được dân chúng mời GS Tiến sĩ Nguyễn Lân Cường và ê-kíp khảo cổ của ông đưa về Hà Nội phục chế lại hoàn bị, nay đang được thờ trong lồng kính tại Nhà thờ Tổ của chùa Tiêu Sơn.
Tại chùa Đậu thuộc huyện Thường Tín tỉnh Hà Tây (Hà Đông và Sơn Tây hợp lại, nay là Hà Nội) cũng có hai pho tượng nhục thân của hai vị thiền tăng Vũ Khắc Trường và Vũ Khắc Minh từ thế kỷ thứ 17, tức cách đây khoảng hơn 300 năm, cũng đã được ê-kíp GS Nguyễn Lân Cường phục chế hoàn hảo. Theo GS Cường, nhục thân của các vị thiền tăng và thiền sư xa xưa không hiểu được xử lý cách nào mà vẫn còn tốt, cứng như xá lợi (xương nhỏ của các vị sư tổ sau khi thiêu còn sót lại), đốt không cháy, ngâm nước không tan.
Ngoài sự độc đáo về nguồn gốc và là bối cảnh cho tác phẩm Tiêu Sơn tráng sĩ nổi tiếng của nhà văn Khái Hưng, hiện nay chùa Tiêu Sơn còn được biết đến là ngôi chùa có một không hai do… không có hòm công đức. Nếu ở các đình, chùa, đền, miếu tại các địa phương khác, hòm công đức được bày la liệt thì ở đây tuyệt nhiên không có một hòm nào cả. Bởi vậy nên không có cảnh chen lấn lễ bái, bỏ tiền vào hòm sô bồ như thường thấy tại các di tích khác.
Ngoài ra, chùa cũng không nhận lễ vật, không cho phép đốt vàng mã, tiền giấy hoặc rải tiền thật cho người ta nhặt. Nhà chùa cũng khuyến cáo các tăng ni, phật tử, trên mỗi bát hương chỉ nên cắm một nén nhang và khi dâng lễ Phật thì chỉ cúng bằng hoa quả tinh khiết, không cúng đồ chay hoặc đồ mặn.
Hoan hỉ phát tâm khi cần tu bổ chùa
Khi biết chùa Tiêu Sơn không đặt hòm công đức, nhiều người cho rằng sư bà trụ trì “gàn dở”, không nhạy bén với kinh tế. Trước sự chê trách đó, sư bà cười móm mém nói với các phóng viên: “Gần 50 năm trước, khi về đây trụ trì tôi đã nguyện không lập hòm công đức. Cuộc sống tu hành đâu cần nhiều vật chất. Tôi ở một mình, nếu có hòm công đức lại phải trông coi, nơm nớp lo lắng, đêm ngủ không yên. Biết tôi không có tiền, trộm nào muốn quấy quả nữa”.
Sư bà Thích nữ Đàm Chính cũng cho rằng chuyện đốt vàng mã, rải tiền giấy hay tiền thật ở cửa Phật để cầu xin phước đức là chuyện hoàn toàn không có trong đạo Phật. Nếu đến chùa dâng tiền, cầu xin tài lộc mà Phật ban cho thì chẳng hóa Phật nhận hối lộ hay sao? Hoàn toàn sai lầm khi nghĩ rằng hễ có lễ thì Phật phù hộ độ trì. Đến với đạo Phật là để học phương pháp sống an lành, hạnh phúc cho mình, cho gia đình mình và cho xã hội chứ không phải để cầu xin với những tham vọng tầm thường.
Sư bà nói: “Điều đáng buồn là hiện nay vấn đề hòm công đức đã trở nên quá phổ biến, rất nặng nề. Chung quanh chuyện hòm công đức, chuyện ái, ố, hỉ, nộ được bàn tán khắp nơi hay trên báo chí. Ban quản lý các chùa chiền, danh lam thắng cảnh cũng tranh thủ tận thu tiền bạc của khách thập phương. Ở nhiều nơi, khách vừa lo lễ bái vừa lo lấy tiền bỏ vào hòm công đức. Mỗi lần rút ví là một cơ hội cho kẻ cắp lợi dụng, do đó chốn linh thiêng bị vẩn đục ngoài ý muốn” – sư bà giải thích như vậy.
Trước sự khang trang rộng lớn của ngôi chùa với những bậc thang lát đá chắc chắn, sang trọng, nhiều khách thập phương tò mò tự hòi, không có hòm công đức thì chùa lấy đâu ra tiền mỗi khi tu bổ, xây dựng?
Sư bà cho biết: “Chùa không có hòm công đức nên chẳng có tiền. Khi cần tu bổ, xây dựng chỗ nọ chỗ kia, tôi nhờ người tính toán dự trù kinh phí rồi bàn với ban quản tự, ban quản tự kêu gọi khách thập phương giúp đỡ. Khi đã nhận đủ tiền rồi thì ban quản tự ngưng lại, không quyên góp thêm nữa. Số tiền ấy được thể hiện minh bạch qua sổ sách và các chứng từ”.
Được biết, có một đại gia kinh doanh thủy sản ở tận Cà Mau, khi biết chuyện nhà chùa đang quyên góp để tu bổ và xây dựng thêm những bậc thang bằng đá, vị đại gia này đã bay ra Hà Nội rồi tới chùa xin đóng góp 500 triệu đồng. Nhưng điều bất ngờ là ban quản tự từ chối vì… chùa đã nhận đủ tiền nên không nhận thêm nữa. Sư ba nhẹ nhàng nói với với vị đại gia: “Con số 500 triệu đồng rất lớn, nếu con đem giúp các trại mồ côi hay các viện dưỡng lão thì lại càng quý hơn nữa”. Vị đại gia đã làm theo lời sư bà trước khi trở  về Cà Mau.
ddu 2594
Tọa lạc trên lưng chừng núi, chùa Tiêu (Bắc Ninh) từ lâu không chỉ nổi tiếng là danh lam cổ tự mà ở đây còn có nhiều bí ẩn thú vị, có giá trị đối với việc nghiên cứu khảo cổ.
Nơi tìm thấy pho tượng táng gần... 300 tuổi
Theo Ni trưởng Thích Đàm Chính trụ trì chùa Tiêu thì cách đây hơn 60 năm, ở ngôi tháp trước tòa Tam Bảo có cốt một nhà sư. Ngày ấy, qua khe gạch nứt vỡ người ta đã nhìn rõ hình hài pho tượng táng (người viên tịch nhưng vẫn còn giữ nguyên hình thể - PV). Sau do chiến tranh và sợ bị động, nhà chùa đã xây bịt cửa tháp.

