Thursday, June 22, 2017

Bài viết hay(5082)

Sau phong trào xài dược thảo và thực phẩm chức năng, người Việt ở Bolsa rủ nhau ăn organic food vì sợ bệnh, sợ chết nhưng chủ yếu là khoe mình có tiền thì phải biết ăn sao cho sang chứ đừng ham rẻ mà chết sớm. Thuốc trừ sâu, phân bón và nhiều loại hoá chất khác đã khiến cho dân Mỹ bệnh tật nhiều hơn; trong đó không thể không kể đến tác hại của fast food, junk food. Ngay cả french fries, hamburger, hot dog, pizza... và nhất là soda/ nước ngọt các loại cũng chính là thủ phạm gây bệnh, hại chết biết bao người chứ không chỉ có thuốc lá. Hầu hết thuốc tây đều có tác dụng phụ nhưng chớ có dại nghe theo quảng cáo trên báo đài mà dược thảo và thực phẩm chức năng nào cũng mua về nuốt vô rồi móc họng ra không được để cuối cùng là tiền mất, tật mang. Đứa bán thuốc sẽ cười cho cái ngu dốt của chúng ta sau khi nó đã bỏ tiền vô túi. Amazon đâu có ngu khi thâu tóm Whole Foods bởi họ biết dân Mỹ muốn gì. Chỉ có người mua lầm chứ đứa bán hàng ít khi nào lầm.

Chuyện kể nhân ngày của Cha

Ảnh của tuankhanh
Tôi ghi lại câu chuyện có thật, với bản video dưới đây như một phút suy niệm dành cho những người Cha đang - hay sẽ - đối diện với con cái của mình, mỗi ngày, từ nay và đến về sau.
Câu chuyện diễn ra ở toà án tại Mỹ. Một ông bố ra toà vì tội đậu xe sai chỗ và có thể bị phạt đến 90$.
Bất ngờ, khi phiên toà bắt đầu, cậu bé 5 tuổi - con trai của bị cáo - đột nhiên leo xuống ghế và tiến đến gần chỗ bố cậu đang đứng. Những ai đang có mặt tại phiên toà đều buồn cười. Vị quan toà cũng vậy. Điều đáng yêu là ông đã mời cậu bé lên chỗ của ông để phỏng vấn về tình trạng phạm tội của bố cậu.
Khi vị quan toà hỏi cậu bé, tên là Jacob, rằng nếu cậu chọn lựa mức phạt nào, số tiền 90$ và 30$, hoặc miễn phạt cho bố cậu thì Jacob đã đáp nhanh là nên phạt mức 30$. Mọi người trong phòng xử án đều bật cười.
Vị quan toà với gương mặt phúc hậu cũng bật cười. Và ông hỏi rằng cậu có đồng ý không nếu ông phạt bố cậu bé số tiền 30$ nhưng là dùng số tiền đó đưa cậu đi ăn sáng, Jacob gật đầu. Câu chuyện kết ở đó, có hậu như một cổ tích ở đời thường.
Nhưng điều tôi muốn kể với các bạn ở đây, đó là thái độ của cậu bé về bố của cậu. Khác với những điều mà nền văn học hay giáo dục cũ mòn hay thích thêu dệt về bố hay mẹ của mình như siêu nhân hay tô vẽ như huyền thoại, cậu bé Jacob khi được hỏi bố cậu giỏi nhất là gì, cậu đã trả lời nhanh, không chút do dự rằng "dạ là nấu ăn".
Và ngay khi quan toà hỏi rằng lớn lên, cậu bé ước mình sẽ làm giỏi nhất điều gì, Jacob nói ngay - với sự tự hào thấy rõ về bố mình - rằng cậu cũng sẽ nấu ăn, nhất là pizza, vì bố cậu cũng vậy.
Cuộc sống thật lạ lùng và cảm động, bạn thấy không? Một người bố lương thiện dù chỉ là vô danh cũng có thể làm cho đứa con mình tự hào, trưởng thành và tự tin noi theo về cuộc đời lương thiện của mình mà không màng một ánh hào quang danh lợi xa xôi nào khác.
Tôi tạm gọi đó là cuộc sống tử tế, mà người cha đó đã đối diện với con mình mỗi ngày, rồi giản dị tạo nên một thế hệ tử tế nối tiếp. Bình thường mà cao đẹp đến cảm động.
Tôi viết những dòng này, và nhớ đến những công an viên đang hung ác bạo hành với người dân trong đất nước mình, Việt Nam. Những công an viên đã tàn bạo đạp gãy xương đùi ông Kình ở Đồng Tâm, những công an viên đã giết chết anh Nguyễn Hữu Tấn ở Vĩnh Long hay anh Ngô Chí Tâm ở Thủ Đức... trong những trại tạm giam ngột ngạt sự thật. Dù truyền thông nhà nước có bao biện hay che đậy thế nào, ai ai cũng hiểu điều gì đã xảy ra. Và quan trọng nhất là chính những thủ phạm đó đều biết rõ họ đã làm gì.
Chắc không ít người trong số công an viên đã là những người cha. Và chắc chắn từng người ấy rồi sẽ có một gia đình và những đứa con mà họ sẽ đối diện mỗi ngày.
Những đứa trẻ ấy sẽ noi theo cha mình điều gì? Dù có giáo dục tốt nhất, có cắt đứt quá khứ... nghiệp chướng vẫn bao vây họ, chồng chất bởi những oán hờn. Mà sự thật thì không bao giờ có thể che giấu mãi mãi.
Chắc không kẻ nào, dù hung ác, lại muốn con mình noi gương, trở thành sát nhân. Nơi những ngôi nhà tưởng chừng vững chắc với quyền thế hay địa vị, không hẳn các người cha ấy sẽ vui mừng khi con cái đối diện với mình, ngày nào đó tuyên bố rằng chúng thích giết người như cha mình. Những ngôi nhà lộng lẫy, được thời chưa chắc rồi đã hạnh phúc khi mầm ác được nuôi dưỡng im lặng, từ chính người Cha của mình.
Trong phần trò chuyện với Jacob, vị quan toà có nhắc về vua Solomon (vua của Israel cổ đại, mất năm 931 trước CN). Đó là một con người khôn ngoan khi luôn chọn một giải pháp trung dung hơn là tự đưa mình về cực của các vấn đề.
Con người, dù là quan toà, thường dân hay công an viên - nếu khôn ngoan - thì luôn phải có những chọn lựa trung dung để không biến mình thành kẻ cùng cực trong hành động hoặc trở thành công cụ điên cuồng vô tri trong tay kẻ khác. Vua Solomon khôn ngoan có để lại lời dạy như vậy cho hậu thế.
Tôi ngừng câu chuyện kể ở đây, hẹn các bạn trong một dịp khác. Xin chúc một ngày của Cha bình an và tốt lành đến mọi nơi. Chúc một ngày lành của Cha đến những gia đình biết chọn lựa và nhận ra tương lai cần phải có cho mình và con cái của mình, là gì.  — tuankhanh
tham khảo:

Từ 'ký không dấu Nguyễn Đức Chung', soi lại Hiệp định Paris

Việc chính quyền ký cam kết không truy cứu trách nhiệm đối với người dân Đồng Tâm nhưng chưa đầy 2 tháng sau lại khởi tố vụ án lập tức bị phản ứng. Nhà cầm quyền hẳn đã chuẩn bị trước lý lẽ để đối phó với dư luận. Tuy nhiên, dù ngụy biện cách gì thì cũng không thể che đậy được một thực tế hiển nhiên là họ đã lật lọng, bội ước đối với người dân Đồng Tâm. Một số luận điệu của dư luận viên hoặc của một vài quan chức, dân biểu bưng bô đã đành nhưng điều kỳ lạ là chính ông Chung cũng đưa ra những ngụy biện hết sức vớ vẩn.
1. Trước hết, nói về tư cách của ông Nguyễn Đức Chung khi về làm việc với người dân Đồng Tâm. Ông Chung về Đồng Tâm làm việc với tư cách là Chủ tịch thành phố, đại diện cho chính quyền chứ không phải là ông Chung về thăm quê, đi họp lớp hay họp đồng hương. Đi theo ông còn có cả đoàn tùy tùng cho thêm phần long trọng. Trong đó có ông nghị Dương Trung Quốc và một ông dù không còn là nghị nhưng là Phó ban Dân nguyện Quốc hội Đỗ Văn Đương, toàn những ông nổi tiếng, tuy mỗi ông nổi tiếng một kiểu. Về mặt pháp lý, Bản cam kết là chính quyền cam kết với người dân Đồng Tâm chứ không phải cá nhân ông Chung. Vì vậy, việc làm của ông Chung nếu có sai thì chính quyền phải chịu trách nhiệm. Họ không thể đổ cho người đại diện của mình mà coi những gì người đại diện thỏa thuận là không có giá trị. Nếu ông Chung không có thẩm quyền để cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự người dân Đồng Tâm thì nhà cầm quyền vẫn phải thực hiện lời hứa ấy, còn sai thì nội bộ họ giải quyết, kiểm điểm với nhau, có thể kỷ luật hay cách chức ông Chung là việc của họ.
Xin liên hệ tới một giả dụ như sau: Ông Tổng bí thư ra nước ngoài ký văn kiện này, văn kiện khác không phải là văn kiện đảng mà là những nội dung thuộc chức năng của Nhà nước hay Chính phủ. Nếu những cam kết ấy gây thiệt hại nghiêm trọng cho Việt Nam về kinh tế, thậm chí về chủ quyền, biển đảo thì ông chủ tịch nước hay ông thủ tướng không thể nói rằng, ông ấy tổng bí thư nên chỉ có quyền ký các văn bản giữa 2 đảng thôi chứ không có quyền thay mặt cho Nhà nước, Chính phủ nên chúng tôi không thể thực hiện. Liệu lập luận ấy, nước đối tác có nghe không?
Ông Chung cho rằng quyền khởi tố là của cơ quan pháp luật chứ không phải của ông ấy. Xin hỏi ông, nếu xác định như vậy thì tại sao ông lại dám cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với nhân dân Đồng Tâm? Với những cương vị ông đã và đang trải qua, không thể nói ông không hiểu biết về pháp luật. Bằng việc chối bỏ này, ông Chung đã tự vả vào mặt mình.
2. Thứ hai là ngụy biện chữ ký của ông Chung không có con dấu nên không có giá trị. Cần hiểu trong một văn bản, điều quan trọng nhất, mang giá trị pháp lý là chữ ký. Chỉ cần không phải là chữ ký giả, hoặc người ký xác nhận của mình là được. Trường hợp này, ông Chung không và sẽ không bao giờ nói đó không phải là chữ ký của tôi. Còn con dấu, nó có ý nghĩa xác nhận chữ ký của một ai đó mà thôi.
Xin mời tham khảo một bản Hiệp định. Văn bản Hiệp định Pa ri được ký bởi 4 bên. Thử hỏi trong 4 chữ ký của 4 ngoại trưởng, có chữ nào có con dấu? Không có con dấu nhưng không phải vì thế, Hiệp định Pa ri không có giá trị, không thể coi đó là mớ giấy lộn. Nếu bên nào vi phạm Hiệp định thì phải chịu sự lên án của công luận, bị quốc tế trừng phạt chứ không thể cãi chầy cối rằng, tôi ký nhưng có đóng dấu đâu nên tôi không có nghĩa vụ phải thi hành?
Chữ ký ở Hiệp định Pa ri không có con dấu, ai bảo là không có giá trị?
