Friday, May 19, 2017

Bài viết hay(4946)

Mỗi thứ 6, tui lại tự cho phép mình ăn xả láng một bữa lunch với món mà tui thích thay vì phải kiêng cữ suốt cả tuần. Thích nhất là french fries từ In-N-Out, sushi ở Little Tokyo, Korean BBQ, hay 1 tô phở tái bò viên ít bánh nhiều thịt. Bữa nay tui theo thằng Mễ rủ ra Beer Belly mới thấy kinh nghiệm ăn uống của mình còn thiếu sót nhiều quá. Hầu như tui ăn cơm tiệm 7 ngày/ tuần suốt hơn 30 năm qua nên bây giờ tui mới có đủ thứ bệnh: tiểu đường, cao mỡ, cao máu, suy thận, thấp khớp, đau cột sống. Vậy mà nơi nào có món ngon là tui nhất định tìm đến ăn thử cho biết. Ăn rồi móc họng ra cũng hổng được. Ngẫm nghĩ mới thấy cái ngu của mình, sướng cái miệng mà hại cái thân. Y hệt như Trump. Nói ra rồi đâu có rút lời lại được; nhất là khi đám truyền thông khốn nạn cứ canh me chơi hoài. Có lẽ Trump cũng chửi thề không thua gì tui. Kệ mẹ tụi nó, đường ta ta cứ đi, Trump ạ. Sống được bao lâu nữa đâu mà phải sợ. Sướng là được. Đá cho Comey một phát là khoái rồi. Chả bù với Cả Lú canh me chơi 3X hoài mà vẫn chưa làm gì được nó mới tức.

Về bài viết "Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CSVN"

Hôm nay tôi có được đọc bài viết của tác giả Thạch Đạt Lang (TĐL) có tựa đề "Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CSVN".  Thấy rằng bài viết có một số điểm đáng để bàn, vì thế nên mạn phép tác giả xin có một số ý kiến.
Tóm tắt nội dung của bài viết như sau:
Có một người bạn của tác giả, là Bác sĩ hệ chính quy được đào tạo trong thời kỳ chiến tranh Bắc  - Nam. Tới năm 1979, vì ông nội vị Bác sĩ này là người Hoa, nên anh bạn của tác giả và gia đình trở thành nạn nhân của chiến dịch bài xích người Hoa, dưới thời Tổng BT Lê Duẩn. May mắn, vị Bác sĩ và gia đình được qua định cư tại London, Anh Quốc. Đến đầu năm 2017, lần đầu tiên họ trở về Việt Nam thăm gia đình. Cũng cần nói thêm, theo đánh giá của tác giả Thạch Đạt Lang thì, "anh không phải là một đảng viên hay cảm tình viên của đảng, hơn nữa lại còn có phần căm thù chế độ CSVN vị bị đuổi về Tầu năm 1979. "
Trong hoàn cảnh của một người xa quê hương, xứ sở hơn 40 năm sau khi trở lại London, vị Bác sĩ này đã viết một bản phác thảo có tựa đề “Du Nam Tự Sự”, anh viết như sau (trích):
"Mình về VN 3 tháng, đi lang thang nhiều tỉnh thành, mắt thấy tai nghe nhiều chuyện. Xin kể cho chú maỳ nghe.
1-Cuộc sống của người dân đã khá lên rất nhiều. Không còn ăn no mặc ấm mà đã “biết ăn ngon mặc đẹp”. Rất nhiều gia đình nông dân đã có tủ lạnh, máy giặt, điều hoà nhiệt độ, hố xí máy và những chiếc xe máy đắt tiền. Còn ở HP, HN…. chuyện có xe ô tô là điều không lăn tăn. Nói thật, nếu có lương hưu và nhà 3, hay 4, 5 tầng như mấy đưá em con bà cô mình, chắc chắn mình và vợ sẽ về VN định cư.