Pho tượng thiền sư Như Trí hiện được bảo quản trong hòm kính và được đặt ở nhà Tổ.

Cho đến ngày 5/3/2004, được sự đồng ý của chính quyền địa phương và các cơ quan chuyên môn, cửa tháp đã được mở ra. Thông qua riềm bức họa gắn tại cửa chính có đắp nổi các chữ Hán (viết theo lối Triện) xác định được nhục thân trong ngôi tháp này là Hòa thượng Như Trí.
Hòa thượng Như Trí là người có công trùng san và in nhiều bộ sách Phật học, trong đó có “Thiền uyển tập anh” - cuốn sách cổ của Phật giáo Việt Nam ghi lại các tông phái Thiền học và sự tích các vị thiền sư nổi tiếng vào cuối thời Bắc thuộc cho đến thời Đinh, Lê, Lý, Trần. Đây là tác phẩm không những có giá trị về lịch sử Phật giáo mà còn là một tác phẩm truyền kỳ có giá trị về văn học, triết học và văn hóa dân gian.
“Giống như nhục thân hai vị thiền sư chùa Đậu (Thường Tín, Hà Nội), thiền sư Như Trí cũng tịch trong tư thế ngồi thiền kiết già và được các đệ tử phết bên ngoài bằng một lớp bồi gồm đất tổ mối, sơn ta, mùn cưa” - PGS. TS khoa học Nguyễn Lân Cường cho hay.
Cũng theo PGS. TS Cường thì điều khác biệt là trong lớp bồi không có thếp vàng, thếp bạc mà lại có những miếng đồng mỏng, có tác dụng đỡ cho nhục thân ngài qua nhiều năm không bị gục xuống. Từ các phát hiện này, chứng tỏ phương thức táng tượng của Việt Nam rất độc đáo và đạt trình độ rất cao.
Trước hiện tượng này, Hòa thượng Thích Gia Quang - Phó Tổng Thư ký Hội đồng trị sự GHPGVN nhận định: “Để có thể tượng táng được như thế cần nhiều yếu tố nhưng quan trọng nhất là các Ngài biết được quy luật (nhà Phật gọi là tu chứng), có nhân duyên nhiều công quả và những công phu khác thường. Đồng thời phải hiểu rõ thời điểm nào mình sẽ viên tịch để mà có chế độ ăn thích hợp”.
Theo truyền thuyết, Đức Phật sau khi tịch cũng để lại xá lợi là những viên ngọc ngũ sắc, ngay cả cho vào nhiệt độ rất cao cũng không thiêu huỷ được. Còn như thiền sư Như Trí là toàn thân xá lợi.
Gần 7 tháng sau khi được rước ra khỏi ngôi tháp cổ, ngày 26/9/2004 nhục thân thiền sư Như Trí đã được tu bổ và khôi phục xong. Tượng Thiền sư trở lại dáng vẻ gần như ban đầu và tiếp tục "ngồi kiết già" trong nhà thờ Tổ với sự bảo quản vô cùng kỹ lưỡng của khoa học hiện đại.
Và ngôi chùa chưa bao giờ có... hòm công đức
Đến chùa Tiêu, khách thập phương không chỉ chiêm bái pho tượng thiền sư Như Trí đầy bí ẩn và cực kỳ quý giá ở Việt Nam mà còn không khỏi “ngỡ ngàng” trước ngôi chùa chưa bao giờ có hòm công đức.

Các ban thờ ở chùa Tiêu không có một hòm công đức nào.

Điều đó trái với việc phổ biến hiện nay ở miền Bắc trong nhiều ngôi chùa, hầu như ban thờ nào cũng có hòm công đức lớn, nhỏ nhưng ở chùa Tiêu thì không. Các ban thờ khá “đơn giản” bởi hoa quả, bánh kẹo, đèn nhang...
Riêng “văn hóa giọt dầu” được tôn nghiêm và đúng mực hơn khi trên ban thờ chỉ có mấy đồng tiền lẻ 500 đồng, 1.000 đồng được đặt ngay ngắn trên đĩa nhựa.
Về trụ trì chùa Tiêu được hơn 60 năm, Ni trưởng Thích Đàm Chính cho hay: “Từ lúc Sư cụ về đây trụ trì đã không thấy có hòm công đức nào rồi. Ngay lúc đó, Sư cụ đã phát nguyện trước ban thờ Tam Bảo là không đặt hòm công đức ở bất cứ chỗ nào trong chùa”.
Sư cụ Đàm Chính chia sẻ thêm là “hình thức” công đức ở đây là nhà chùa chỉ nhận tiền công đức khi đang xây dựng cơ sở hạ tầng cho chùa. Còn khi xây dựng xong hoặc không xây dựng gì thì nhà chùa không nhận bất kỳ tiền công đức nào, của ai.
“Việc nhà chùa không có hòm công đức không biết có từ khi nào và không ai lý giải nổi vì sao chùa lại không có hòm công đức? Nhưng khi xây dựng bất cứ cái gì, nhà chùa đều hoàn thiện và xây dựng khang trang. Tất cả là do chư Phật, chư Tổ gia hộ cho nhà chùa” - Một bà vãi ở chùa vui vẻ tâm sự. 
Chùa Tiêu (Tiêu Sơn tự) nằm trên lưng chừng núi Tiêu, xã Tương Giang, huyện Từ  Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Ðây là nơi trụ trì của thiền sư Lý Vạn Hạnh - người đã có  công nuôi dạy Lý Công Uẩn - vị  vua đầu tiên của triều Lý. Mặt khác, chùa Tiêu còn được biết đến là chốn tu thiền huyền bí của người xưa và là một trung tâm Phật giáo cổ xưa của Việt Nam.