Cũng không thể đổ cho bản cam kết viết trên giấy học trò. Nội dung gì thì viết trên giấy nào, đánh máy hay viết tay vẫn có giá trị như nhau. Không thể đổ cho người khác viết mà ông Chung chỉ việc ký nên không thể coi là ý ông Chung. Nếu thế, xin hỏi, quyết định bổ nhiệm cất nhắc một cán bộ dưới quyền do người khác đánh máy, in ra cho ông Chung ký thì có bị từ chối không hay là phải tự tay ông Chung viết mới được?
3. Thứ ba là ngụy biện tình thế của ông Nguyễn Đức Chung khi về làm việc với người dân Đồng Tâm bắt buộc ông phải cam kết như thế. Ông Chung có nói với ông Lê Đình Kình qua điện thoại rằng dân tự viết biên bản rồi ép tôi ký và lăn tay. Nếu lúc đó tôi không ký thì chỉ cần ai hô một câu thì hậu quả như thế nào cụ biết rồi. Với kiểu cãi cùn này, e rằng rồi đây toàn dân thủ đô sẽ bắt chước ông Chung mà thoải mái ký hợp đồng hay cam kết này nọ mà không sợ phải chịu trách nhiệm, chỉ cần đưa ra lý do tình thế của tôi lúc ấy nó như thế.
Tình thế khi ấy không phải là chuyện sống mái giữa người dân Đồng Tâm và chính quyền. Trước khi ông Chung về, người dân Đồng Tâm đã thể hiện thiện chí của mình: họ tuyên bố tin tưởng vào Đảng, 38 con tin được đối xử tử tế, đã nhiều ngày chờ đợi, mong mỏi đón ông Chung về làm việc.
Tình thế lúc ấy còn là cả hai bên đều muốn giải quyết xung đột. Phía chính quyền muốn thả nốt số con tin còn lại, còn người dân Đồng Tâm cũng không muốn và không thể giữ họ mãi. Cho dù ông Chung không cam kết cụ thể điều gì thì cũng không thể đến nỗi có ai “hô một tiếng” thì lập tức có chuyện gì ghê gớm lắm xảy ra được. Hơn ai hết, ông Chung là người hiểu rõ tình thế khi ấy.
Mặt khác, ông Nguyễn Đức Chung từng được ca ngợi là người có bản lĩnh. Có lần ông một mình vào gặp kẻ đang khống chế con tin để thuyết phục. Chỉ vài phút gặp đối tượng, kẻ khống chế đã đồng ý thả con tin, đi theo ông về trụ sở Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội.
Vì vậy, nói tình thế khi ấy bắt buộc ông Chung phải làm thế (tức cam kết đại) là không thể tin được.
4. Có một ngụy biện của một dư luận viên nào đó rằng , ông Chung hứa không truy cứu trách nhiệm đối với toàn thể dân Đồng Tâm, và căn cứ vào chữ “toàn thể” thì khởi tố một số người là không trái với cam kết. Chầy cối đến mức này thì không còn gì để mà nói nữa. Cứ theo lẽ đó mà suy, nếu Đồng Tâm có 8000 dân thì công an Hà Nội có thể có thể khởi tố 7999 người vẫn không lo trái cam kết vì 7999 người vẫn không phải là “toàn thể” nhân dân Đồng Tâm chăng?
*
Ấy là nói chuyện lý lẽ với nhau. Chứ với người đàng hoàng, một đảng phái hay một chế độ đàng hoàng thì chẳng cần phải giấy tờ, chẳng cần ghi âm hay ghi hình, chỉ cần lời nói thì vẫn phải giữ lấy lời. Chữ tín vô cùng quan trọng, là đức tính hàng đầu người quân tử phải giữ. Còn cam kết xong rồi cãi chày cãi cối dù không ai nói lại thì trong con mắt người đời, anh ta, đảng của anh ta hay chế độ anh ta phục vụ chỉ là những kẻ lừa đảo, không đáng tin cậy.
Phân tích như thế để rõ một điều rằng, không thể nói Bản cam kết Đồng Tâm không có giá trị pháp lý. Việc Công an Hà Nội khởi tố vụ án bắt giữ con tin là sự tráo trở đê hèn của nhà cầm quyền đối với người dân Đồng Tâm.
Uy tín của Đảng CSVN, của chế độ chưa bao giờ cạn kiệt như hiện nay. Phải chăng, khởi tố vụ án, lật lọng đối với người dân Đồng Tâm bất chấp dư luận chỉ nhằm giải tỏa tâm lý cay cú, muốn trả thù, rửa nhục vì họ không còn uy tín để mà mất.
Nguyễn Tường Thụy
VNTB

YẾU TỐ THỜI ĐIỂM TRONG VỤ KHỞI TỐ ĐỒNG TÂM & TIẾT LỘ ĐÁNG CHÚ Ý CỦA THÀNH UỶ HÀ NỘI

Không ít người ngạc nhiên là vì sao sự kiện Đồng Tâm diễn ra vào nửa cuối tháng 4, nhưng mãi tới giữa tháng 6, nghĩa là suýt soát 2 tháng sau, công an Hà Nội mới tiến hành khởi tố.
Có tình tiết nào mới xuất hiện trong khoảng thời gian này hay sao mà vào tháng 4 công an Hà Nội chưa thấy sự việc có dấu hiệu vi phạm, chỉ đến tháng 6 mới nhận ra? Có vẻ không phải như vậy, vì ngay từ đầu lãnh đạo chính quyền và công an Hà Nội khi trả lời phỏng vấn đều đã xác định dân làng Đồng Tâm vi phạm.
Hay theo lý giải của ĐBQH Dương Trung Quốc, người ký tên làm chứng trong bản cam kết 3 điều của Chủ tịch HN Nguyễn Đức Chung với dân làng Đồng Tâm, thì lúc đó chính quyền chấp nhận không khởi tố để tháo ngòi nổ và giải cứu con tin thôi, còn bây giờ khởi tố để làm rõ. Nếu vậy thì sao không khởi tố ngay sau khi giải cứu được con tin? Sợ mang tiếng chăng?
Không rõ lý do thực sự là gì, song có một sự trùng hợp đáng lưu ý là lệnh khởi tố được đưa ra (13/6) chỉ 2 ngày sau khi Thành ủy Hà Nội - cơ quan lãnh đạo cao nhất thành phố - họp Hội nghị lần thứ 9 (11/6), trong đó vụ việc Đồng Tâm là một trọng tâm thảo luận.
Vậy hãy cùng xem Thành ủy Hà Nội đã kết luận ra sao về vụ Đồng Tâm để có thể có chút manh mối nào đó về lý do thực sự cho việc khởi tố. Dưới đây là kết luận của Bí thư Hà Nội Hoàng Trung Hải trong Hội nghị:
"Thành phố đã tập trung chỉ đạo và các quận huyện thị cũng đã có đánh giá, phân loại. Hiện nay chúng ta còn 200 VỤ VIỆC liên quan đến 164 XÃ, PHƯỜNG, THỊ TRẤN. Đây là một hạn chế nhưng cũng thấy qua kinh nghiệm vụ việc ở Đồng Tâm, nhận thức của cấp ủy đảng, chính quyền cũng khác. Chủ tịch thành phố cũng có chỉ đạo là các sở ban ngành không những đánh giá các vụ việc, mà còn đánh giá các NGUY CƠ TIỀM ẨN với thành phố chúng ta, với từng quận huyện thị một."
"Đợi đến chân rồi xong bảo là hóa ra việc này mình biết lâu rồi nhưng chưa giải quyết. 200 vụ việc nói trên, tới đây Thành ủy sẽ tiếp tục chỉ đạo. Phải ĐƯƠNG ĐẦU với nó bởi chúng ta biết là sớm muộn phải đương đầu với nó. Càng để lâu thì càng khó khăn hơn, VẤN ĐỀ CÀNG NGUY HIỂM HƠN." (Báo Thanh Niên)
Tóm lại, Hà Nội hiện nay trung bình cứ 4 xã/phường thì tiềm ẩn 1 Đồng Tâm* do chưa dứt điểm trong việc giải quyết khiếu nại, tố cáo về đất đai. Thực trạng này đang được coi là một nguy cơ tiềm ẩn, và vấn đề đang ngày càng nguy hiểm hơn.
Và liệu con số này có ảnh hưởng gì tới quyết định khởi tố không, xin nhường cho mỗi người tự trả lời.
[*] Hà Nội hiện có 584 đơn vị hành chính cấp xã, phường, thị trấn nguyenanhtuan

Đồng tâm Mỹ Đức chỉ là vở kịch Trần Đại Quang dàn dựng nhằm hạ bệ Nguyễn Đức Chung?

ông an Hà Nội ra quyết định khởi tố vụ án hình sự để điều tra hai tội danh trong vụ Đồng Tâm nổ ra vào trung tuần tháng tư vừa qua đã khiến cho nhiều người khá đột ngột. Lập tức câu kinh điển đã đi vào lịch sử của cố TT Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng tin CS nói, hãy xem CS là” lại một lần nữa đúng.
Theo Báo An Ninh Thủ đô, ngày 13 tháng 6 Cơ quan Cảnh sát Điều Tra ra quyết định số 129 để điều tra hai tội danh ‘bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật’ theo điều 123 và ‘hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản’ theo điều 143 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.
Trước đó vào trung tuần tháng 4/2017, người dân xã Đồng Tâm bắt giữ hơn 38 nhân viên của nhà nước, gồm các cán bộ huyện Mỹ Đức và các cảnh sát cơ động để làm con tin, hành động này được coi là đáp trả việc lực lượng chức năng của Công An Thành phố Hà Nội bắt 4 người dân trong vụ tranh chấp đất đai lâu nay giữa dân chúng địa phương và Tập đoàn viễn thông quân đội Viettel trong việc sử dụng số đất thuộc sở hữu của Quân chủng Phòng không tại đồng Sênh thuộc địa bàn xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức Hà nội.
Đến ngày 22/4/2017 ông chủ tịch thành phố Hà Nội, Nguyễn Đức Chung về Đồng Tâm để nói chuyện trực tiếp với dân làng và tất cả những người bị bắt giữ được thả ra. Ông này hứa sẽ cho điều tra vụ việc trong vòng 45 ngày và giải quyết theo nguyện vọng của người dân. Nếu đứng trên phương diện pháp lý thì, hành động bắt giữ nhân viên nhà nước làm con tin là sai hoàn toàn. Do vậy ông Nguyễn Đức Chung ký giấy trắng mực đen cam kết ba điểm, gồm: 1. Sẽ làm rõ đất đồng Sênh có phải đất quốc phòng hay không?; 2. Không truy cứu trách nhiệm hình sự những người đã bắt giữ 38 cán bộ, công an.; 3. Sẽ làm rõ trách nhiệm những người liên quan vụ bắt giữ cụ Lê Đình Kình (82 tuổi, trú thôn Hoành), thì lại càng sai vì Chủ tịch Hà Nội không có được thẩm quyền làm việc đó, chính vì thế tờ giấy viết tay không có giá trị pháp lý.