2-Sinh ra và lớn lên ở HP, giờ đầy HP đã thay đồi đến chóng mặt, các đường cao tốc, các khu đô thị mới…. mọc lên như nấm mùa xuân. Dân trí đã khá, dám công khai chửi chế độ, chửi lãnh đạo địa phương.
Chỗ nào cũng chửi tham nhũng, nhưng quan chức nào cũng tham nhũng, hễ có điều kiện là tham nhũng. Một thằng cháu rể bên nhà vợ, nó chỉ là Care taker của trường tiểu học trong xã, nó nói thẳng cũng “cấu kết với tài vụ, hiệu trưởng” khai man về sửa chữa bàn ghế, đồ đạc…. ghi hóa đơn khống, chia chác với nhau…. Chuyện chống tham nhũng ở Vn còn khó hơn cả chuyện con bò chui qua lỗ kim.
Tiền ở đâu ra thế? Xin thưa toàn tiền chùa do con cháu là quan chức cướp của dân đen biếu bố mẹ đi du lịch.
4-Hải ngoại đừng có mơ về VN lật đổ chính phủ. Dân trong nước họ ưa đô la nhưng ghét hải ngoại. Họ nói, “cần đéo gí những thằng ôm chân Mỹ về lãnh đạo quốc gia. Người Việt trong nước khả năng tự trị.”
Mạng bị chặn ghê gớm, mặc dù Wi Fi đã đến cả vùng sâu vùng xa ở miền núi. Ipad của mình chịu không vào mạng nổi vì “tường lửa.”
Sau khi ở Vn 3 tháng, “đồng hồ sinh học” làm mình không ngủ được. Đành xem film trên movies yotube.
Các bố TĐ, TĐL xa VN quá lâu nên “lơ tơ mơ về VN” viết về Vn khó được dân Vn chấp nhận. Theo mình nên thức thời. Dân VN giờ đấy “khôn hơn rận”, chỉ có mấy bố CCCĐ lạc hậu, sáng tụ tập uống cà-phê bàn chuyện lật đổ VC ở Tiểu Sài Ghềnh
Toàn chuyện toàn lao."
Vẫn theo tác giả TĐL đánh giá phần trích nói trên rằng "Đúng ra nếu không có đoạn kết luận này thì tôi đã không phản biện. Tôi phản biện vì đoạn cuối này viết hồ đồ, ấu trĩ của một người mà tôi đánh giá là trí thức XHCN. Tôi không muốn phản biện những nhận định, suy nghĩ của anh bạn, bởi đó là nhận định cá nhân, bị lệ thuộc vào sự hiểu biết, học vấn, kiến thức, kinh nghiệm sống của mình. Tôi phản biện vì anh đem suy nghĩ, nhận định của mình áp đặt, khuyên nhủ người khác. "
Có lẽ đoạn kết luận mà tác giả TĐL dị ứng và phải mất công phản biện vị Bác sĩ này có lẽ là: "Các bố TĐ, TĐL xa VN quá lâu nên “lơ tơ mơ về VN” viết về Vn khó được dân Vn chấp nhận. Theo mình nên thức thời. Dân VN giờ đấy “khôn hơn rận”, chỉ có mấy bố CCCĐ lạc hậu, sáng tụ tập uống cà-phê bàn chuyện lật đổ VC ở Tiểu Sài Ghềnhnói chung và đặc biệt là 3 chữ viết tắt TĐL nói riêng :D.
Trước hết, xin thưa tôi là một người sinh trưởng và được đào tạo ở miền Bắc XHCN và sống cùng ở giai đoạn vị Bác sĩ kia, hơn thế nữa tôi là người có liên quan đến chiến dịch bài xích người Hoa trong giai đoạn 1977-1978 (chứ không phải năm 1979 như tác giả TĐL viết). Hơn nữa, những người gốc Hoa thời ấy họ phải nộp tiền và xuống tàu do nhà nước "bảo kê" tổ chức cho đi qua Hongkong chứ không phải vượt biên bằng ghe tàu do tự tổ chức như trong miền Nam, nên sẽ không có chuyện được tàu ngoại quốc vớt. Tôi muốn nhắc lại chuyện đó để tác giả TĐL thấy rằng, tác giả biết về tình hình ở miền Bắc Việt Nam giai đoạn 1979 là không chính xác và cũng xin dừng lại đây, mà không nhắc đến chuyện đào tạo Bác sĩ Y khoa 4-5 năm là sai.