II. Nhà sư chùa Viễn Quang, Cần Thơ

Đến cuối ngày, khi vừa đói vừa mệt rã rời, cậu học sinh tên Lê Chí Bình bỗng nhìn thấy trước mặt là ngôi chùa Viễn Quang (Pitu Khôsa Răngsây) ở Ninh Kiều, Cần Thơ. Một vị sư ra hỏi chuyện, khi biết cậu là học sinh nghèo đi dự thi vào Đại học Cần Thơ, vị sư đã lo chỗ ăn ở cho cậu…

Cưu mang hàng trăm sinh viên nghèo
Từ nhiều năm nay, chùa Pitu Khôsa Răngsây, tên tiếng Việt là chùa Viễn Quang, ở số 27/18 đường Mạc Đĩnh Chi, phường An Cư, quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ, do Thượng tọa Hoàng Kim trụ trì, rất nổi tiếng về việc giúp đỡ học sinh – sinh viên nghèo ăn ở miễn phí.
Các phóng viên đến thăm chùa Viễn Quang trong những ngày học sinh cả nước đang chuẩn bị tham dự kỳ thi vào đại học đầy căng thẳng. Kỳ thi năm nay nhà chùa lo chỗ ăn ở cho vài trăm HS tới Cần Thơ dự thi. Và cũng như thường lệ, sau khi đã có kết quả trúng tuyển, Thượng tọa Hoàng Kim sẽ tiếp nhận khoảng 50 em có hoàn cảnh khó khăn nhất cho ở tại chùa, ăn ở hoàn toàn miễn phí suốt mấy năm trời cho tới khi tốt nghiệp.
Theo Thượng tọa Hoàng Kim, tính từ năm 2004 tức năm đầu tiên giúp đỡ sinh viên ăn học tại chùa đến nay, nhà chùa đã nuôi khoảng 600 em – tất cả đều là nam – từ khi bắt đầu nhập học cho đến khi ra trường. Tổng kinh phí nhà chùa đã lo cho số học sinh, sinh viên nghèo đó ước tính khoảng 15 tỉ đồng.
Tại ngôi chùa này, các phóng viên gặp lại Lê Chí Bình, tức cậu học sinh nghèo của 7 năm trước từ quê lên Cần Thơ thi vào đại học và đã được nhà chùa giúp đỡ.
Bình sinh năm 1987, quê quán tại thị trấn Một Ngàn, huyện Châu Thành A, tỉnh Hậu Giang (tức hai tỉnh Vị Thanh và Chương Thiện ngày trước hợp lại, tỉnh lỵ hiện nay là thành phố Vị Thanh). Nhà Bình vốn rất nghèo, lại có tới 9 anh chị em. Năm 2008, cậu từ quê lên Cần Thơ thi đại học mà trong túi chỉ vỏn vẹn còn có 38 ngàn đồng sau khi đã trả tiền xe và các loại lệ phí dự thi. Với 38 ngàn đồng đó, Bình không biết ăn ở tại đâu trong những ngày thi đại học, mà về cũng kẹt vì không đủ tiền xe và về như vậy coi như bỏ cuộc thi. Bởi vậy cậu cứ đi lang thang tại khu vực gần Viện Đại học Cần Thơ, chưa biết phải tính toán ra sao trong khi bụng đói mèm mà không dám đụng tới số tiền nhỏ nhoi còn lại.
Đến cuối ngày, khi đã mệt mỏi rã rời thì Bình chợt trông thấy trước mặt có ngôi chùa mang tấm bảng viết những dòng tiếng Miên ngoằn ngoèo nhưng có phiên âm tiếng Việt “Pitu Khôsa Răngsây” và bên dưới có tên hoàn toàn bằng tiếng Việt là chùa Viễn Quang.
Hai cánh cổng chùa mở rộng. Phía trước sân chùa có hàng ghế đá. Bình cởi chiếc ba lô học sinh, vào ngồi nhờ trên ghế đá nghỉ chân.
Một vị sư người Việt gốc Miên đã lớn tuổi với tấm áo cà sa màu nâu choàng qua bên nách (sư chưa vào hàng đại đức hay thượng tọa thì chưa được mặc áo cà sa để hở bên nách, còn khi làm lễ hoặc đi đâu ra khỏi chùa các ngài mới mặc áo màu vàng) đang tưới cây kiểng ở phía đằng sau. Khi ngài xách chiếc bình tưới đi ngang qua sân, Bình đứng dậy chào, ngài dừng lại hỏi han vài câu. Giọng ngài hơi lơ lớ theo kiểu người Miên nói tiếng Việt nhưng rất thông hiểu tiếng Việt. Bình vẫn đứng, lễ phép cho biết hoàn cảnh của mình, từ quê lên Cần Thơ dự thi đại học nhưng không có tiền mướn chỗ ở, mệt quá nên vào ngồi  nhờ. Nhà sư nói không sao, un(cậu) là học sinh nghèo thì cứ đến đây, chùa sẽ lo cho chỗ ăn chỗ ở miễn phí, không phải trả tiền gì cả. Bình mừng quá, nói mình không có ai quen ở Cần Thơ mà trời lại sắp tối, xin cho cho tá túc rồi cậu sẽ ra ngoài kiếm miếng bánh mì ăn lót bụng. Nhà sư mỉm cười tỏ ý hiểu: “Un chưa ăn cơm?”. “Dạ chưa”. “Vậy thì đi theo bon (ta)”. Ngài dẫn Bình vào phía trong. Thì ra ở khu nhà ở đã có hàng trăm học sinh nghèo đi dự thi không có chỗ ở đến xin ở nhò. Họ đang ăn cơm trong nhà ăn, đông quá không có đủ ghế nên đứng hai bên những dãy bàn dài. Thức ăn không có gì nhiều ngoài ba món canh, xào, mặn đựng trong các nồi, còn cơm thì đầy ắp trong các chậu nhựa lớn để trên bàn bên cạnh những nồi thức ăn. “Un tự động đến ăn cơm đi. Ăn xong lát theo các bạn lên lầu kiếm chỗ ngủ. Muốn học thì xuống phòng học”.  Bình khẽ dạ. Nhà sư đứng chờ trông coi cho Bình lấy chén đũa cũng đã xếp sẵn từng chồng trên bàn, xúc cơm đứng ăn với các bạn rồi ngài đi. Nhà sư đó chính là Thượng tọa Hoàng Kim, vị sư trưởng thủ tọa tức bậc trụ trì đứng đầu trong chùa.