Hành vi này có thể quy Chủ tịch Nguyễn Đức Chung vào tội danh cố ý làm trái, gây hậu quả nghiêm trọng. Vì việc làm này vô cùng nguy hiểm, vì không khéo việc bắt giữ con tin sẽ trở thành tiền lệ cho dân chúng trong cả nước cho các vụ việc cưỡng chế đất đai sau này. Nói ra điều đó, phải chăng để thấy CT Nguyễn Đức Chung quá non nớt trong con đường chính trị ư? Không, không phải, Nguyễn Đức Chung là một chính trị gia có bản lĩnh, nhiều mưu mẹo… và xuất thân từ cán bộ điều tra ra thì sao mà có chuyện ngây thơ hay non nớt như thế được. Cứ trông vào giàn trợ lý của CT Nguyễn Đức Chung, toàn là những người mà ông Chung kéo theo từ CATP Hà Nội lên, dặt một lũ ma quái. Hơn nữa để đi đến quyết định này, chắc chắn Chủ tịch Nguyễn Đức Chung đã phải bàn bạc và xin ý kiến thấp nhất là cấp Ban Bí thư và có thể cả Bộ Chính trị, không loại trừ cả Tổng Bí thư.
Trong bài viết "Lời hứa tướng Chung và ngã rẽ thôn Hoành" của nhà báo Lê Kiên, phóng viên mảng nội chính của báo Tuổi Trẻ, đăng trên trang Facebook có viết rằng:
"Công an Hà Nội có đủ căn cứ pháp luật để khởi tố vụ án bắt giữ người trái pháp luật xảy ra ở thôn Hoành, Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội. Đừng tranh luận điều này nữa, mất thời gian. Thế nhưng khi nghe tin này, tôi thương ông Nguyễn Đức Chung hơn cả dân thôn Hoành.
Tôi tin rằng, từ sâu trong lồng ngực, nơi có đựng trái tim quý giá, Chủ tịch UBND TP Hà Nội không muốn điều này xảy ra. Và bởi điều ông Chung không muốn đã xảy ra, nên tôi hiểu rằng ông là người đang đau đớn nhất. Chữ ký và ngón tay điểm chỉ của ông Chung vào bản cam kết được viết tại Nhà Văn hoá thôn Hoành, bây giờ trở nên một vật chứng nghẹn ngào của lịch sử nước Việt ta. Và chắc chắn rằng, nó sẽ còn ám ảnh cuộc đời ông Chung, người đứng đầu chính quyền Hà Nội, người từng đeo trên vai lon thiếu tướng công an, từng là điều tra viên xuất sắc."
Đánh giá của nhà báo Lê Kiên tương đối đầy đủ vụ việc mà dư luận trong ngày hôm nay đang nói về Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung. Song quan trọng hơn, nó cũng lại là ý chí của một vài phe nhóm chính trị trong đảng đang “thập diện mai phục” để tìm cách hạ bệ ông Nguyễn Đức Chung.
Nhìn lại sẽ thấy, Chủ tịch Nguyễn Đức Chung có quan lộ cực kỳ hanh thông, ông ta đã thăng tiến một cách ngoạn mục đến chóng mặt. Năm1991 sau khi ra trường, ông Chung mới chỉ là một điều tra viên, lính của ông Nguyễn Đức Nhanh - Trưởng phòng CSĐT. Vậy mà đến năm 2012, Đại tá Nguyễn Đức Chung lên thay tướng Nhanh và năm 2013 được phong hàm Thiếu tướng. Chưa dừng lại ở đó, ngồi ghế Giám Đốc Công An thành phố Hà nội chưa nóng đít, Chung con lại nhảy tót lên ghế Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội thay đồng chí Nguyễn Thế Thảo, ngày 04 tháng 12 năm 2015, trước Đại hội 12 chưa đầy 1 tháng. Để rồi nghiễm nhiên trở thành Ủy viên Trung ương Đảng khóa 12. Tất cả vỏn vẹn có 24 năm công tác với hàng loạt sự việc diễn ra như tình cờ.
Sự thăng tiến nhanh đến chóng mặt của Nguyễn Đức Chung như trên, là do bàn tay của ông Lê Hồng Anh, nguyên Thường trực Ban Bí thư; Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Bộ trưởng Bộ Công an trong vai trò cha nuôi của ông Nguyễn Đức Chung. Xuất thân Lê Hồng Anh là dân Rạch giá, là bạn chí cốt của Ba Dũng từ thủa trong bưng. Cũng cần phải nói thêm việc thăng tiến nhanh bất thường của ông Nguyễn Đức Chung thì ngoài sự tiếp sức của Ba Dũng, mà còn phải kể đến công không nhỏ của cựu Tổng BT Lê Khả Phiêu đầu lĩnh nhóm Thanh Hóa, đặc biệt là Trưởng Ban Tổ chức TW Tô Huy Rứa. Thắng lợi này là dấu ấn của sự thâu tóm quyền lực của phe Ba Dũng, đã để cho các tay chân nắm giữ chức Bí thư Thành ủy của 3 thành phố lớn nhất cả nước là Hà Nội, Đà Nẵng và TP. Hồ Chí Minh.
Với quan lộ hanh thông như được "Trời ban" như lời của Chung con, đã khiến vì sao hiện nay ông Nguyễn Đức Chung bị rất nhiều kẻ căm ghét, soi mói và âm mưu đánh đổ Chung con là chuyện có thật. Và điều đó đã diễn ra ngay từ đầu tháng 2 năm 2016, sau khi kết thúc ĐH 12. Chính vì thế, việc ba ông Nguyễn Đức Chung, Nguyễn Xuân Anh và Đinh La Thăng đã và đang được Tổng Bí thư Trọng ưu ái là chuyện tất phải đến. Sau khi Đinh La Thăng đã ra đi, tiếp đến sẽ là Nguyễn Đức Chung rồi tới Nguyễn Xuân Anh là chuyện không cần phải bàn. Vụ xe công biển xanh ở Đà Nẵng bị bươi móc, chuyện xe pháo do các doanh nghiệp biếu để ngoài sổ sách. nhắm đánh Nguyễn Xuân Anh được Trọng lú châm ngòi song bất thành, xảy ra gần thời điểm vụ Đồng Tâm Mỹ Đức đã cho thấy, tất cả đều là màn kịch do ai đó dựng lên.
Phe đảng ông Trọng, nhất là một vài lãnh đạo Công An Hà Nội trước đây và bây giờ, đang tìm mọi cách làm rối vụ Đồng Tâm Mỹ Đức. Ngay từ khi vào trung tuần tháng 4/2017, kế sách của họ được vạch sẵn là, càng làm tình hình thủ đô Hà Nội rối càng tốt, với hy vọng có thời cơ là sẽ điều động Công an hay kể cả Quân đội ra tay đàn áp. Có người chết càng hay, để kiếm cớ hạ bệ Nguyễn Đức Chung thiếu năng lực quản lý. Để ý sẽ thấy, lúc Đồng tâm - Mỹ đức nóng bỏng từng ngày từng giờ cả nước và kể cả toàn thế giới đều chăm chú theo dõi, vậy tại sao Tổng BT Nguyễn Phú Trọng làm thinh, không hề nói đến vấn đề này nửa câu. Trong khi đó, tướng Bạch Thành Định PGĐ CATP Hà Nội thì đổ dầu vào lửa, kích động dọa dẫm sẽ xử lý người dân Đồng Tâm. Cụ thể qua các phát biểu cứng rắn trong cuộc họp báo sáng ngày 18/4/2017. Nhưng đáng ngạc nhiên là, chit thoắt một cái, chỉ sau ít tiếng đồng hồ thì tướng Bạch Thành Định lại đồng ý cho thả những người xã Đồng Tâm bị bắt.
Vụ việc Cơ quan Cảnh sát Điều Tra ra quyết định số 129 để điều tra hai tội danh ‘bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật’ theo điều 123 và ‘hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản’. theo điều 143 Bộ Luật Hình sự Việt Nam xảy ra giữa lúc này là một sự tính toán khá kỹ của các giới chức. Cho dù theo quan điểm của các Luật sư thì, việc cơ quan điều tra khởi tố vụ án ở Đồng Tâm là đúng, thích hợp vì họ đã xác định có dấu hiệu của tội phạm, có hành vi phạm tội xảy ra. Điều đó bắt buộc các cơ quan tiến hành tố tụng phải khởi tố vụ án để điều tra, làm rõ, đó là nghĩa vụ của ho. Như thế sẽ vừa giữ được tính tôn nghiêm của pháp luật, vừa giữ được lời hứa của người lãnh đạo trước nhân dân. Chỉ cần khi xử lý vụ việc này, cơ quan chức năng có thể đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can nhưng sau đó vẫn có thể vận dụng điều 25 Bộ luật hình sự để xử lý tiếp theo, kể cả đình chỉ điều tra. Nhưng hiện nay, khả năng đó nằm ngoài tầm tay của Chủ tịch Chung.
Bởi lẽ, cuối năm 2015 khi ông Nguyễn Đức Chung rời chức GĐ CATP Hà nội để lên chức Chủ Tịch Hà Nội sánh cặp đôi với Bí thư Hà Nội Hoàng Trung Hải, thì một điều kiện đặt ra trước đó từ Trần Đại Quang yêu cầu, đổi lại phải đưa Đoàn Duy Khương, trợ lý Bộ trưởng Trần Đại Quang về giữ chức Giám đốc CATP Hà nội. Ý đồ của Trần Đại Quang trước đó là định đưa em trai mình là Trần Quốc Tỏ, Bí thư tỉnh ủy Thái Nguyên về làm Chủ tịch Hà Nội nhằm củng cố vây cánh. Khi Chung lên thì Trần Quốc Tỏ hết đường về thủ đô, chính vì vậy Trần Đại Quang đã ra lệnh cho GĐ CA Hà Nội Đoàn Duy Khương tìm cách đánh Nguyễn Đức Chung bật khỏi ghế Chủ tịch Hà Nội.
Khi xảy ra vụ việc Mỹ Đức Đồng Tâm, cả Chính phủ và người đừng đầu là ông Nguyễn Xuân phúc không hề lên tiếng. Khi vụ việc Đồng Tâm kết thúc, lúc ấy Bộ trưởng Mai Tiến Dũng, Chủ nhiệm văn phòng Chính phủ nói về vụ Đồng Tâm ... mới tuyên bố nước đôi rằng: "Nếu ta sai, ta sẽ xin lỗi dân. Nếu dân sai thì dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật". Vậy mà bỗng nhiên ngày 13/6, khi tiếp xúc cử tri quận Đồ Sơn (Hải Phòng), Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cho rằng vụ việc vừa qua ở Đồng Tâm (Mỹ Đức, Hà Nội) là do chính quyền không sát dân, giải quyết sai quy định pháp luật. Điều đó có thể hiểu Thủ tướng bênh ông Nguyễn Đức Chung và đổ tội cho lãnh đạo CA Hà Nội, có thể hiểu đây là một đòn Phúc "nghẹo" chơi Trần Đại Quang.
Sẽ có người hỏi, cả Trần Đại Quang và Nguyễn Đức Chung đều là những cái gai trong mắt của Tổng Bí thư bấy lâu nay thì Nguyễn Phú Trọng sẽ giải quyết thế nào? Câu trả lời là, bẻ bó đũa thì phải tách từng cái, giờ tự nhiên 2 thằng nó đánh nhau thì họ sẽ chọn thằng nguy hiểm, đe dọa chiếc ghế Tổng BT thì họ chơi trước. Nghĩa là trong lúc này, Tổng BT Trọng sẽ bênh Nguyễn Đức Chung bởi vì Chung chỉ là đối tượng làm Tổng Trọng chỉ ngứa mắt và ít nguy hiểm hơn. Rồi đây, Nguyễn Phú Trọng sẽ cho đàn em vỗ về Nguyễn Đức Chung rằng "Trạng chết Chúa cũng băng hà", để lôi kéo Chung hợp sức chặn đường về Thủ đô giữ chức Bí thư Thành ủy Hà Nội của ông Trần Quốc Tỏ, em trai ông Trần Đại Quang.
