Thursday, April 20, 2017

Bài viết hay(4807)

Một trong những cái hay nhất của Việt Cộng là chính sách tuyên truyền - dân vận mà ngày xưa, khi ông Hoàng Đức Nhã phụ trách chung với Tổng Cục Chiến Tranh chính trị với nha Tâm Lý Chiến nhưng VNCH đã không thành công bởi không rút ra được những bài học quý báu trong đó có cả những cái hay lẫn cái dở. 42 năm qua, cho dù ASIA với Trúc Hồ có nhiều cố gắng nhưng rõ ràng là PBN của ông bà Tô Văn Lai vẫn thắng thế hơn; nhất là sau này có được sự tiếp tay của nhiều đại gia từ VN thì rõ ràng là thế lực đồng tiền đã toàn thắng. Thế hệ trẻ ngày nay ở Mỹ chỉ thích ca sĩ trẻ đẹp chịu khoe vú, mông, đùi chứ ít đứa nào hiểu về nhạc lý để nhận định về âm nhạc một cách đúng đắn, sâu sắc. Dù ông Nguyễn Ánh9 đã đưa ra nhận định nhưng xem ra chẳng mấy ai tán thành khi giới trẻ vẫn khoái Mr Đàm, Hà Hồ hơn.

Một cuộc nổi loạn được hoan nghênh

Nhân vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức đang tỏ ra bế tắc, hãy cùng nhau xem lại một cuộc nổi loạn nghiêm trọng hơn nhiều đã xảy ra ở nước Mỹ để thử xem cách đây 230 năm giới chức “Đế quốc Mỹ” đã cư xử ra sao với người dân của họ.
Tình hình nước Mỹ non trẻ sau cuộc chiến giành độc lập (1775-1783) có nhiều bất ổn về chính trị, kinh tế và xã hội. Tình trạng tại Massachusetts lúc đó có thể gọi là điển hình cho tình hình khó khăn của nước Mỹ nói chung (gồm 13 Bang): Thượng viện được bầu trên cơ sở tài sản, vì vậy hoàn toàn bị thao túng bởi giới thương gia chủ nợ giàu luôn chống lại việc đề ra các biện pháp pháp lý tương trợ các con nợ. Các con nợ, chủ yếu là nông dân và cựu chiến binh, phải đối mặt với các biện pháp trừng phạt gay gắt như tòa án ra phán quyết xiết nợ bằng việc thu đất canh tác hoặc bị bỏ tù. Trong khi đó các con nợ, một mặt vẫn phải tiếp tục đóng thuế, mặt kia, các khoản cho chính quyền vay trước đó trong chiến tranh lại không được hoàn trả một cách thỏa đáng.
Những áp lực đó đã đẩy các con nợ tới chỗ cùng hợp sức chống trả cuộc phán xét nợ của tòa án. Tháng Chín 1786 phe chống đối ra tuyên cáo phản kháng, coi các cuộc họp của chính quyền về vấn đề nợ là phi pháp. Bên nổi loạn chủ kiến dùng vũ trang và chiến thuật bao vây, bắt giữ viên chức, chiếm giữ các trụ sở chính quyền để gây áp lực. Đụng độ quân sự bùng nổ giữa hai bên, một bên là những người nổi dậy chống bất công với thủ lĩnh là Daniel Shays, một cựu chiến binh thời cách mạng, bên kia là lực lượng trung thành với chính quyền. Cuộc nổi loạn đã gây lúng túng và hết sức lo lắng cho giới chính trị đầu não của Liên hiệp Mỹ non trẻ. James Madison đã liên tục thông báo và trao đổi thông tin nội tình tại nước nhà cho Thomas Jefferson, người đang giữ trách vụ Đại sứ Mỹ tại Pháp.
Sau đây là bản dịch một phần lá thư hồi âm của Jefferson, liên quan tới cuộc Nổi loạn do Shays lãnh đạo, gửi tới James Madison:

Thomas Jefferson (1743-1826)
Paris, 30 tháng Một 1787
Kính chào Ông,
Lá thư cuối cùng tôi gửi tới ông là vào ngày 16 tháng Mười hai; từ đó tới nay tôi đã nhận được hai lá của ông, ngày 25 tháng Mười một và 4 tháng Mười hai, hai lá thư này, giống mọi lá ông thường viết, đã cho tôi thêm hiểu biết về các vấn đề công, cá nhân, và kinh tế. Tôi đang nóng lòng muốn biết ý kiến của ông về các rối ren gần đây xảy ra tại các tiểu bang phía Đông. Tới nay, như tôi quan sát được, những rối ren này không có vẻ đe dọa điều gì nghiêm trọng. Các tiểu bang đó đã phải ngừng mọi hoạt động buôn bán mà tới nay chưa tìm ra cách nào khác. Điều này chắc chắn sẽ làm họ kiệt quệ về tài chính và làm cho người ta bất an. Sự bất an này đang sinh ra những hành động hoàn toàn không thể biện hộ được; song, tôi hy vọng các sự việc này sẽ không làm chính quyền phải ra tay cứng rắn. Kiểu suy nghĩ của người cầm quyền cho rằng họ đã luôn đúng trong việc quản trị xã hội rất có thể sẽ chỉ làm tăng thêm sự phẫn nộ mà thôi; và những người suy nghĩ kiểu này, do sợ hãi nhiều hơn hy vọng, có thể còn mường tượng ra quá nhiều điều hãi hùng từ những biến cố bất thường đó. Họ có thể sẽ hấp tấp kết luận rằng thiên tạo đã làm con người dễ khuất phục bạo quyền hơn là tuân thủ chính quyền, một kết luận chẳng có cơ sở gì về thực tế lẫn kinh nghiệm lịch sử.
Xã hội con người thường tồn tại dưới ba dạng, khác biệt rõ ràng: (1) tự sống không có chính quyền, giống như trong các xã hội người Indian của chúng ta; (2) sống dưới các chính quyền trong đó ý chí của mọi người dân đều có ảnh hưởng thích đáng, ở mức độ thấp như trường hợp Anh quốc, và ở mức độ cao như trong các tiểu bang của chúng ta; (3) sống dưới các chính quyền dùng vũ lực, như trong tất cả các chế độ quân chủ, và trong nhiều dạng chính thể cộng hòa [*] khác.
Cần phải trải nghiệm mới có thể tỏ được nỗi bất hạnh thê thảm của người phải sống trong các xã hội cuối cùng vừa nói. Đó là chính quyền của lang sói ngự trên đàn cừu. Vấn đề là tôi không chắc những xã hội loại đầu không phải là loại tốt nhất. Nhưng tôi tin loại này không phù hợp với một lượng dân số lớn. Loại thứ hai có rất nhiều thiện tính nằm trong đó. Dân chúng sống trong xã hội loại này sẽ được hưởng một mức độ quí giá về tự do và vui sống. Loại này cũng có các ác tính, đương nhiên, mà điều cơ bản là các xã hội này sẽ luôn phải đối mặt với tính hiếu loạn. Nhưng so với những sự áp bức của quân chủ trị, thì sẽ chẳng là vấn đề. Thà tự do trong nguy hiểm hơn vạn lần yên bình trong nô lệ (Malo periculosam libertatem quam quietam servitutem). Ác tính này thậm chí lại còn sinh ra phước hạnh nữa kia. Nó phòng ngừa sự suy đồi của chính quyền và nuôi dưỡng ý thức quan tâm của đại chúng tới các việc công ích.
Ý tôi là một cuộc nổi loạn nho nhỏ, lúc này lúc khác, là một điều tốt, và hết sức cần thiết cho môi trường chính trị giống như các cơn bão tố cần cho thế giới vật chất. Quả thật, các cuộc nổi loạn thất bại vẫn thường lập ra các khuôn khổ hạn chế các quyền của chính những người đã gây ra nổi loạn. Nhận ra sự thật này sẽ giúp những nhà trị quốc kiểu cộng hòa chân thật biết nương tay trước các cuộc nổi loạn để chúng không bị biến mất. Đây là liều thuốc tối cần cho sự lành mạnh của chính quyền.
Kính thư,
Th. Jefferson
Phạm Hồng Sơn dịch
Sau hơn 5 tháng đấu tranh giằng co, tháng Hai 1787 phe nổi loạn thất bại, thủ lĩnh Shays phải trốn sang Vermont, nhiều thủ lĩnh khác bị bắt. Nhưng chính cuộc nổi dậy này (thường mang tên Shays – Shays’ Rebellion) đã làm nhiều chính trị gia trong chính quyền Massachusetts thức tỉnh và nhận ra sự cần thiết phải cải tổ hơn là trấn áp. Do vậy 14 thủ lĩnh bị bắt và đã bị kết án treo cổ được ân giảm chỉ bị tù một thời gian ngắn; các chính sách thu nợ, thuế khóa được cải tổ thuận lợi hơn cho con nợ và người nghèo. Sự ổn định và thịnh vượng được phục hồi nhanh chóng. Theo giới sử học, chính cuộc nổi loạn có tính chất nội chiến tại Massachusetts là một trong những yếu tố quan trọng khiến chính giới Mỹ lúc đó phải xem xét lại cách thức điều hành và tìm kiếm một cấu trúc chính trị quốc gia tiến bộ hơn. Tháng Năm 1787, một Hội nghị toàn quốc được triệu tập tại Philadelphia, sau 4 tháng, đã cho ra kết quả: Hiến pháp Mỹ.
[*] Ý niệm “cộng hòa” (republic) ở đây nhằm nói đến loại chính quyền về cơ bản được điều hành bởi những người đại diện do dân bầu ra, nhằm phân biệt với hình thức dân chủ cổ điển (trực tiếp) của Hy Lạp cổ đại (tất cả mọi công dân đều tham gia trực tiếp vào chính quyền). Có thể xem thêm hai ý niệm này ở đây: Federalist 10. (Ghi chú và những chỗ tô đậm là của người dịch. Bản gốc lá thư có thể xem tại đây.)Phạm Hồng Sơn