Không phụ lòng cưu mang của Thượng tọa Hoàng Kim, Bình thi đậu vào ngành Du lịch của Đại học Cần Thơ. Suốt 4 năm sau đó Bình vẫn được nhà chùa cho ăn ở miễn phí cùng nhiều sinh viên nghèo khác. Năm 2013, Bình tốt nghiệp rồi được một công ty du lịch lớn ở Cần Thơ nhận vào làm việc. Mặc dầu đã đi làm nhưng Bình vẫn ở lại trong chùa để phụ giúp các công việc những khi không phải đi theo tour trong công ty, như trông coi sổ sách, sắp xếp chỗ ăn ở của các sinh viên mới ..vv.. Hiện nay Bình là “cố vấn” đắc lực của Thượng tọa Hoàng Kim, đồng thời chùa cũng đã có ký túc xá dành riêng cho sinh viên–học sinh và mọi người vẫn được ăn ở miễn phí như trước.
May sao bữa đó hướng dẫn viên Du lịch Lê Chí Bình được nghỉ, bèn dẫn các phóng viên đi thăm một vòng quanh chùa. Họ gặp một cậu sinh viên, Bình giới thiệu tên là Kiên Na Riêng, quê ở Vĩnh Châu tỉnh Sóc Trăng, đang lúi húi quét lá rụng trước sân ký túc xá. Theo Bình cho biết, Kiên Na Riêng hiện là sinh viên năm thứ 3 Đại học Y dược Cần Thơ. Khác với “đàn anh” Lê Chí Bình, cách đây mấy năm Kiên Na Riêng đã chủ động nhờ cha mẹ dẫn đến chùa Pitu Khôsa Răngsây xin Thượng tọa Hoàng Kim cho tá túc.
Na Riêng chia sẻ: “Nhà em ở Vĩnh Châu nghèo lắm. Hồi em thi đậu vô Đại học Cần Thơ, tía má em rất lo lắng vì không biết kiếm đâu ra tiền cho em trọ học.  Nhưng may mắn qua một số bạn bè, em được biết ở Cần Thơ có chùa Pitu Khôsa Răngsây, vị sư  trụ trì  chùa này là Thượng tọa Hoàng Kim, ngài là người Việt gốc Khơ-me nhưng hết sức cưu mang các sinh viên-học sinh nghèo cả Miên lẫn Việt. Bởi vậy em nói với tía má em dẫn em đến chùa nhờ sư thầy giúp đỡ. Sư thầy bảo em về xin ủy ban xã cái giấy chứng nhận là học sinh nghèo, rồi thầy vui vẻ nhận lời, cho em được ăn ở trong ký túc xá của nhà chùa suốt mấy năm nay cùng với khoảng 50 bạn khác. “Các em có được các sư trong chùa dạy giáo lý nhà Phật không?”. “Dạ có, các sư “à cha” dạy mỗi tuần một buổi vào tối Thứ Bảy, nhưng thỉnh thoảng sư thầy Hoàng Kim cũng vô dạy về cách ăn ở sao cho có đạo đức, lễ nghĩa và lòng bao dung, từ bi bác ái theo sách nhà Phật”. “Cậu thích ở đây hay ở bên ngoài?”. Na Riêng cười: “Tất nhiên em thích ở đây chứ ở bên ngoài, nhà em nghèo lắm em đâu có tiền”. Nói xong cậu lại cười: “Nói vậy thôi chứ ở đây đầy đủ lăm, sư thầy lo cho mọi thứ, bên ngoài không bằng được đâu ”. “Chùa không nhận nữ sinh viên?”. “Dạ không, sư thầy nói chùa toàn đàn ông, chỉ có mấy bà nấu bếp đến làm từ thiện, lo việc chợ búa, cơm nước xong chiều các bà về nên nhận nam sinh viên thì dễ hơn, các  nữ sinh viên không ai trông coi khó lắm”.
Bình và Na Riêng dẫn phóng viên đi thăm các phòng ngủ và sinh hoạt của sinh viên trong ký túc xá. Cứ 10 người ở trong một phòng khá rộng, diện tích khoảng 25m2. Hai bên sát tường kê hai dãy giường hai tầng. Đồ đạc được bố trí ngăn nắp trong các ngăn tủ cá nhân, đáp ứng đủ điều kiện cho việc sinh hoạt và học tập của 10 sinh viên trong căn phòng đó.
Nhà sư rất trọng việc học
Thượng tọa Hoàng Kim tên thật là Lý Hùng, sinh năm 1967 (48 tuổi) trong một gia đình nghèo ở Cần Thơ. Hồi còn nhỏ cậu bé Lý Hùng thường phải theo mẹ đi khắp nơi kiếm sống, không được học hành đến nơi đến chốn. Năm 1982, 15 tuổi, cậu xin vào chùa Sanvor Pôthinhen (ở Ô Môn, Cần Thơ) xuất gia đầu Phật và được sư trụ trì đặt pháp danh là Hoàng Kim. Từ ngày xuất gia, chú tiểu Hoàng Kim mới bắt đầu được đi học dưới sự nuôi dạy của nhà chùa và sự giúp đỡ của các phật tử.
Năm 1996 (29 tuổi), Đại dức Hoàng Kim được về trụ trì tại chùa Pitu Khôsa Răngsây. Từ ngày về chùa, Đại đức đã dành nhiều thời gian để trùng tu và tôn tạo lại ngôi chùa có được dáng vẻ to đẹp như ngày nay. Năm 2004 (37 tuổi), trở thành Thượng tọa, ngài bắt đầu giúp đỡ các học sinh nghèo không có chỗ trọ trong khi đi thi vào đại học tại Cần Thơ và sau đó đồng ý cho những người đã trúng tuyển nghèo nhất được ăn ở tại chùa hoàn toàn miễn phí suốt các năm học cho tới khi tốt nghiệp. Năm 2011 ngài bắt đầu xây dựng ký túc xá cho sinh viên trong khuôn viên phía sau chùa cho được rộng rãi hơn.