Cũng có nghĩa là, vụ việc ở Đồng tâm sẽ khó có thể khởi tố vụ án, khởi tố bị can rồi vận dụng điều 25 Bộ Luật Hình sự để tha bổng. Song một cứu cánh cho bà con Đồng tâm là ơn mưa móc của P. TTg Trương Hòa Bình, tay chân của Tư Sang chiến hữu của Tổng Bí thư Trọng sẽ là người cứu Nguyễn Đức Chung. Giả sử Cơ quan điều tra Công An TP. Hà Nội ra lệnh khởi tố nhưng Viện Kiểm sát cũng có thể phê chuẩn hay không phê chuẩn, rồi đến bên tòa trả lại hồ sơ kiểu ép nhau đá đi đá lại thì ông Trần Đại Quang hay tay chân ở CA TP Hà Nội làm gì được họ? Tổng Trọng và Nguyễn Đức Chung cũng chỉ cần có vậy.
Tóm lại, qua vụ việc Mỹ Đức, Đồng tâm đã cho thấy, nó chỉ là một chiêu trò đánh đấm của các phe phái trong đảng CSVN, họ nướng dân đen trong việc tranh chấp quyền lực cả mà thôi. Việc bày trò cho 20 Cảnh sát Cơ Động bị dân làng Đồng Tâm bắt giữ, thực ra là đòn trá hàng để tạo cớ, chứ làm gì có chuyện 1 trung đội CSCĐ trang bị đến tận răng, có cả lựu đạn cay để trong xe không sử dụng, lại ngoan ngoãn đứng im cho dân làng bắt mà không hề phản ứng. Rồi có chuyện bà Nguyễn Thị Lan, Bí thư Đảng ủy xã Đồng Tâm lại đứng về phía dân làng Đồng tâm và còn khi đọc bản cam kết của Chủ tịch Hà Nội, còn xướng nhầm tên vị khách quan trọng nhất, Nguyễn Đức Chung thành Nguyễn Văn Chung.
Nói trắng ra, tất cả vụ việc Đồng tâm Mỹ Đức chỉ là vở diễn của GĐ CA TP Hà Nội Đoàn Duy Khương, với sự chỉ đạo của Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Với mục đích nhằm hạ bệ Chủ tịch Nguyễn Đức Chung và tất sẽ phải hạ màn. Chủ tịch Nguyễn Đức Chung thừa biết điều này ngay từ đầu, và đó chính là lý do Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã lần lữa hoãn đi hoãn lại chuyến về Đồng Tâm cho đến ngày 22/4/2017, sau khi kiểm tra thật an toàn. Vì trước đó đã có tin mật báo cho Chủ tịch Nguyễn Đức Chung, đã có kế hoạch chuẩn bị cho dân làng Hoành tổ chức bắt giữ luôn cả Nguyễn Đức Chung khi về Đồng tâm cho thêm to chuyện.
Bây giờ nếu ông Chung công bố và trưng các bằng chứng bằng âm thanh, hình ảnh của kế hoạch bẩn của GĐ CA TP Hà Nội Đoàn Duy Khương đó ra là sẽ hết phim toàn tập. Và người dân Đồng tâm Mỹ đức lại trở lại yên bình như ngày trước, trước lúc có vở diễn này.
Ngày 15 tháng 06 năm 2017
© Kami

Quyết định khởi tố vụ án ở Đồng Tâm nói lên điều gì?

Mấy hôm nay, mạng xã hội ồn ã với một quyết định của Công an Hà Nội: Cơ quan điều tra, Công an TP Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự xảy ra tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, để điều tra về 2 tội danh.
Câu chuyện khởi tố và luật pháp Việt Nam
Việc công an khởi tố vụ án là chuyện thường ngày, bởi đây là công việc của họ. Thế nhưng, nếu chú ý đến những bất thường trong các vụ án, vụ việc khác nhau của hệ thống tố tụng ở Việt Nam thì có mà... cả năm không hết chuyện. Bởi việc khởi tố, bắt bớ hay xét xử nhiều khi chẳng theo bất cứ một nguyên tắc luật pháp nào ổn định. Thậm chí nhiều khi nó phụ thuộc vào sự ngẫu hứng hoặc ý định của một quan chức nào đó hay vụ việc ảnh hưởng đến những kẻ có chức có quyền đến đâu. Báo chí đã nêu vô vàn sự việc về bắt giữ, khởi tố, cho tự do... chẳng theo một nguyên tắc quy luật nào đã và đang lan tràn trong xã hội Việt Nam.
Thế nên mới có những câu chuyện, những ví dụ về hệ thống luật pháp VN đặc thù mà chắc ít nơi nào trên thế giới có thể tưởng tượng được.
Rằng thì là ở Việt Nam, hai thiếu niên đói quá cướp cái bánh mỳ ăn thì đã bị pháp luật nghiêm trị bằng 10 tháng tù. Mặc dù có những ông mang quân hàm tận Thiếu tướng như Nguyễn Văn Tuyên, đã tự bào chữa cho nạn trấn lột trên đường của CSGT thuộc hạ của ông rằng: "CSGT nhận dăm ba chục, một vài trăm ngàn thì sao có thể gọi là tham nhũng".
Và rồi Đinh La Thăng, một người cũng chỉ 2 tay, 2 mắt và một cái đầu như người khác đã vi phạm "rất nghiêm trọng" với hàng ngàn tỷ đồng tiền của nhân dân tan biến bởi tham nhũng, bởi thất thoát, bởi nhiều lý do khác nữa... thì được chuyển làm Phó Ban kinh tế của đảng Cộng sản.
Thậm chí, có những cơ quan như Công an Quận Hoàng Mai, Hà Nội đã khởi tố vụ án chỉ vì... cho đủ chỉ tiêu(?) trong khi cũng thời điểm đó, việc tên Mai Xuân Toàn được bố là Mai Xuân Kỳ tổ chức vào chém người trong nhà người khác thì Công an Hoàng Mai đã bỏ qua không khởi tố vụ án tổ chức giết người và đột nhập trái phép chỗ ở công dân.
Ở Việt Nam, nơi mà "Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật", thì câu ca dao được đúc kết từ ngàn đời nay có dịp thể hiện khắp nơi: "Mèo tha miếng thịt thì đòi. Hổ tha con lợn mắt coi trừng trừng". Ở đó luật pháp chỉ là một trò chơi của những kẻ có chức có quyền nhằm phục vụ chính họ.
Vụ việc Đồng Tâm và dư luận xã hội
Vụ việc tại Đồng Tâm đã xảy ra cách đây 2 tháng. Ngày 15/4/2017 tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, một toán cảnh sát cơ động và cán bộ Huyện Mỹ Đức đã bị bà con Đồng Tâm bắt giữ gần chục ngày khi họ đến nhằm mục đích trấn áp người dân nơi đây để cưỡng chế cướp đất đai của họ giao cho một doanh nghiệp mang danh nghĩa "Quốc phòng".
Sự việc đã đẩy lên mức đỉnh điểm bởi trước đó, nhà cầm quyền đã lừa bà con đi chỉ ranh giới đất và sau đó là sự bội ước, trở mặt bắt đi mấy người của họ một cách trái luật pháp.
Khoảng một Trung đội cảnh sát cơ động đã hùng hổ kéo đến với súng đạn, quả nổ và nhiều thứ công cụ khác để trấn áp người dân. Kết quả là đã bị bà con bắt nhốt vào nhà văn hóa, nuôi cơm mất gần chục ngày.
Trước tình hình đó, nhà cầm quyền đã  dùng nhiều biện pháp để nhằm khuất phục họ nhưng không kết quả như bắt giữ một số người dân có tiếng nói đấu tranh. Một trong số họ là cụ Lê Đình Kình hơn 8o tuổi với mấy 55 tuổi đảng đã bị bắt và ném lên xe, bị đánh đến gãy xương chân. Tại khu vực dân cư Đồng Tâm, hàng đoàn hàng lũ các lực lượng cảnh sát, cán bộ, côn đồ bao vây. Nhiều trò khác được thi thố như thường làm là cắt điện, phá sóng, ngăn chặn sự đi lại thăm hỏi, cô lập... đối với người dân Đồng Tâm.
Tình hình căng thẳng và luôn luôn sẵn sàng bùng nổ tại Đồng Tâm, người dân rào làng canh gác và cảnh giác mọi thủ đoạn mà họ đã có kinh nghiệm qua mấy chục năm đã sống và trót tin tưởng vào người Cộng sản. Những thủ đoạn đưa ra đều bị vô hiệu hóa khi hàng chục ngàn người dân quyết tâm tử thủ nếu bị tấn công bằng bạo lực và nhóm con tin cũng cùng chung số phận với họ. Theo như lời cụ Lê Đình Kình kể lại, thì người  dân Đồng Tâm xác định là họ sẵn sàng cho một Thiên An môn thứ 2.
Trên mạng xã hội liên tục xuất hiện những thông tin, hình ảnh và những thái độ của người dân khắp nơi trên thế giới ủng hộ người dân nơi đây. Mặc dù sóng bị phá, điện chập chờn... nhưng những điều đó không ngăn được những hình ảnh, lời nói của người dân Đồng Tâm lan truyền đi khắp thế giới.
Một anh hùng của dân?
Trước tình hình đó, xuất hiện hình ảnh Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND Tp Hà Nội Nguyễn Đức Chung. Ông ta nguyên là Thiếu tướng, Giám đốc Công an Hà Nội.
Việc Chủ tịch UBND Tp Hà Nội đến UBND Huyện ngồi rồi cho xe đến kêu người dân lên UBND huyện gặp gấp rút đã không được người dân hưởng ứng và việc gặp dân tại nơi an toàn nhất đã bị vỡ trận.
Vài hôm sau, khi việc bắt giữ các con tin đã khá lâu, thì ông Nguyễn Đức Chung đã kéo theo một đoàn luật sư, công an, đại biểu Quốc hội và bầu đoàn thê tử  xuống Đồng Tâm, Mỹ Đức. Đoàn gồm có những nhân vật cộm cán như: Chủ tịch thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Công an Hà Nội Đoàn Duy Khương; Thiếu tướng Tư lệnh Bộ tư lệnh Thủ đô Nguyễn Doãn Anh; Thiếu tướng Cục trưởng Cục Cảnh sát Hình sự Bộ Công an Hồ Sĩ Tiến; Đại diện Thanh tra Chính phủ; Ông Đỗ Văn Đương - Phó Ban Dân nguyện của Ủy ban Thường vụ Quốc hội; Hai ĐBQH Dương Trung Quốc và Lưu Bình Nhưỡng và một số luật sư...
Tại buổi gặp gỡ hôm đó, người ta chỉ thấy những hình ảnh tốt đẹp, nào hoa, nào cười, nào thăm hỏi cũng như các chiến sĩ CSCĐ bước ra về cúi đầu chắp tay vái tạ ơn những người dân Đồng Tâm đã cho họ ăn uống đầy đủ, chăm sóc cho họ những ngày qua.
Đặc biệt, một bản ghi nhớ, cam kết của chính tay ông Nguyễn Đức Chung, nguyên Thiếu tướng Giám đốc Công an đã ký và điểm chỉ với nội dung như sau:
1. Trực tiếp kiểm tra đoàn thanh tra chỉ đạo sát sao, làm đúng sự thực, khách quan và đúng pháp luật việc "khu vực đất đồng Sênh đâu là đất quốc phòng, đâu là đất nông nghiệp, không mập mờ, đảm bảo đúng quyền lợi cho người dân Đồng Tâm, theo quy định của pháp luật".
2. Cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm.
3. Cam kết chỉ đạo điều tra, xác minh việc bắt và gây thương tích cho cụ Lê Đình Kình (83 tuổi, ở xã Đồng Tâm) theo quy định của pháp luật.
Không chỉ là chữ ký mà bản cam kết còn được chính ông Chung điểm chỉ, lăn tay và có xác nhận với đầy đủ con dấu quốc huy đỏ choét của UBND Xã Đồng Tâm.
Chắc chắn đến thế là cùng. Tin tưởng đến thế là cùng và chân thành đến thế là cùng.
Khỏi phải nói đến những tờ báo nhà nước, đến những lời lẽ của các cán bộ mang nặng tính bưng bô. Những lời hay ý đẹp được đưa lên hầu hết các mặt báo hết sức trịnh trọng. Ở đó, Nguyễn Đức Chung đã trở thành anh hùng, trở thành một nhân vật uy tín được lòng dân.
Những câu nói của Nguyễn Đức Chung được báo chí nhắc đi, nhắc lại không ngớt, rằng thì là "Chúng tôi kiên quyết đối thoại, không dùng biện pháp mạnh", "Tôi sẽ giám sát thanh tra việc bắt cụ Lê Đình Kình".
Hầu hết báo chí đều mở hết công suất nhằm đưa hình ảnh và việc làm của Nguyễn Đức Chung lên tận mây xanh.
Có lẽ ở thời điểm ấy, sự khao khát được đối thoại với một nhà nước luôn nắm chặt trong tay cây súng và chiếc dùi cui đã làm quá nhiều người háo hức mà không nhận thấy những âm mưu, những bước đi của ván bài định sẵn trong đó. Nói cách khác, họ đã mất cảnh giác và vội tin vào những lời đường mật của người cộng sản. Quan sát bản "Cam kết có chữ ký của ông Nguyễn Đức Chung, kèm theo chữ ký, lăn tay và đóng dấu, nhiều người tỏ ra tin tưởng và hân hoan.
Ngay tại thời điểm đó, chúng tôi đã có băn khoăn và nghi ngờ về vụ "Cam kết" này. Trong một status viết trên Facebook chúng tôi đã nêu ý kiến như sau:
"... Tuy rằng theo quan sát của mình, thì việc Chủ tịch Thành phố cam kết nhiều điều, trong đó sẽ điều tra lại đất đai, không khởi tố người dân, cam kết điều tra lại ai đã đánh cụ Kình gãy xương... đã làm nức lòng nhiều người. Điều này, có một đảm bảo trước bàn dân thiên hạ là lời hứa đã công khai trước dân, họ có nghĩa vụ bảo vệ những nội dung đó.
Nhưng, điều đó cũng thể hiện một sự lộng hành hết sức ngang ngược của quan chức Cộng sản: Muốn bắt ai là bắt, thích thả ai là thả. Hệ thống luật pháp chỉ là đồ trang trí cho đẹp mà thôi.
Bởi theo suy nghĩ của mình, thì việc truy tố, chấm dứt truy tố... là việc của các cơ quan luật pháp chứ không phải là việc của Chủ tịch Tp.
Hay vì anh Chung con từ Giám đốc Công an sang, nay là chủ tịch trên cả GĐ Công an Tp nên anh nghĩ anh có quyền to hơn?
Theo mình thì anh Chung con chỉ cần xác nhận với tư cách Chủ tịch Tp và nguyên Gđ sở CAHN ông xác định rằng những hành vi của người dân Đồng Tâm vừa qua là chính đáng xuất phát từ lỗi của chính quyền. Do vậy ông sẽ đứng về phía người dân.
Chỉ cần vậy là đủ".
Và chúng tôi nghi ngờ sự chân thực của nhà cầm quyền Hà Nội, mà ông Nguyễn Đức Chung là Phó bí thư Thành Ủy, Chủ tịch UBND Thành phố, Đại biểu Quốc hội...
Và diễn tiến sự việc cho thấy rằng điều chúng tôi nghi ngờ là có cơ sở.
Trong khi cả nước đang đau đáu với những nỗi lo về thảm họa Formosa miền Trung, nạn thực phẩm bẩn, kinh tế suy thoái... và muôn vàn nỗi lo thuế, phí các loại cứ vùn vụt tăng, trong khi đó, các cơ quan từ Quốc hội cho đến nhà nước cứ bình chân như vại mà chỉ nhăm nhăm tăng thu thuế thì chợt vụ việc Đồng Tâm lại bùng lên lần nữa với quyết định khởi tố vụ án của Công an Hà Nội.
Nhà nước "pháp quyền" hay "đảng quyền"
Trên mạng xã hội cho biết, cụ Lê Đình Kình đã có một cuộc trao đổi với chủ tịch Tp Hà Nội Nguyễn Đức Chung qua điện thoại. Trả lời trên đài BBC Tiếng Việt hôm 14/6, ông Lê Đình Kình nói rằng: “Tối hôm qua, sau khi có tin Ban An ninh Công an Hà Nội quyết định khởi tố vụ án bắt 38 cán bộ ở Đồng Tâm, tôi có gọi điện cho ông Chung.” “Ông Chung nói rằng bản cam kết mà ông ấy ký hôm 22/4 về việc không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm là ông ấy ký chứ không có con dấu.” “Ông ấy nói là quyền khởi tố là của cơ quan pháp luật chứ không phải của ông ấy.”
Ngay lập tức trên mạng và dư luận xã hội có những phản ứng mạnh mẽ. Ở đó có hai luồng dư luận chính:
- Khởi tố vụ án là đúng, như vậy mới đúng với nguyên tắc của một nhà nước pháp quyền.
- Khởi tố vụ án là sai, bởi như vậy nhà cầm quyền Hà Nội đã nuốt lời hứa của mình được xác lập trước người dân. Hành động đó như đã tự liếm lại bãi nước bọt họ nhổ ra từ chính người đại diện của họ là Phó bí thư Thành ủy, Chủ tịch Thành phố - Người được Thành ủy giao cho giải quyết vụ việc Đồng Tâm.
Ở đây, chúng ta khó có thể thống nhất được rằng việc khởi tố là đúng bởi đây là "nhà nước pháp quyền" hay là sai bởi nhà nước này "không pháp quyền" mà chỉ có "đảng quyền".
Bởi lẽ, nếu đây là một nhà  nước pháp quyền, thì chắc chắn một điều là việc khởi tố vụ án người dân Đồng Tâm bắt 38 cán bộ nhốt lại là không cần thiết vì nó không xảy ra. Bởi cách đây cả chục năm, "nhà nước pháp quyền" đó đã phải khởi tố hàng loạt vụ án cướp đất, tham nhũng của các nhóm lợi ích, xâm phạm quyền lợi của người dân Đồng Tâm mà họ đi kiện đã chừng ấy năm thì đâu còn cơ sự này.
Bởi lẽ, nếu đây là một nhà nước pháp quyền, một nhà nước "của dân, do dân, vì dân" như chính cái nhà nước này thường rêu rao, thì người dân không bị cướp trắng trợn đất đai bằng cái gọi là "an ninh quốc phòng" hoặc "sở hữu toàn dân"... buộc họ phải vùng lên chống trả các nhóm lợi ích cướp đi nguồn sống của họ và con cháu họ.
Vì thế, trước khi thống nhất rằng cần khởi tố vụ án này để "đảm bảo cho luật pháp được nghiêm minh" với người dân, thì xin các nhà bình luận, các luật sư hãy nhớ đòi hỏi nhà cầm quyền khởi tố ngay hàng loạt vụ án tham nhũng, cướp bóc tài sản người dân và bắt bớ, đánh đập trái phép người dân Đồng Tâm cái đã. Bởi họ cũng là con người, cũng có quyền bình đẳng và pháp luật cũng phải nghiêm minh với quan chức chứ không chỉ dành cho riêng họ.
Không có một cơ sở lý lẽ nào mà cái gọi là "pháp quyền" kia chỉ dành cho người dân, còn một số người có chức, có quyền ăn trên ngồi trốc của nhân dân thì nghiễm nhiên chỉ biết đến "đảng quyền".
Cũng chính vì chỉ biết và hành động theo "đảng quyền" nên ông Nguyễn Đức Chung nghiễm nhiên "có quyền" cam kết với người dân có hoặc không khởi tố, truy tố họ. Bởi ông là Phó bí thư Thành ủy và là Chủ tịch Thành phố, đồng thời ông được Thành ủy giao cho việc giải quyết vụ Đồng Tâm. Mà trong chế độ độc tài cộng sản thì Thành ủy nghĩa là trên tất cả mọi cơ quan đoàn thể hoặc cơ quan quyền lực nào ở Thành phố này, kể cả Hiến pháp và luật pháp. Điều quái gở này đã được người dân Việt Nam mặc nhiên chấp nhận bao năm nay và thực tế nó vẫn hiện hữu.
Nghĩa là: Trên thực tế ông ta có đủ quyền lực để chấm dứt hoặc truy tố trả thù người dân ở đây.
Cũng chính vì thế, ông ta mới tự tin cầm bút viết và ký vào bản cam kết trước bàn dân thiên hạ và thò tay điểm chỉ vào đó.
Trong một bài viết khi vụ Đồng Tâm mới xảy ra đang căng thẳng, chúng  tôi có bàn đến cái khó của nhà cầm quyền Hà Nội trong vụ Đồng Tâm. Ở đó chúng tôi đã dự đoán: "Thế nhưng, cũng có những lúc khi con bài bạo lực không tiện thi thố, thì con bài hòa hoãn được sử dụng. Phương cách "rút củi đáy nồi' để hạ nhiệt đám quần chúng vốn thiếu sự hướng dẫn, lãnh đạo và nhất là thiếu đoàn kết, sau đó thì trở mặt khởi tố, đàn áp...
Nhiều vụ việc, người dân cứ tưởng những lời vàng ngọc từ những cán bộ chức cao, vọng trọng và uy thế thì sẽ được thực hiện như đinh đóng cột. Nhưng, chỉ cần người dân tin vậy rồi hạ nhiệt, rồi chia rẽ... là lúc các cán bộ lau mép, trở mặt và hệ thống nhà tù, công an, tòa án được khởi động theo lệnh của đảng".
Và ở đây hôm nay quả đúng như vậy. Con bài "rút củi đáy nồi" đã thực hiện bởi UBND Tp Hà Nội.
Vì đâu nên nỗi?
Việc ông Nguyễn Đức Chung đã ký bản cam kết với người dân Đồng Tâm và hôm nay thì nhà cầm quyền Hà Nội đã trở mặt để khởi tố những người dân ở đây, dù với bất cứ lý do nào, đều không thể giải thích một cách thuận nhĩ và không có điều gì có thể bao biện cho hợp lẽ đời và đạo trời.
Nếu như trước đây khi ông ta vào Đồng Tâm, để tươi cười ký bản cam kết đó rồi báo chí đưa ông ta lên tận mây xanh, thì khi Tp HN khởi tố vụ án, uy tín và những lời trách móc, nguyền rủa đã hạ uy tín của ông ta đến tận cùng.
Bởi trong cuộc sống, sự lật lọng, tráo trở là điều không có ai ưa, từ trẻ con đến người lớn, từ miền núi đến miền xuôi  và bất cứ dân tộc nào đều ghét đến thậm tệ, kể cả đứa bụi đời chứ chưa nói đến những kẻ quyền cao chức trọng.