Cảnh sát giao thông trong con mắt người dân

Qua những sự việc thường ngày có thể khẳng định một điều, ở Việt Nam, không có ngành nghề nào mà người dân ghét như Công an, đặc biệt là Công an giao thông.
Trong con mắt người dân, Cảnh sát giao thông được mặc định là xấu xa, tham nhũng và bạo lực. Với người dân, nhất là dân vùng nông thôn mỗi khi ra đường mặc dù họ chấp hành đúng luật giao thông và mang đầy đủ giấy tờ nhưng khi bị Cảnh sát giao thông yêu cầu dừng xe kiểm tra họ luôn sợ hãi như một kẻ phạm tội. Cảm giác sợ đó lâu ngày trở thành ác cảm, căm ghét.
Tôi không có ác cảm hay căm ghét Cảnh sát giao thông nhưng qua những sự việc tôi chứng kiến khiến tôi không có mấy thiện cảm với họ.
Trong một lần về quê, tôi đã chứng kiến một việc rất trái khoái, xin được kể như sau: Hôm ấy là một ngày gần tết, độ chừng hai mấy, tôi có việc đi ra đồng, thấy một nhóm phụ nữ đi cấy thuê ngồi ở bờ ruộng mặc dù trời nhá nhem tối, lại lạnh. Thấy lạ, tôi hỏi, sao các chị chưa về còn ngồi đây làm gì? một chị trả lời, cũng muốn về lắm chứ chú, chỉ có một con đường duy nhất đi vào làng nhưng đầu đường có Cảnh sát giao thông, họ trên huyện mới về. Giờ chạy lên kiểu gì cũng bị họ kiểm tra. Chúng tôi không mang giấy tờ xe, cuối còng lưng cả ngày được 150 ngàn, bị phạt thì còn gì nữa chú. Hôm qua có một chị bị phạt 300 ngàn, thôi cứ ngồi đợi họ đi rồi mình về. Từ câu chuyện của những người phụ nữ đi cấy thuê, tôi tự hỏi không biết tự bao giờ dân mình cứ nghe nói đến Cảnh sát giao thông là sợ?
Một lần đang lưu thông trên đường, tôi thấy hai Cảnh sát giao thông đuổi theo một thanh niên đi xe máy. Khi hai xe áp sát nhau bất ngờ viên cảnh sát ngồi sau đạp vào xe người thanh niên, khiến người này ngã xuống đường rồi dùng dùi cui đánh tới tấp. Không biết là lỗi gì, vi phạm ra sao nhưng rỏ là đánh người như thế là sai. Ai cho họ cái quyền ấy?
Cũng mới gần đây, trên đường đi làm về tôi chứng kiến Cảnh sát giao thông xử lý một vụ va chạm giao thông. Trong khi nhóm Cảnh sát đang thực thi công vụ thì một nhóm người dân đứng xem ở bên đường có những lời bàn tán về họ với những từ ngữ tục tĩu, những ánh mắt khinh thường. Điều đó làm tôi suy nghĩ, vì sao ngay cả khi Cảnh sát giao thông làm đúng chức trách vẫn bị người dân ghét?
Tuần trước, một Cảnh sát giao thông ở Đồng Nai trong lúc làm nhiệm vụ bị xe tải cán chết. Nguyên nhân được xác định là, viên cảnh sát này đuổi theo xe vi phạm, đến trạm thu phí xe tải dừng lại, viên cảnh sát giao thông yêu cầu tài xế xuống làm việc nhưng anh ta không hợp tác. Sau vài phút cự cãi, tài xế nhấn ga đi. Viên cảnh sát bám vào gương chiếu hậu bên trái, yêu cầu tài xế dừng lại thì trượt ngã, bị xe cán qua người tử vong tại chỗ.
Vụ việc được hàng loạt các tờ báo lớn trong nước đưa tin. Các trang mạng xã hội cũng dẫn nguồn tin từ các tờ báo. Tôi lướt qua phần bình luận trên mạng xã hội và ở các trang báo thấy người cảm thương không ít, kẻ hả hê cũng nhiều. Tại sao một Cảnh sát giao thông chết trong khi làm nhiệm vụ lại khiến nhiều người hạ dạ như vậy?