Thượng tọa Hoàng Kim tâm sự với các phóng viên: “Bản thân tôi vốn sinh ra trong nghèo khó, phải xin vào chùa tu học, được sự cưu mang của các sư thầy mới được nên người. Do đó khi thấy các sinh viên có hoàn cảnh khó khăn nhưng hiếu học tôi rất thông cảm và muốn làm một điều gì đó để giúp đỡ với ước mong các cháu sẽ trở thành những người có ích cho xã hội sau này”.
Bản thân Thượng tọa Hoàng Kim cũng không ngừng học tập để nâng cao kiến thức của mình. Sau khi đậu xong Cử nhân văn chương tại Đại học Cần Thơ, ngài tiếp tục học lên thạc sĩ và cách đây ít lâu đã bảo vệ thành công luận án Thạc sĩ Tôn giáo học tại Học viện Thích Quảng Đức, Sài Gòn. Sắp tới, ngài sẽ làm nghiên cứu sinh tiến sĩ với đề tài “Vai trò của sư sãi trongđời sống xã hội của đồng bào Khmer miền Tây Nam bộ”.
Tháng trước, Thượng tọa vừa cho khởi công xây thêm khu ký túc xá một trệt hai lầu với diện tích 500m2 để lấy chỗ cho các chư tăng và sinh viên nghèo các tỉnh miền Tây về Cần Thơ ăn học chứ không giới hạn trong con số 50 em như hiện nay. Thượng tọa cũng cho biết mình còn có các dự định khác, ví dụ   xây một khu ký túc xá dành cho nữ sinh viên, do các sư sãi cai quản chứ nếu chỉ lo cho nam sinh viên như hiện nay thì hơi … thiếu công bằng. Ngài nói: “Dưới chân Đức Phật, dù nam hay nữ cũng được coi trọng như nhau”.
Với việc cưu mang các thế hệ sinh viên nghèo tại chùa, Thượng tọa Hoàng Kim được dân chúng miền Tây gọi là “Nhà sư nhân đạo” và gọi chùa Pitu Khôsa Răngsây là “ Ngôi chùa coi trọng việc học”.
III. Chùa A Di Đà ở Củ Chi
Thưa quý bạn, nói đến Củ Chi và Bến Tre mọi người hơi ớn, bởi vì từ xưa đến nay Củ Chi vẫn được bộ máy tuyên truyền nhà nước mệnh danh là “Thành đồng, đất thép”, còn Bến Tre là nơi “Quê hương đồng khởi, chiến đấu chống  giặc Mỹ xâm lược”. ( “Đồng khởi” có nghĩa đồng loạt đứng lên đầu tiên tại miền Nam) và cả hai nơi đều là cái nôi của “cách mạng”.
Đã là “cái nôi cách mạng”, vô thần vô thánh thì đâu có thờ cúng gì. Cách đây khoảng 10 – 11 năm, tức cỡ năm 1904 – 1905, tôi quên không hiểu lý do tại sao một số độc giả ở bên Mỹ, Úc và  Canada lại biết mà gửi tiền về, “ra lệnh” cho tôi đem xuống nhà thờ Ba Vát thuộc huyện Mỏ Cày tỉnh Bến Tre trao cho Cha Phanxicô Trần Thanh Xuân để Cha xây dựng lại nhà thờ.
Lạy Chúa tôi, khi tui xuống thì thấy nhà thờ chẳng giống nhà thờ một tí nào cả, mà đó chỉ là một căn nhà tôn cũ kỹ, rách nát, ở phía bên trái của một khu đất rậm rạp um tùm, còn Cha Trần Thanh Xuân nghe nói mới ngoài 30 tuổi nhưng trông Cha đen quẵm, xấc bấc xang bang hết sức tội nghiệp.
Có lẽ “tài sản” duy nhất của Cha chỉ là một chiếc xe Honda màu đen cũ kỹ. Cha chở tôi đi thăm ngôi nhà thờ thứ hai mà bề trên giao cho Cha cai quản là nhà thờ Giồng Keo, cũng thuộc địa phận Mỏ Cày nhưng cách nhà thờ Ba Vát khoảng 7 cây số.
Vừa đi lọc cà lạch cọc Cha vừa kể cho tôi nghe, khi mới đến đây, cha đứng phía trước “khu rừng” rậm rạp Ba Vát mà khóc. Bởi vì căn nhà tôn  bỏ hoang từ lâu, trống tuềnh trống toàng, tất nhiên điện đóm không có, cỏ mọc đầy cả ở bên trong, vào sợ rắn rết. Cuối cùng, Cha đành mắc chiếc võng vải mang theo lên hai thân cây, bên trên che bằng một tấm ny-lông, ăn tạm gói mì ăn liền cho đỡ đói bụng, uống chai nước suối, nằm võng mà ngủ.
Ôi chao, khi đến nhà thờ Giồng Keo thì thấy lại càng thảm hại hơn nữa. Nhà thờ gì đâu mà chỉ có mấy bức tường cháy đen và vài cây cột xi-măng cũng cháy đen, gẫy trơ cả sắt. Cả tường lẫn cột đều mục, nhiều chỗ đã đổ nhưng không còn viên gạch hoặc tảng xi-măng nào cả vì dân chúng đã lấy hết, đem về làm lối đi cho đỡ lầy lội.
Tôi nhớ, lúc ấy tôi hỏi: “Thưa Cha, tình hình giáo dân ở hai họ đạo này ra sao, con có đem theo tiền của độc giả nước ngoài gửi về, Cha xem các gia đình nào khó khăn nhất thì dẫn con tới giúp đỡ họ”. Cha nói: “Thiếu gì gia đình khó khăn. Thầy thấy cả vùng này toàn những nhà lá giống như cái chòi chứ có căn nhà gạch hay nhà tôn nào đâu. Nhưng đây là “cái nôi cách mạng”, “quê hương đồng khởi”, họ không biết tới tôn giáo. Tôi đã đến nhiều nhà khuyên họ trở lại với Chúa nhưng họ không thèm tiếp. Họ nghèo thì nghèo, không có miếng ăn nhưng thầy đưa tiền họ cũng không thèm nhận”.