Trả lời BBC Tiếng Việt, cụ Lê Đình Kình, một đảng viên 83 tuổi đời và 55 tuổi đảng - nghĩa là bằng tuổi bậc cha, chú của ông ta đã cay đắng nói: Chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Đức Chung “phản bội ý kiến và danh dự của chính ông ấy” và khiến “người dân phẫn nộ, Đồng Tâm lại trở thành điểm nóng” sau khi thành phố quyết định khởi tố vụ án bắt 38 cán bộ tại xã này.
Nhiều giải thiết được đặt ra để nhằm lý giải cho việc tráo trở đến không ngờ của Chủ tịch  Tp. Bởi dù gì đi nữa thì ông ta đang ở vị trí mà "Quan trên trông xuống, người ta trông vào". Nhiều suy diễn đang lan dần trong xã hội mà không có lời giải. Rằng thì là ông ta cũng chẳng muốn thế, nhưng thế của ông ta và bè phái đã không cho ông ta giữ được lời hứa.
Cũng qua mạng xã hội, thông tin cho biết trong cuộc điện thoại giữa ông Nguyễn Đức Chung và cụ Lê Đình Kình, ông Nguyễn Đức Chung đã thể hiện sự lật lọng hoặc ít nhất là không thật lòng khi ông nói: “Ông Chung nói rằng bản cam kết mà ông ấy ký hôm 22/4 về việc không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm là ông ấy ký chứ không có con dấu.”
Như vậy, ông ấy đến với người dân Đồng Tâm với tư cách Chủ tịch Tp Hà Nội hay tư cách cá nhân?
Tôi thì tôi đồ chắc chắn rằng nếu không với cương vị Chủ tịch Tp Hà Nội, thì Nguyễn Đức Chung sẽ không bao giờ đến Đồng Tâm hôm đó. Bằng chứng là với vai trò Chủ tịch Tp hẳn hoi, đi đâu có quân đông tướng mạnh trang bị tận răng mà hôm trước ông ta còn không dám vào Đồng Tâm lại ngồi ngay tại UBND Huyện chờ dân lên đó thôi. Vậy thì cái gọi là con dấu kia, có còn ý nghĩa nữa không khi chính người sử dụng nó, người có quyền lực đến tận nơi ký cam kết và còn lăn tay điểm chỉ?
Và điều hài hước là cụ Kình, một lão nông đã 83 tuổi, cái tuổi gần đất xa trời mà với nhiều người ở tuổi đó thì đái cả quần còn không biết, vẫn nói một câu chí lý: “Nhưng ông Chung quên rằng, bản cam kết tuy không có con dấu nhưng ông ấy có lăn tay vào đó, và việc điểm chỉ còn đảm bảo hơn vì không ai có vân tay trùng nhau trong khi con dấu nào cũng có thể làm giả được.”
Nghe đến câu này, người ta chợt thấy rằng trong cuộc sống, nhận thức đâu có phải cần bằng cấp, tiến sĩ nọ kia hay cấp bậc chức vụ?
Nhiều người, nhiều nhóm xã hội đặt vấn đề rốt ráo để tìm lời giải cho việc bất nhất giữa lời nói và việc làm của UBND Tp Hà Nội thể hiện qua nhân vật Chủ tịch Tp Nguyễn Đức Chung. Nhưng tất cả những điều đó vấp phải sự nhùng nhằng nửa dơi nửa chuột của cái gọi là "Pháp quyền XHCN".
Những suy nghĩ chúng tôi nêu trên cho đến nay vẫn chưa hề được một cơ quan công quyền nào xác nhận. Tuy nhiên, có nhiều điều thì tự sự việc đã làm rõ bản chất của nó.
Vài suy nghĩ về nhân cách cần có ở một vị tướng?
Xin hãy nhớ rằng, trước khi là Chủ tịch UBND Tp Hà Nội, Nguyễn Đức Chung là thiếu tướng đứng đầu ngành công an Hà Nội, ông còn là một đại biểu Quốc hội hẳn hoi.
Là một lãnh đạo, là người đứng đầu Tp, hẳn nhiên một trong các phẩm chất cần thiết ngoài tài năng trỗi vượt và năng lực tốt, thì người lãnh đạo phải có bản lĩnh đi trước, lường trước những vấn đề có thể xảy ra trước khi những vấn đề này trở thành hiện tượng phổ biến.
Nhưng, trên hết là một vị tướng thì ông điều cần thiết phải có là lòng tự trọng và luôn bảo vệ nhân cách, uy tín của mình.
Cũng theo cụ Lê Đình Kình kể lại thì trong cuộc điện thoại: "Ông ấy nói là quyền khởi tố là của cơ quan pháp luật chứ không phải của ông ấy.”
Vậy thì lẽ nào khi cầm bút viết bản cam kết đó trước những người dân Đồng Tâm, là người đứng đầu một cơ quan quyền lực, chủ tịch Thành phố, nguyên Giám đốc Công an Tp mà ông ta không hiểu rằng nếu thật sự có nhà nước pháp quyền, thì việc khởi tố hay không khởi tố không phải là việc của ông ta? Hay ông ta thừa biết rằng chính cái dở dơi dở chuột ở cái "nhà nước pháp quyền XHCN" này, ông ta có đủ quyền lực để làm điều đó. Nhưng giờ đây thì ông ta đang "lực bất tòng tâm"?
Ở đây cần đặt ra hai khả năng. Nếu ông ta biết việc ký cam kết đó để rồi không muốn hoặc không thể thực hiện mà ông ta vẫn ký nhân danh người đứng đầu Tp, thì ông ta đã lừa đảo người dân Đồng Tâm.
Cũng qua cuộc nói chuyện, Chủ tịch Chung cho rằng: "Dân tự viết biên bản rồi ép tôi ký và lăn tay, anh Đồng và cô Lan xử lý thế là không được! Nếu lúc đó tôi không ký thì chỉ cần ai hô một câu thì hậu quả như thế nào cụ biết rồi..." Thế có nghĩa là ông Chung đã bị người dân Đồng Tâm ép ông ta ký vào một văn bản mà ông ta không đồng ý? Ông ta ký và lăn tay chỉ vì sợ bà con Đồng Tâm gây nguy hiểm cho phía ông ta?
Tôi nghe câu này mà không tin vào tai mình nữa.
Nếu đúng vậy thì bản lĩnh của một vị tướng ở đâu?
Một ông tướng với đầy đủ quân hùng tướng mạnh, kéo theo một đoàn tướng khác đi cùng - Ít nhất trong ngày hôm đó có đến 4 ông tướng từ quân đội, công an... có mặt - với đầy đủ quân cán tinh binh... nhưng chỉ mấy người dân Đồng Tâm tay không tấc sắt mà các ông còn sợ hãi đến mức buộc phải ký và điểm chỉ vào một văn bản mà ông không đồng ý sao?
Giả sử như đó không phải là người dân Đồng Tâm không tấc sắt trong tay, mà là đội quân đội anh em Phương Bắc giữ ông ta lại rồi chìa cái công hàm bán nước hoặc bản hợp đồng bán Thủ đô thì Chủ tịch Tp sẽ xử lý ra sao?
Còn nếu ông ta vẫn đinh ninh rằng mình có quyền lực trong chế độ "đảng quyền XHCN" để thực hiện được điều mình đã hứa và ông tự tin với điều đó. Nhưng hiện tại thực tế các đồng chí, đồng đội của ông đã không để ông thực hiện lời hứa đó trước người dân. Điều này đồng nghĩa với việc đẩy ông vào một sự sỉ nhục không thể bỏ qua hoặc nuốt lấy.
Xưa nay trên thế giới và nhất là ở các quốc gia châu Á, người ta hết sức thán phục và tôn vinh những vị tướng đã bất chấp nguy hiểm cho bản thân để bảo vệ khí tiết của mình. Ở đây, nếu có trường hợp ông Chung đã không lường trước những vấn đề có thể xảy ra thì với nhân cách và bản lĩnh cần có của một vị tướng, ông ta cần phải có hành động bảo vệ danh dự và uy tín của mình - điều mà thông thường xưa nay, các vị tướng trên thế giới đặt lên hàng đầu.
Ông Chung hiện là Chủ tịch Tp Hà Nội, một Tp có lịch sử được ghi bằng máu của cuộc kháng chiến chống Pháp gian nan khốc liệt ngày xưa. Trên cương vị Chủ tịch Tp, hẳn ông cần đọc lại lịch sử một người tiền nhiệm của mình là Tổng đốc Hoàng Diệu. Lịch sử còn ghi rõ như sau: "Từ 1879 đến 1882, Ông làm Tổng đốc Hà Ninh quản lý vùng trọng yếu nhất của Bắc Bộ là Hà Nội và phụ cận. Ông đã chỉ đạo quân dân Hà Nội tử thủ chống lại quân đội Pháp, bất chấp triều đình Huế đã chấp nhận đầu hàng. Ngày 25 tháng 4 năm 1882 (tức ngày 8 tháng 3 năm Nhâm Ngọ), thành Hà Nội thất thủ, Hoàng Diệu đã tự vẫn tại Võ Miếu để không rơi vào tay đối phương".
Người Nhật bản, khi thua trận còn tự xẻ bụng mình để bảo vệ khí tiết.
Một viên quan thời "phong kiến thối nát" như Hồ Tôn Hiến xưa vẫn còn biết rằng:
Nghĩ mình phương diện quốc gia
Quan trên trông xuống, người ta trông vào.

(Kiều)
Thậm chí, ngay trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa - một chế độ mà xưa nay, chế độ Cộng sản Việt Nam hay áp đặt danh hiệu là "Ngụy", "Tay sai", hết sức coi thường, nhục mạ... Vậy mà khi VNCH thất trận, vẫn có hàng loạt tướng, tá, quân nhân tự sát để bảo vệ khí tiết của mình chứ không chịu nhục. Lẽ nào với những vị tướng của đảng quang vinh lại không thể làm được những điều nhỏ nhoi nhất để bảo vệ danh dự, nêu cao khí tiết của mình là: Từ chức.
Có lẽ điều này chỉ là một sự mơ mộng. Bởi cái gọi là nhân cách, khí tiết hay chí khí... là một sự xa xỉ ở cái Thiên đường XHCN này từ lâu.
Sự bất nhất, có sợ hậu quả?
Trước quyết định khởi tố của Công an Hà Nội đối với vụ Đồng Tâm, người ta không thể không nhớ đến hình ảnh của ông Nguyễn Đức Chung khi cùng bầu đoàn thê tử vào Đồng Tâm. Khi đó, như lời thơ xưa trong truyện Kiều:
Một chàng vừa trạc thanh xuân,
Hình dong chải chuốt, áo khăn dịu dàng. (Kiều)
Và khi vào đó, trước những oan khuất của người dân Đồng Tâm, giống như thân phận nàng Kiều ngày xưa, chàng đã lớn tiếng:
“Nàng đà biết đến ta chăng,
Bể trầm luân, lấp cho bằng mới thôi !” (Kiều)
Và người dân Đồng Tâm tin tưởng, và người dân Đồng Tâm hy vọng đến hôm nay...
Có người an ủi rằng: Dù có khởi tố thì việc khởi tố bị can còn là một khoảng cách, thậm chí có những luật sư còn ru ngủ người dân và vẽ đường cho hươu chạy rằng thì là đã khởi tố thì nên áp dụng điều nọ, điều kia cho bảo đảm... lương tâm đạo đức!
Xin thưa, người cộng sản không nghĩ vậy, bởi người cộng sản không thích một quy luật luật pháp nào. Có vậy mới thể hiện được vị thế, quyền lực của chính mình.