Quay ngược lại thời gian, khi mà những tiêu cực chưa xuất hiện - đó là những năm 80 đầu 90. Tôi có một người chú họ làm Cảnh sát giao thông (đã về hưu), ông ấy nói với tôi rằng, thời ấy không có chuyện nhận tiền mãi lộ như bây giờ, chỉ cần một thư nặc danh tố cáo thôi là bị đình chỉ công tác để xác minh. Công tác tổ chức chặt chẻ lắm, tiêu cực là bị loại ra khỏi ngành ngay nên ai cũng sợ. Vậy nên thời ấy người ta đưa tiền không dám nhận chứ nói gì vòi vĩnh. Về sau, bắt đầu xuất hiện những tiêu cực, nhận tiền mãi lộ rồi đến việc bảo kê xe. Ban đầu ở một vài nơi, một vài tỉnh rồi lan rộng ra cả nước. Và đến bây giờ thì quá bết bát.
Cũng vì cái quan điểm, việc CSGT nhận dăm ba chục, một trăm nghìn đồng của người tham gia giao thông chỉ là những "tiêu cực" chứ không thể nói là "tham nhũng" (Thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cục CSGT Đường bộ - đường sắt, Bộ Công An) nên không đánh giá đúng bản chất sai phạm của lực lượng Cảnh sát giao thông. Thậm chí có sự dung túng, bao che cho những sai phạm. Có một số vụ sai phạm là quá rỏ ràng, nghiêm trọng nhưng chỉ xử lý “kỷ luật”, chuyển công tác.
Những ai đang khoác trên mình bộ quân phục Cảnh sát giao thông (trừ nhân viên văn phòng) dám khẳng định rằng mình chưa bao giờ nhận tiền mãi lộ?
Qua rất nhiều vụ việc tiêu cực, tham nhũng của Công an giao thông được báo chí phản ảnh, đó chỉ phần nổi tảng băng chìm nhưng đủ để chúng ta hiểu tại sao người dân lại luôn có cái nhìn không thiện chí với lực lượng này. Theo kết quả khảo sát của Thanh tra Chính phủ công bố ngày 20/11/2012, cảnh sát giao thông đứng đầu trong bốn ngành, lĩnh vực tham nhũng phổ biến nhất (quản lý đất đai, hải quan và xây dựng).
Mặc dù thời gian gần đây, ngành Công an đã làm nhiều việc để xây dựng hình ảnh người Cảnh sát giao thông trong con mắt người dân nhưng có lẽ không có kết quả khi hàng ngày, hàng giờ trên mọi nẻo đường vẫn còn những Cảnh sát giao thông nhận tiền mãi lộ, đánh người vi phạm…
Vấn đề hiện nay là, đạo đức của những cán bộ, chiến sĩ trong ngành Cảnh sát giao thông đã xuống cấp nghiêm trọng. Không phải một bộ phận thoái hóa, biến chất mà nói cho đúng là hầu như, phần lớn. Chính họ góp phần làm người dân mất lòng tin vào nhà nước và pháp luật.
Xét cho cùng, không phải ai làm Công an bản chất cũng xấu mà chính là môi trường sống đã làm cho họ sa ngã. Không ai dạy hay cho phép họ nhận tiền mãi lộ nhưng với cơ chế như hiện nay muốn họ trong sạch e là rất khó. Cần phải cho họ thấy, công việc của mình đang được người dân giám sát, họ được phép làm gì trong quyền hạn của mình nếu sai phạm đã có những tội danh và hình phạt. Nếu cứ theo luật xử lý công tâm thì lo gì phải bày vẻ ra mấy trò hề để xây dựng hình ảnh.
Định An