Thưa quý bạn, mới 10 hay 11 năm, thời gian qua mau như gió thoảng; nhờ sự giúp đỡ của Tòa Tổng giám mục Sài Gòn, tòa Giám mục Vĩnh Long, của quý vị độc giả trong và ngoài nước, nhất là do sự khéo léo cũng như lòng tận tụy hy sinh “tất cả vì Chúa và vì giáo dân” của Cha Trần Thanh Xuân, ngày nay hai ngôi nhà thờ Ba Vát và Giồng Keo đã được xây dựng hết sức khang trang, đồng thời giáo dân của hai họ đạo Ba Vát và Giồng Keo rất năng đến nhà thờ, đông vui, tấp nập. Mới đây Cha lại vừa xây thêm ở phía bên phải của nhà thờ Giồng Keo một cô nhi viện hai tầng rất lớn để nuôi các cháu mồ côi và ở bên trái nhà thờ một viện dưỡng lão do các sơ trông nom. Nhiều lúc xuống chơi thăm Cha, tôi thường nói đùa: “Nếu  con như Tòa thánh Vatican thì con sẽ … phong thánh cho Cha ngay từ bây giờ chứ không chờ đến sau khi Cha mất”. Câu này tôi chỉ nói đùa với hai vị là sơ Mai Thị Mậu – Mẹ Bề trên của hai trại cùi người dân tộc ở Di Linh, Đà lạt – và Cha Trần Thanh Xuân mà thôi, cả hai vị đều nói: “Chết chết, đâu dám!”.
Trở lại vấn đề chính của câu chuyện “Những ngôi chùa đặc biệt” là ngôi chùa A Di Đà ở Củ Chi, do sư cô Thích nữ Nguyên Chủng năm nay chắc chỉ ngoài 30 tuổi, vừa là người bỏ tiền ra mua đất xây dựng, vừa là trụ trì.
ddu 2596
Sư cô Nguyên Chủng thuộc một gia đình khá giả ở quận 11 Sài Gòn, tức khu Phú Thọ, Đầm Sen, thuộc quận 5 đã tách ra. Lạ lùng là sư cô có căn tu nên xin cha mẹ cho đi tu tại một ngôi chùa ở quận 11 từ nhỏ. Cách đây mấy năm, khi cha mẹ về già, chia gia tài, sư cô tuy là người tu hành nhưng cũng được hưởng như các anh chị em khác. Sư cô đem số của cải đó xuống Củ Chi mua một khu đất rộng 7.000 mét vuông, định xây một ngôi chùa làm nơi tu hành. Mọi người hỏi đang ở Sài Gòn sao lại xuống Củ Chi là nơi “thành đồng, đất thép”, “cái nôi cách mạng”, người ta bị tuyên truyền từ bao lâu nay không có tín ngưỡng gì cả mà xây chùa? Sư cô nói, chính vì người ta bị tuyên truyền, không có tín ngưỡng từ bao nhiêu năm nên mình mới phải xuống dưới đó lập chùa để đem dân chúng về với đạo Phật chứ xây chùa ở trên này thì quá dễ.
Làm đơn xin phép xây chùa, bị chính quyền sở tại làm khó dễ không cho xây, sư cô bèn xin giấy phép … xây một ngôi nhà để ở, nhưng sự thực là một ngôi nhà khá lớn, giống như biệt thự, có nhiều phòng để các ni sư và khách thập phương nếu đến thì ở,  còn gian chính giữa dùng làm nơi thờ Phật. Đến nay, tình hình mỗi ngày một sáng sửa hơn, sư cô lại mới mua thêm phần đất bên cạnh để đến khi nào được phép xây chùa thì quang cảnh nhà chùa sẽ rộng rãi hơn.
Đúng như sư cô dự đoán, do áp lực của Mỹ, nhà nước CSVN đã phải cởi mở hơn, chính quyền địa phương cho phép xây chùa nhưng sư cô thì… cạn tiền, chỉ  lập được ngôi chánh điện là một căn nhà sườn sắt, lợp tôn, chưa có trần, chung quanh còn trống, chưa có tường gì cả.
Sư cô cho biết, khi sư cô mới xuống đây, dân chúng ở vùng “thành đồng, đất thép Củ Chi” này không biết đến chùa chiền, lễ bái, thờ cúng gì cả . Thậm chí khi trong nhà có người qua đời, họ chỉ làm lễ tưởng niệm bằng cách đứng thành hàng dọc, mỗi người cầm một cây nhang, cúi đầu mặc niệm đồng loạt một phút rồi chuẩn bị đem chôn, vậy là xong, từ đấy không cúng giỗ gì hết.
Nhưng từ khi sư cô lập ngôi chùa A Di Đà và tổ chức những cuộc thuyết pháp do chính sư cô chủ trì hay mời các tăng ni từ Sài Gòn xuống, dần dần dân chúng đã biết đến chùa, cứ ngày rằm, mồng một hay khi có lễ Phật giáo là các già tới tụng kinh niệm Phật rất đông. Có nhiều gia đình gửi con đến chùa tu học do sư cô dạy. Hiện chùa đang nuôi 6 cháu ăn ở hoàn toàn do chùa đài thọ. Sư cô hy vọng nếu có sự tiếp tay của quý vị độc giả trong và ngoài nước cũng như các phật tử xa gần, sư cô sẽ tu bổ ngôi chánh điện được khang trang hơn và xây dựng một cô nhi viện ngay trên miếng đất bên cạnh chùa thì ý nghĩa các việc làm của sư cô càng có tác dụng hơn.
ddu 2598
Mọi sự tiếp tay với sư cô xin liên lạc với: Thích nữ Nguyên Chủng, chùa A Di Đà, ấp Xóm Mới, xã Trung Lập Hạ, huyện Củ Chi,TP.HCM. ĐT: 84949801716<