Nhiều người cho rằng, nói gì thì nói, việc chủ tịch UBND Tp mà lật lọng cách trắng trợn với người dân như vậy là điều không hề bình thường. Bởi muốn làm việc tốt, muốn có chức quyền ngày càng quan trọng, leo lên càng cao thì chẳng ai lại lật lọng cách ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật như vậy, vì đó là sự thách thức không chỉ người dân Đồng Tâm mà cả hệ thống chính trị bao gồm những quan chức, "ông nghị" như thế. Bộ mặt của hệ thống này sẽ ra sao.
Nghe câu chuyện này chợt nhớ, khi nàng Kiều bị chàng họ Sở lừa đảo rủ nàng đi trốn, nhưng là để lập mưu hại Kiều phải vào chốn lầu xanh. Khi Kiều đã bị bắt trở lại và Tú Bà hành hạ, Sở Khanh còn nhơn nhơn chối tội đã bày mưu hại Kiều rồi còn hùng hổ xông vào định ra tay trấn áp. Thế nhưng khi bằng chứng được Kiều đưa ra "Còn tiên tích việt ở tay" thì lão đã phải muối mặt mà chuồn. Bởi lão là kẻ: "Nói lời rồi lại ăn lời được ngay".
Chợt nghĩ: Lẽ nào một con người như Sở Khanh - "bạc tình nổi tiếng lầu xanh, một tay chôn biết mấy cành phù dung", mà vẫn biết "kiếm đường tháo lui" khi bị "Kẻ chê bất nghĩa, người cười vô lương". Lẽ nào nhân cách của quan chức của "đảng cộng sản, là đạo đức, là vinh quang" ngày nay không thể bằng một đứa ăn bám trên nghề nuôi gái của Tú Bà ngày xưa?   
Đó là chưa nói rằng với một thể chế cộng sản mà quan chức tự nhận là đầy tớ trung thành, tận tụy của người dân. Nhưng khi tên đầy tớ to nhất lại đi lật lọng với ông chủ cách công khai, thì đó là tình trạng nào?
Và vì thế, việc chủ tịch UBND Tp Hà Nội Nguyễn Đức Chung bất nhất trong vụ việc Đồng Tâm, với góc độ nào cũng không thể chấp nhận, dù với tư cách cá nhân hay tư cách của một quan chức, càng không nói đến tư cách của một vị tướng.
(Còn nữa)
Hà Nội, Ngày 22/6/2017
  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Vết chim trời

Buổi trưa tháng mười đó, rất bình thường, như bình thường, chúng tôi trốn ngủ. Thằng Vĩnh vắt vẻo trên nhánh me trước sân nhà, cầm trái xoài sống nhai vừa nhai rau ráu, vừa thả vỏ xuống đầu tôi, nước miếng chèm nhẹp. Tôi hơi quạu, nhưng chỉ cười, tôi mà ném trả thì sập bẫy của Vĩnh, sẽ cuốn ngay vào trò chơi nó bày sẵn. Mọi người sẽ phát hiện ra đám trẻ đang ở ngoài sân thay vì trên giường, sẽ la om sòm lên. Thấy tôi nín thinh, biết không ăn thua, thằng Vĩnh đâm chán, nó thôi khiêu khích. Hai đứa tôi im ỉm, như bị vây bủa, bị đóng băng bởi cái thinh lặng ban trưa của con đường thưa vắng người. Nắng trên cao lợt nhách, xuyên qua tàn cây xuống đến sân thì tệ hơn, chỉ là những chùm bông nắng mờ mờ. Lâu lâu, vài ngọn gió mồ côi leo heo chạy lệt phệt qua, những cái lá me lững thững rơi xuống, đám lông chó lại lờ đờ bay ngược lên, để lại nền sân vài bông nắng thưa, tái ngắt.
Lúc đó, tôi đã đi qua mười bốn cái tháng mười, đi qua không biết bao nhiêu buổi trưa lạt lạt, phai phai như vậy. Những buổi trưa không làm đám con nít buồn ngủ, nhưng cũng không làm tụi nó hứng chí chạy nhảy chơi đùa. Những buổi trưa lừ đừ, lười nhác. Và nếu bà nội không khóc, buổi trưa nọ đã trôi tuột khỏi đời tôi, không một vết tích, không làm tôi đau khi đôi khi gặp lại cơn nắng nào, đã cũ.
Nhưng mà bà nội đã khóc, và buổi trưa kia đã vĩnh viễn bị tiếng khóc đóng đinh vào. Lúc đó bà vẫn còn nằm trên giường, chắc vừa choàng thức dậy sau giấc ngủ trưa. Mới đầu, nghe những tiếng hức nhẹ, tôi nghĩ là thằng Vĩnh nên ngó lên cây. Mới hay, Vĩnh cũng đang trố con mắt dò xét ngược xuống. Tiếng nấc bỗng ồ ồ dồn đuổi nhau qua cửa sổ. Bà nội. Bà nội khóc. Bà nội khóc kìa, ba ơi. Ba, bà nội khóc.
Cả nhà bị dựng ngược, lăng xăng quây lấy một bà già đang khóc. Trời ơi, sao má khóc vậy? Ủa, nội ơi, nội bị làm sao? Má ơi, má đau chỗ nào? Bà nội lắc đầu, vẫn khóc, nước mắt vừa lau xong nước mắt lại tràm trụa. Dỗ hoài bà không nín, cả nhà bất lực ngó nhau, ngờ vực, ai trong chúng ta đã làm bà nội khóc? Vừa lúc ấy thì bà nội nín, bà nắm lấy tay cha, hụp hửi:
- Sao bây lại bắn Út Hơn của má?
Sau này, long đong với bao biến cố cuộc đời, chen lấn, tranh giành, bị tạt vào mặt những câu từ khó nghe, phũ phàng nhất, nhưng tôi thề rằng chẳng câu nói nào đau đớn và nghiệt ngã như lời thốt ra từ cái miệng mếu máo của bà nội. Trời đất lặng phắt. Một mũi tên nào đó xé gió đâm thẳng vào tim cha. Ông chới với:
- Má!
- Bây bắn Út Hơn của má chết rồi, con ơi.
Bà nội bệu bạo nhắc lại, đẩy mũi tên vào trong cha sâu hơn. Và tôi khóc hức lên vì cảm giác cha vừa vào chết.
Má tôi không biết gì hết, má túi bụi với sạp bán thuốc gò ngoài chợ. Chiều về, má ngạc nhiên thấy bà nội không chịu ngồi chung mâm, bà bưng chén cơm day lưng lại, trệu trạo nuốt từng miếng rời, chỉ chịu ăn những gì Vĩnh gắp cho. Người già giận hờn cũng ngoe nguẩy như trẻ con. Má hiểu là đã xảy ra chuyện gì nhưng má không hỏi, việc kiếm miếng ăn cho cả nhà khiến má rã rời.
Cha buông đũa sớm, có vẻ cha không cầm được máu mình đang rơi, ông nhìn vào cái lưng lạnh ngắt của bà nội cố hiểu chuyện gì đó. Bà thấy hình ảnh nào trong chiêm bao? Hay chỉ là một hành động trong chuỗi hành động ngớ ngẩn của căn bệnh lẫn thẫn đang tàn phá bà nội mấy năm qua? Như bà nội đã từng xách thùng tưới cải trong tủ lạnh, nhổ cỏ trồng vô hồ nước mưa. Như cái ngày bà nội ngơ ngác nhìn chúng tôi, hỏi, ủa, ai đây? ai mà kêu tui bằng bà nội vậy cà. Còn chú Hai này, muốn gì mà kêu tui bằng má, tui không có của cải gì đâu, đừng tưởng ngon mà nhào vô nhận bừa, nghen.
Tôi và những miếng cơm khô rốc, bỗng nghĩ, bây giờ bà nội có trèo lên cây ca hát hay đốt áo nướng trứng thằn lằn tôi cũng không ôm bụng cười ngắc nghéo nữa, những chuyện đó đã là bình thường. Chỉ bất thường là tiếng khóc ban trưa, khóc cho một câu chuyện về một trận chiến xa xôi trong một cuộc chiến đã xa xôi, đã khép lại rồi, đã lành những sẹo, ít ra thì đám con nít chúng tôi tưởng vậy. Bằng chứng là những vụ bắn nhau bằng súng nước giữa tôi và thằng Vĩnh luôn làm bà nội cười lăn, cười chảy nước mắt. Cho đến một buổi trưa tháng Mười đờ đẫn, tôi ngờ ngợ, hay cái cười đó là dành cho chúng tôi, nhưng nước mắt khóc cho cuộc chiến xa xôi kia, nơi cha tôi và chú Út Hơn, cha thằng Vĩnh buộc phải đứng ở hai bờ chiến tuyến?
Tôi không biết. Bà nội rất khó hiểu, bởi sáng bữa sau bà ráo hoảnh như chẳng có chuyện gì xảy ra. Bà nội dậy sớm, đi te te lại bàn ăn, trầm trồ tô mì gói má vừa nấu sẵn trước khi ra chợ dọn hàng. Thấy cha phờ phạc, liêu xiêu, bà nội hỏi bệnh gì sao? Ngủ không được sao? Mắc gì mà mặt mày buồn hiu? Sao ngó tui trân trân vậy?” Cha chỉ cười, không nói. Bà nội đã thật quên chuyện hôm qua hay bà nội chôn nỗi đau đó tận đáy lòng?
Hay tiếng khóc trưa tháng mười chỉ là một cơn mê sảng bâng quơ? Giống như ông chồng nào đó thốt lên trong cơn say “Diễm em ơi!”, mà cô Diễm này nhiều khả năng không có thật ngoài đời, chỉ là một nhân vật trong phim, trong tiểu thuyết. Nhưng bà vợ thì ám ảnh cái tên đó suốt, bà uất hận, giận dữ, bà cảm thấy bị mất mát, lừa dối. Giống như thằng Vĩnh vẫn thường chỉ tay lên trời, “Chim kìa!” nhưng bầu trời tạnh vắng, và tôi biết thằng Vĩnh nói gạt mình, nhưng vẫn nghĩ, nếu thật là có con chim nào đó bay qua, thì sao? Và sự bâng quơ của bà nội cũng nghiệt ngã, cũng hoang đường, rõ ràng cha chỉ quanh quẩn ở Sài Gòn và chú Út thì ngã xuống ở con đường rừng nào đó, xa xôi. Không tin nhưng cha tôi buộc phải lục lọi từng cái ngách ký ức, nín thở, đau nhói, hãi hùng khi phát hiện ra một khả năng, một xác suất dù rất nhỏ nhoi, rằng đứa em trai có thể đã từng đối mặt với mình giữa lúc cuộc chiến sắp tàn.
Nên cha không chịu sống lại dù đã sang tháng thứ hai, dù mọi việc đã trở lại bình thường, nhất là với bà nội. Bà ngồi may áo, hỏi áo này tính cho ai, bà cười, cho cháu nội, thằng Hiền, thằng Vĩnh. Cái áo chỉ bằng gang tay. Trước bà, thời gian mềm nhũn, bời rời như cọng bún mắc mưa, vô nghĩa. Nó không ngăn cản được chuyện bà nội trở bàn tay sấp ngửa giữa thực tại và mười năm, hay hai mươi năm trước. Sau một giấc ngủ, bỗng bà nội hai mươi tuổi, không chừng. Tôi tiếc là mình chưa già, để bệnh lẫn có thể chiếm đoạt mình, để tôi buông xuôi, đồng tình với nó. Để có thể trở về trước cái buổi trưa tháng mười ấy.