Kiếp tá điền

Chế độ pháp lý đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước độc quyền quản lý đã biến nhà cầm quyền cộng sản thành giai cấp Đại địa chủ duy nhất trên đất nước này.
Nông dân tuy nắm trong tay quyền sử dụng đất, nhưng không toàn quyền định đoạt lợi ích từ mảnh đất của chính mình trên thực tế, thì có khác gì với tình trạng tá điền thuê đất canh tác lâu dài từ các địa chủ ngày xưa? Nói cách khác, nông dân ngày nay phần nào đó chính là các tá điền thời phong kiến.
Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, xét từ góc độ pháp lý, phảng phất hình ảnh của các Tô Tá Khế, tức hợp đồng thuê đất canh tác dài hạn, mà tá điền phải ký kết với địa chủ và trả tiền thuê dưới hình thức địa tô (mà giờ đây trá hình dưới tên gọi "tiền sử dụng đất").
Mâu thuẫn kinh tế giữa giai cấp địa chủ và giai cấp nông dân, bao gồm cả tầng lớp tá điền, luôn luôn là mâu thuẫn nghiêm trọng và chủ yếu nhất ở các xã hội phong kiến trước đây trong lịch sử. Chính Karl Marx đã phát hiện ra mâu thuẫn chết người này khi viết bộ sách đồ sộ “Tư Bản Luận”. Các phong trào cộng sản về sau cũng lợi dụng mâu thuẫn này để tập hợp nông dân thành lực lượng chính làm nên những cuộc cách mạng long trời lở đất.
Khi Đảng Cộng sản Việt Nam mới ra đời và hoạt động, họ đã có cương lĩnh tranh thủ sự ủng hộ của tầng lớp tá điền để góp phần làm nên cuộc Cách mạng tháng Tám. Họ hô hào lấy ruộng đất của địa chủ chia lại cho nông dân/tá điền, dưới khẩu hiệu "người cày có ruộng".
Tuy nhiên, ngay sau khi cầm quyền vào năm 1954, người cộng sản đã nhanh chóng tiến hành cải cách ruộng đất, tước đoạt mọi đất đai của giới địa chủ đương thời để chuyển hết vào tay nhà cầm quyền, thay vì chia lại ruộng đất cho người cày như khẩu hiệu lừa bịp ban đầu.
Đảng Cộng sản Việt Nam, thông qua hệ thống chính quyền các cấp, tự biến mình thành giai cấp đại địa chủ một cách mặc nhiên. Quan chức địa phương nắm trong tay quyền hạn về đất đai từ lâu cũng trở thành loại cường hào, ác bá trong chế độ phong kiến mà chính họ đã tham gia lật đổ.
Còn nông dân thì mãi mãi là giai cấp bị trị, vừa bị tước đoạt đất đai, vừa bị lợi dụng làm lực lượng cách mạng chính yếu cho tham vọng cầm quyền của bọn địa chủ và cường hào mới. Họ chỉ có thể tiếp tục mơ kiếp tá điền, chứ không bao giờ hy vọng đến ngày người cày có ruộng.Luật sư Lê Công Định
* * *