Nên và không nên khi ăn trứng vịt lộn


Nên và không nên khi ăn trứng vịt lộn
Món trứng vịt lộn rất nhiều chất bổ nhưng ăn thế nào và đối tượng nào không nên ăn thì không phải ai cũng biết. Chuyên gia sẽ đưa ra lời khuyên giúp bạn ăn đúng cách món ăn này.
Tránh ăn vào buổi tối
Lương y Đa khoa Bùi Hồng Minh - Chủ tịch Hội Đông y Ba Đình cho hay, cả theo đông y lẫn tây y, trứng vịt lộn là một món ăn rất bổ dưỡng. Trong một quả trứng vịt lộn có tới 182 kcal năng lượng, 13,6 gr protein, 12,4 gr lipid, 82 mg canxi, 212 gr photpho và 600 mg cholesterol. Ngoài ra, còn có rất nhiều beta carotene, các vitamin nhóm A, B, C, sắt…
Chính vì vậy, trứng vịt lộn được coi là món ăn bài thuốc có công hiệu dưỡng huyết, ích trí, giúp cơ thể mau trưởng thành, cải thiện khả năng sinh lý. Tuy nhiên, món này rất khó tiêu do chứa hàm lượng chất đạm và cholesterol cao. Lương y khuyến cáo nên tránh ăn vào buổi tối sẽ khiến người ăn bị khó chịu, đầy hơi, có hại cho hệ tiêu hóa. Thời điểm thích hợp nhất để ăn món ăn này là vào buổi sáng song không nên ăn quá thường xuyên và ăn nhiều vào mỗi lần.
Ai không nên ăn?
Vẫn theo lương y Bùi Hồng Minh, không phải ai cũng có thể ăn trứng vịt lộn dù đây là món ăn bổ dưỡng, hấp dẫn. Trong đó, trẻ nhỏ và người già là hai đối tượng cần cẩn trọng nhất.
Về điều này, TS.BS Hồ Thu Mai, khoa Dinh dưỡng - Bệnh viện Đa khoa quốc tế Vinmec khuyến nghị: “Theo tôi, trẻ dưới 5 tuổi không nên ăn trứng vịt lộn do hệ tiêu hóa của các bé còn chưa phát triển hoàn thiện, dễ dẫn tới sình bụng, rối loạn tiêu hóa, rất có hại cho sức khỏe. Trẻ từ 5 tuổi trở lên cũng chỉ nên ăn nửa quả mỗi lần, mỗi tuần từ 1-2 lần là đủ. Ăn trứng lộn thường xuyên còn khiến lượng vitamin A dư thừa làm vàng da, bong tróc biểu bì, gây ảnh hưởng đến việc hình thành xương làm cho trẻ phát triển không toàn diện”.
Ngoài ra, người béo phì, người già, bệnh nhân cao huyết áp, đái tháo đường, rối loạn mỡ máu, tim mạch cũng cần hạn chế ăn món ăn này. Riêng người lớn khỏe mạnh tốt nhất chỉ nên ăn 2 trứng vịt lộn mỗi tuần.
Tại sao phải ăn cùng rau răm?
Giải thích lý do tại sao khi ăn trứng vịt lộn, người ta thường ăn cùng gừng và rau răm, lương y Bùi Hồng Minh cho hay, đây là cách kết hợp hài hòa đem lại sự cân bằng cho cơ thể. Rau răm, gừng vị cay nồng, tính ấm, tác dụng ấm bụng, chống đầy hơi, sát trùng, tán hàn. Do đó, chúng có tác dụng chống lạnh bụng, đầy hơi và chậm tiêu hóa.
Đặc biệt, chính vì công năng làm tăng ham muốn tình dục của trứng vịt lộn, người ta phải ăn kèm chúng với rau răm để giảm bớt sự hưng phấn sau khi ăn.
“Cả nam và nữ nếu ăn rau răm nhiều và thường xuyên có thể gây giảm ham muốn, đàn ông kém cường dương tráng khí, chân huyết sẽ khô đi. Phụ nữ có thể mất chu kỳ kinh nguyệt. Với thai phụ, loại rau này còn có thể gây sảy thai. Vì vậy, nếu ăn trứng vịt lộn, phụ nữ có thai không được ăn cùng rau răm và gừng”, lương y Hồng Minh khuyến cáo.
Theo news.zing
Trứng vịt lộn là món ăn rất giàu dinh dưỡng. Nhưng có những người thuộc nhóm "cấm chỉ định" với trứng vịt lộn mà cứ ăn bừa, bổ đâu chẳng thấy lại rước họa vào thân.

Tại sao ăn trứng vịt lộn (cút lộn) với rau răm?

Theo Đông y, rau răm có vị cay nồng, mùi thơm hắc, tính ấm, tác dụng ấm bụng, chống đầy hơi, sát trùng, tán hàn. Rau răm còn có tác dụng làm sáng mắt, ích trí, mạnh gân cốt, lạnh bụng, say nắng… Do vậy, thứ rau này được dùng rất rộng rãi với vai trò là loại rau gia vị cho các món ăn.
Trứng vịt lộn ăn với rau răm giúp món ăn dễ tiêu, tránh đầy hơi. Hình minh họa.
Trứng vịt lộn ăn với rau răm giúp món ăn dễ tiêu, tránh đầy hơi. Hình minh họa.
Trứng vịt lộn là món bổ dưỡng, đồng thời được coi là món ăn bài thuốc có công hiệu dưỡng huyết, ích trí, giúp cơ thể mau trưởng thành, cải thiện khả năng sinh lý. Do vậy, việc ăn kèm rau răm với trứng vịt (trứng cút lộn) có khả năng là để giảm bớt ham muốn tình dục từ tác dụng của trứng vịt (trứng cút lộn), đem tới sự cân bằng âm dương cho cơ thể. Nhưng điều mà ai cũng thấy đó chính là rau răm (đôi khi có người ăn thêm gừng) sẽ giúp cho người ăn trứng vịt (trúng cút lộn) không bị lạnh bụng, đầy hơi, tránh được các trục trặc về tiêu hóa.

Ăn trứng vịt lộn vào lúc nào?

Trứng vịt lộn nên ăn vào buổi sáng. Hình minh họa.
Trứng vịt lộn nên ăn vào buổi sáng. Hình minh họa.
Ở miền Bắc, người ta thường ăn trứng vịt lộn buổi sáng. Ở miền Nam, hay ăn trứng vịt lộn bắt đầu từ chiều cho đến tối. Vậy ăn trứng vịt lộn vào thời điểm nào trong ngày là hợp lý?
Câu trả lời của các chuyên gia dinh dưỡng là ăn trứng vịt lộn vào buổi sáng, tránh ăn vào buổi tối vì đây là món ăn khó tiêu, nếu ăn trứng vào buổi tối xong, khi đi ngủ sẽ bị khó chịu, đôi khi dẫn tới đầy hơi, không tiêu hóa được.

Ăn bao nhiêu là đủ?

Nghiên cứu dinh dưỡng hiện đại cũng cho thấy, trong một cái trứng vịt lộn có 182 kcal năng lượng, 13,6 gam protein; 12,4 gam lipit; 82 mg canxi; 212 gam photpho và 600 mg cholesterol. Ngoài ra còn có rất nhiều beta carotene, các vitamin nhóm A, nhóm B và vitamin C, sắt…
 Ăn quá nhiều trứng vịt lộn sẽ làm tăng cholesterol trong máu. Hình minh họa.
Ăn quá nhiều trứng vịt lộn sẽ làm tăng cholesterol trong máu. Hình minh họa.
Như vậy trứng vịt lộn là món ăn rất bổ, giàu dinh dưỡng. Do đó ăn nhiều trứng vịt lộn mỗi ngày có thể làm tăng lượng cholesterol trong máu, là nguyên nhân gây ra các bệnh về tim mạch, huyết áp, đái tháo đường.
Ăn nhiều trứng vịt lộn và ăn một cách thường xuyên cũng khiến cơ thể bị dư thừa vitamin A, lượng vitamin A dư thừa này sẽ tích lũy dưới da, gan và làm vàng da, bong tróc da, ảnh hưởng xấu đến việc hình thành xương. Do vậy, mỗi người lớn khỏe mạnh tốt nhất chỉ nên ăn 2 quả mỗi tuần.