Khi đó, cha tôi vẫn còn cười, âu yếm và nhẹ nhỏm mỗi khi thằng Vĩnh nhảy chồm chồm, chờn vờn trước mặt tôi như một võ sĩ boxing trên sàn đấu. Khi đó, mỗi sớm cha gọi hai đứa trẻ thức dậy, chạy bộ ra công viên, và chúng tôi cùng nhau đá cầu. Nhưng rồi bà nội cất tiếng khóc sau một giấc ngủ dài, mà, lòng người là thứ dễ thương tổn, dòng sông cũng có thể cắt nát, sau đó thì ánh mắt, tiếng nói, nước mắt…
Thằng Vĩnh đổi tánh, nó bỗng ít nói, lầm lì, cục cằn. Nó không còn nhìn thẳng vào tôi. Cả lúc ngủ, Vĩnh cũng day lưng lại, điều đó làm tôi day dứt, nằm cạnh nó mà nhớ nó tơi bời.
Vĩnh về với nhà tôi khi má nó lấy chồng. Cha đặt nó cạnh tôi, nói, đây là em con. Nó nhoẻn cười, bôi nước mũi xanh dờn của nó vào miệng tôi, thay cho lời chào. Vĩnh đẹt ngắt, nhưng gạt tôi ra rìa trong cuộc chiến giành măng vú bà nội. Được ít lâu, Vĩnh cũng phải từ giã đôi vú thõng dài mát lạnh đó lủi thủi lên gác, măng cùi chỏ tôi, ngủ khò. Từ nhỏ, nó phá như quỷ sứ, quậy vô phương. Bó tay chân Vĩnh lại, cái đầu nó sẽ lúc lắc, nếu vịn cả cái đầu, con mắt vẫn dáo dác và nếu ta bịt mắt nó lại, ta vẫn cảm giác nó đang chạy nhảy lung linh. Hành động của Vĩnh luôn nằm ngoài những thứ mà cả nhà tưởng tượng được, bản năng, hoang dã và hồn nhiên. Như cởi cái quần ướt đẫm nước tiểu quăng vào nồi cháo vịt, lấy gậy để bật cầu dao điện, bắt mèo bú chuột, khoái đái vô… tủ lạnh cho mát… cu. Nó thích trèo cây, ngủ ngoẻo trên cây mà không rơi xuống.
Vậy mà cả nhà đều thương Vĩnh, thương đến mức nhiều khi tôi muốn khóc vì ghen tỵ. Với bà nội, với cha, Vĩnh là hiện thân của chú Út Hơn, cũng từng hoang dã, nghịch ngợm, cũng làm cả nhà hoảng hồn khi cầm cây củi đang cháy rượt người lớn chạy ngời ngời, lén múc nước làm gà đổ vào ấm trà của ông cố… Lớn lên, chú cũng làm mọi người chới với khi bỏ học, lấy vợ, rồi bỏ người vợ mới cưới vào bưng, “để coi làm sao họ sống thiếu thốn, khó khăn vậy mà lại bắn tưng bừng”. Vĩnh giống cha, khó đoán trước, đầy ngẫu hứng. Riêng má tôi không thương Vĩnh vì bóng hình nào đã cũ, mà việc dạy dỗ Vĩnh là sự thách thức thú vị so với người chồng mờ nhạt, ẩn mình như cái bóng và đứa con trai luôn uỷ mị, ngoan ngoãn, vẽ cái vòng tròn bắt ngồi đấy là te te vào ngồi, suốt ngày sạch sẽ, chẳng cần thay bộ đồ nào cũng tinh tươm, như con gái.
Chơi cùng nhau, thằng Vĩnh luôn là người bày đầu, và luôn luôn thắng cuộc. Tôi luôn bị đau và luôn mếu máo cười hơ hơ. Một khoảnh khắc nào đó, khi má tôi ôm siết Vĩnh vào lòng, tôi thấy ánh mắt nó lạc đi, chơ vơ, nó đã ý thức vòng tay ấy có thể chặt, có thể ấm áp nhưng không phải của-mình. Tôi thương Vĩnh suốt, thương những lần đám giỗ chú Út Hơn, thằng Vĩnh cầm nắm nhang ngoái ra sau, hỏi: “Bác Hai, nói làm sao?”. “Cái thằng, dạy không biết bao nhiêu lần rồi, nói vầy nè, bữa nay rằm tháng hai, nhà mình làm bữa cơm, con mời cha về ăn”. Thằng Vĩnh lóng ngóng nói tiếng trầy tiếng trật, và khi nó cắm nhang vào lư hương, tôi bỗng đọc trên gương mặt nó thất vọng não nề, nó gọi cha ơi nhưng tuyệt nhiên không có tiếng vọng nào dội lại. Cho đi và mất hút. Cho đi và biệt tăm.
Những dịp đó thì má thằng Vĩnh có về thăm, đôi lúc nhầm, Vĩnh gọi má nó bằng thím Út, như tôi. Nó chạy chơi suốt, và khi má nó đi, nó chỉ đứng chống nạnh trông theo. Nhìn từ phía sau lưng, tôi bỗng nghĩ, không có hai cánh tay chỏi vào hông, thằng Vĩnh sẽ gãy ngang, đổ gục xuống. Hỏi làm sao tôi không thương Vĩnh cho được. Hơn nữa, hành động đó làm cha tôi rất hài lòng. Cha và chú Hơn chỉ bên nhau ngót hai mươi ba năm, đầy hụt hẫng, tiếc nuối, và tình anh em đó chúng tôi tiếp nối. Chúng tôi tô màu mới lên bức tranh cũ, một đứa khờ khạo, chậm rãi lại yêu chiều đứa lanh lợi, ngang tàng. Đôi lúc, tôi lỡ tay đánh Vĩnh, nó khoái trá cười vì cuối cùng cũng khích được tôi, nhưng ánh mắt của cha buồn rượi.
Cha khá nghiêm khắc, và tôi phải giấu mình, theo ý cha. Tôi không được phép sai phạm lỗi lầm, dù là nhỏ nhất. Có cảm giác cha đang cố gắng dạy tôi điều gì đó, xa vời hơn việc không thuộc bài, hay tham gia đánh nhau cùng thằng Vĩnh. Nhưng ông muốn dạy tôi điều gì? Tôi buộc phải suy nghĩ nhiều, rất nhiều, nghĩ những chuyện mà ở tuổi tôi không nên nghĩ. Vĩnh ngán ngẩm, gọi tôi là ông ngoại và nó rất bực cái sự ông ngoại của tôi. Bởi nhiều khi đang chơi cùng nhau, tôi bỗng đờ ra, nghĩ, cha muốn dạy tôi điều gì, sao lại dẫn tôi đi họp tổ dân phố? Vừa ăn sáng ông vừa hối, như thể đã trễ rồi. Nhưng chúng tôi có mặt sớm nhất, ngồi sù sụ, nhẫn nại chờ mọi người đủ mặt. Cha có vẻ nghiêm túc, ông cầu thị lắng nghe suốt buổi họp, mặc kệ người ta chộn rộn nói tục, càu nhàu. Và cha về cuối cùng, sau khi xếp ghế, tắt hết đèn trong phòng họp. Cha tôi muốn nói gì với tôi khi mỗi Quốc khánh, lễ lạt, ông tự giác treo cờ, phường khóm phát động phong trào nào, nhà tôi luôn gương mẫu đi đầu. Cả ông già chằng gây bên xóm sáng nào ra ban công súc miệng cũng phun nước qua mái hiên nhà bên này, nước dãi cứ chảy tuôn tuôn, cha cũng nín nhịn. Tôi tức mình, thất vọng, tôi không biết tránh va chạm là tránh xây xước, tránh khui miệng một vết thương. Cũng là một cách che chở tôi khỏi những thương tổn. Chỉ đến dịp trường xét học sinh ưu tú để nhận bằng khen cấp thành phố, tôi không được chọn chỉ vì lý lịch của cha có chút vết đen, hiểu ra chút ít, tôi thoải mái hơn. Có tám chục cái giấy khen thì cũng không đổi được sự nhẹ nhàng này. Nhưng cha vẫn rầu rầu…
Bởi cha biết đôi khi ta phải trả giá lớn dù chỉ mang một lỗi lầm nhỏ. Trong ông luôn có dự cảm chia lìa, nếu không vì buổi trưa lạt nhách lạt nhiểu kia thì một ngày nào đó, trong một va chạm nào đó của tôi với cuộc đời, cha cũng lịm chết vì tự trách mình. Vì người ta vẫn có thể bị trừng phạt dù không phạm lỗi lầm nào, ví dụ như tôi bị thằng Vĩnh day ngang, không đếm xỉa gì nữa vì một cuộc chiến tranh không mắc mớ tới tôi, tới nó. Có lần, tôi mơn trớn, ngoáy mãi cái đuôi rùa sau gáy Vĩnh, tôi muốn nó quay lại, dù là sừng sộ, nạt nộ (nhưng tôi sẽ được nhìn vào mắt nó), “thôi nghen ông ngoại, tui dộng vô mặt ông bây giờ đó”. Nhưng thằng Vĩnh không nói, nó hộc lên và đè nghiến lấy tôi. Tôi nghẹn thở, tôi thấy mình vùng vẫy một cách tuyệt vọng trong ánh nhìn tối, đen ngầu, vằn lên những tia máu li ti của Vĩnh. Tôi cố cười, méo xệch, “Ê Vĩnh, đừng chơi vậy chớ, tụi mình là anh em mà”.
“Anh em, anh em gì mà bắn chết nhau…”, Vĩnh nghiến răng, cười khan, nó buông tôi ra, càu cạu bỏ ra ngoài, tôi vẫn còn nghẹn thở. Tôi lăn lộn, tôi đau nhói. Tôi xuống nhà, lặng lẽ ngồi nhìn bà nội ngủ say, không biết bà đã đau, đã day dứt đến mức nào khi hai đứa con trai của bà lại đứng ở hai bờ chiến sự, đến nỗi trong cơn quên nhớ lẫn lộn, lại để tiếng khóc rơi ra. Để cha tôi, thằng Vĩnh loay hoay hoài một trưa tháng mười xưa.
- Thằng Út Hơn của má quơ tay nhảy cà tưng kêu em nè anh Hai, em nè, Út Hơn nè nhưng bây vẫn bắn. Má thấy rõ ràng…
Những buổi trưa tháng mười mờ, lợt lại quay về trên khu phố nhà tôi. Má không có cơ hội nào để nhìn hoa nắng nhạt rụng trên sân, ở khu chợ thưa người, nóng la mày mặt, má ứ hự xếp lại mấy cây thuốc gò dẻo nhẹo. Cha cũng chẳng ngó ngàng gì hoa nắng, lặng lẽ ngồi đánh máy một cái đơn tranh chấp đất đai của khách hàng, gương mặt quắt quay, bàn tay như những vụn xương khô, cứng quèo bởi ý nghĩ, có thật mình đã bắn đứa em ruột thịt của mình? Bà nội ngủ trưa, mặt nhiều khi cau lại, nhiều khi rên khẽ, dường như những cơn chiêm bao đang tàn phá sự sống của bà. Hai đứa trẻ trốn ngủ, ra sân, tôi trèo lên cây thả những khúc cành khô xuống đầu Vĩnh với hy vọng Vĩnh sẽ quăng trả, sẽ sập bẫy, cuốn vào trò chơi của tôi. Sẽ ném vào nhau chói chang những nụ cười.
Và tôi cứ chờ đợi mãi
Nguyễn Ngọc Tư /Văn Việt