Facebooker Đặng Ngữ: "Ếch có thể kêu lớn hơn bò nhưng chúng chẳng thể kéo cày dưới ruộng được". Người cộng sản ngày nay có thể nói rất hay về nông dân-nông nghiệp-nông thôn nhưng họ chẳng biết gì về nông dân-nông nghiệp-nông thôn. Điều trớ trêu ở Mỹ Đức là "đội ngũ tiên phong" của giai cấp lại đi đàn áp chính giai cấp mà nó từ đó sinh ra. Cách mạng đang ăn thịt chính cha mẹ mình hay nói đúng hơn là đứa con do cách mạng sinh ra lại quay lại bức tử cha mẹ mình. Đó là vô luân. #my_duc
Khi thật sự sở hữu mảnh đất của riêng mình, người nông dân sẽ biết làm gì tốt nhất đối với mảnh đất mà mình sở hữu (ngay cả việc cho thừa kế, tặng hay bán cho người khác). Và khi thật sự sở hữu mảnh đất của riêng mình, người nông dân sẽ tự ý thức sẽ phải làm gì để bảo vệ mảnh đất ấy. Điều này sẽ thúc đẩy việc xây dựng khung pháp lý về quyền sở hữu. Nguyên lý của khung pháp lý là: đứng trước pháp luật về quyền sở hữu, một người dân (đơn lẻ) và một nhà nước là ngang nhau. Tôi ủng hộ việc bãi bỏ sở hữu toàn dân về đất đai.
* * *
Facebooker Nguyễn Anh Tuấn: VIETTEL XÂY CÔNG TRÌNH GÌ Ở MỸ ĐỨC?
Trong Thông cáo Báo chí của Ban Tuyên giáo Thành uỷ Hà Nội về vụ việc ở Mỹ Đức, như để tô vẽ thêm sự 'thiếu hiểu biết pháp luật', 'tham lam', 'cố chấp' của dân làng Đồng Tâm trong mắt công chúng và tranh thủ sự ủng hộ của dư luận cho khả năng đàn áp tới đây, họ đã nhắc đến chi tiết Viettel được cấp đất để xây dựng công trình quốc phòng cấp A1. Dù đa số công chúng không hiểu đây là loại công trình gì nhưng nghe qua thì có vẻ rất quan trọng với quốc gia và vì thế nên được ủng hộ.
Nhưng sự thực thì Viettel có dự án xây công trình quốc phòng tại đây?
Thật khó để có câu trả lời chính xác trong bối cảnh thiếu thông tin (đây là lần đầu tiên họ nhắc tới công trình quốc phòng A1 ở đây) nhưng có thể chỉ ra vài điểm đáng bàn.
Trong Biên bản Hợp tác Đầu tư giữa UBND Hà Nội và Viettel tháng 6 năm ngoái có ghi rõ:
"UBND thành phố Hà Nội sẽ có trách nhiệm: Tạo điều kiện, hỗ trợ các thủ tục hành chính để Tập đoàn Viettel đầu tư xây dựng và phát triển cơ sở hạ tầng viễn thông, sản xuất kinh doanh trên địa bàn thành phố Hà Nội. Trước mắt, tháo gỡ khó khăn trong việc giải phóng mặt bằng tại huyện Mỹ Đức để xây dựng nhà máy sản xuất"
Nghĩa là dự án của Viettel ở đây thuần tuý là sản xuất kinh doanh.
Trong khi đó theo Pháp lệnh Bảo vệ công trình quốc phòng và khu quân sự 1994 thì công trình quốc phòng được định nghĩa là để phòng thủ, bảo vệ Tổ quốc.
Tóm lại đây là công trình quốc phòng hay dự án đầu tư kinh doanh đơn thuần của Viettel?
---
Pháp lệnh Bảo vệ công trình quốc phòng và khu quân sự:
Tin về Biên bản Hợp tác Đầu tư giữa UBND Hà Nội và Viettel:

No comments:

Post a Comment