Trẻ em có được ăn trứng vịt lộn?

Trẻ dưới 5 tuổi không nên ăn trứng vịt lộn do hệ tiêu hóa của các bé còn chưa phát triển hoàn thiện, dễ dẫn tới sình bụng, rối loạn tiêu hóa, rất có hại cho sức khỏe. Trẻ từ 5 tuổi trở lên nếu cho ăn trứng vịt lộn thì chỉ nên cho ăn ½ quả mỗi lần, mỗi tuần từ 1-2 lần là đủ (1/2 trứng vịt lộn tương đương 4-5 trứng cút lộn).

Bà bầu ăn càng nhiều trứng vịt lộn càng tốt?

 Trứng vịt lộn giàu dinh dưỡng, nhưng bà bầu chỉ ăn với lượng vừa phải. Hình minh họa.
Trứng vịt lộn giàu dinh dưỡng, nhưng bà bầu chỉ ăn với lượng vừa phải. Hình minh họa.
Tuy chưa có nghiên cứu nào khẳng định lợi hại của trứng vịt lộn với bà bầu, nhưng về cơ bản đây là món ăn giàu dinh dưỡng, do đó cũng tốt cho bà bầu. Theo các chuyên gia dinh dưỡng, vì trứng vịt lộn quá nhiều chất dinh dưỡng nên không nên ăn hàng ngày. Đối với phụ nữ có thai nên ăn 2 quả mỗi tuần tuần, nhưng không nên ăn 2 quả cùng lúc. Phải nhớ là bà bầu ăn trứng vịt lộn hoặc là ăn thật ít rau răm, hoặc không ăn vì rau răm có hại cho thai nhi.
Cạnh đó, trứng vịt lộn có lượng đạm cao, ăn nhiều chậm tiêu, sinh nhiều cholesterol. Giai đoạn cuối thai kỳ lại càng phải lưu ý vì bà bầu “nạp nhiều năng lượng” quá cũng không tốt.

Ai không được ăn trứng vịt lộn?

Những người có bệnh cao huyết áp, tiểu đường, viêm gan, gan nhiễm mỡ, tim mạch, gút... cũng nên kiêng hoặc không ăn nhiều trứng vịt lộn vì có thể sẽ làm tắc nghẽn động mạch, tăng nguy cơ nhồi máu cơ tim và đột quỵ

Người gầy ăn trứng vịt lộn nhiều có mập không?

Câu trả lời là có, do đó trứng vịt lộn là một trong những lựa chọn ưu tiên của người gầy muốn cải thiện cân nặng. Trứng vịt lộn giàu vitamin A và chứa chất tiền vitamin A. Sử dụng trứng vịt lộn bạn cần phải nạp vào cơ thể lượng dầu mỡ cần thiết để hòa tan nó. Khi đó cơ thể bạn mới hấp thụ được một cách trọn vẹn.
 Trứng vịt lộn là món ăn giúp người gầy tăng cân. Hình minh họa.
Trứng vịt lộn là món ăn giúp người gầy tăng cân. Hình minh họa.
Trứng vịt lộn cung cấp các dưỡng chất nuôi dưỡng cơ thể, giúp sản sinh nhiều năng lượng. Vì vậy đây là món ăn rất hữu hiệu đối với những người gầy yếu muốn tăng cân.
Theo Giang Thanh/ Pháp luật TP.HCM

5 thực phẩm người bị dạ dày có thèm chết cũng không được ăn

Đau dạ dày là căn bệnh hiện nay khá phổ biến ở trên thế giới và ở nước ta ảnh hưởng khá nhiều đến sức khỏe người bệnh. Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến căn bệnh đau dạ dày, trong đó có nguyên nhân do việc ăn uống không lành mạnh, lối sống về đêm không lành mạnh, thói quen sinh hoạt thiếu ổn định cũng dễ dấn đến bệnh này.
Đau dạ dày, loét dạ dày nguyên nhân là do thừa lượng acid HCI và ứ trệ kéo dài của dạ dày. Chính vì thế, người bị đau dạ dày nên chọn những loại thực phẩm có  hạn chế lượng acid HCI lên dạ dày hoặc các loại thực phẩm dễ tiêu hóa.
bệnh dạ dày
Có những thực phẩm người bị dạ dày không nên ăn.

Đồ uống có cồn 

Đồ uống có cồn như rượu, bia đều thực sự không hề tốt với người khỏe mạnh nếu không biết sử dụng đúng cách, và càng không tốt chút nào với người đang điều trị . Bản thân rượu cũng là một loại axit.

Đồ uống có ga

Không chỉ có đồ uống có cồn mới gây hại đến dạ dày, những đồ uống có ga như coca, hay các loại nước khoáng cũng gây kích ứng mạnh với dạ dày và hoàn toàn không tốt với người bị đau dạ dày. Bên cạnh đó các đồ uống chứa cafein như caphe, cacao, nước trà… cũng cần kiêng đối với người đau dạ dày tá tràng.

Thực phẩm khó tiêu

Những thực phẩm khó tiêu như  chiên, rán nhiều dầu mỡ, chất béo, củ cải già, lá hẹ, rau cần, khoai môn,...đây là món người bị dạ dày cần tránh xa vì khi ăn vào sẽ khiến dạ dày ứ trệ, cảm giác đầy chướng bụng.

Thực phẩm có tính acid cao

Người bị dạ dày không ăn các loại trái cây như xoài, cam, quýt, chanh, mơ, sấu, ổi, mận hà nội, khế chua, dưa muối, giấm, măng chua,...các loại này chứa acid cao khi ăn vào sẽ khiến dạ dày tăng tiết acid nhiều hơn, gây đau đớn, khó chịu. Ngoài ra còn gây ra tình trạng ợ chua, ơ hơi,...

Gia vị có tính kích thích cao

Khi bị dạ dày, bạn cần tránh ăn một số loại gia vị như bột ớt, mù tạt, tiêu vì dễ dẫn đến đau bụng. Một số người ăn tỏi có thể dẫn tới chứng ợ nóng vì vậy khi sử dụng tỏi để chế biến thức ăn bạn nên lắng nghe phản ứng của cơ thể thế nào.