Tôi có nhiều bạn bè sống ở Hải ngoại, cũng như tôi tất cả đều có nỗi nhớ quê hương nguôi ngoai khó tả xiết. Tiếc rằng họ không được nhà cầm quyền Việt Nam cho phép nhập cảnh. Tới mức, có những người họ phải tìm về biên giới Việt nam, đứng từ bên này nhìn về quê hương cho thỏa nỗi nhớ. Tôi thích nghe bài hát "Quê Hương" của Nhạc sĩ Giáp Văn Thạch, phổ thơ của Nhà thơ Đỗ Trung Quân, trong bài hát đó có các câu hát mà rất nhiều người thuộc và yêu thích. Đó là "Quê hương mỗi người chỉ một..., Quê hương nếu ai không nhớ...". Phải chăng, chính vì vậy đoản bút trên (cũng) có thể là xuất phát từ tình cảm đối với quê hương thứ 2 của vị Bác sĩ kia. Tạm cho là như vậy.
Trong thời đại toàn cầu, việc đi lại giữa Việt Nam và các quốc gia dễ dàng, vì thế các thông tin về Việt Nam như vị Bác sĩ nêu ở trên, qua tiếp xúc với những người từ trong nước qua theo tôi có lẽ là đúng đến 90% - theo sự hiểu biết của tôi. Tin tức xã hội, đời sống hiện nay chung ta có thể cập nhật từng phút, kể cả hình ảnh qua các clip trên mạng xã hội thì thấy đúng như thế, không kể đến lòng dân thì chưa thể nói chính xác. Những người ở trong nước mà tôi quen biết và tiếp xúc họ đều khá giả cả, cụ thể là hơn tôi.
Người ta nói "Buôn có bạn, bán có phường", trên mạng xã hội cũng vậy, nếu bạn chỉ chọn lựa những người có chung quan điểm, cùng xu hướng thì bạn sẽ chịu ảnh hưởng của một luồng chính kiến duy nhất và vô tình các bạn chỉ đón nhận được một phần thông tin, chứ không phải thông tin đa chiều. Những người có thói quen, hễ ai trái ý là block hay unfriend thường hay mắc sai lầm và sẽ có sự thiệt thòi như vậy.
Tôi không muốn đi sâu vào chuyện "Dân trong nước họ ưa đô la nhưng ghét hải ngoại." hay "Dân trong nước họ ưa đô la nhưng ưa hải ngoại.". Cũng như chuyện xã hội bất công, chính quyền cướp đất hoặc "ăn gì cũng sợ ung thư" v.v... mà vị Bác sĩ kia hình như quên không nhắc đến. Song cá nhân tôi và các bạn của tôi thì cho rằng, nếu nhìn vào sự ủng hộ của dân chúng trong nước, đối với phong trào đấu tranh dân chủ trong nước, hầu hết do người Hải ngoại dẫn dắt như hiện nay thì cũng rất đúng đấy. Số người ủng hộ là quá ít ỏi
Với tư cách một nhà báo tôi không đồng tình với tác giả Thạch Đạt Lang trong việc khi cho rằng, vị Bác sĩ kia, vô tình đã " trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CSVN". Bởi vì sự khác nhau giữa các nhà báo và những nhà đấu tranh, đó là nhà báo phải tôn trọng sự thật, phải khách quan. Một khi đã viết hay đưa tin không trung thực thì làm sao bạn đọc họ tin? Các tòa báo đứng đắn ở nước ngoài họ tuyên bố, họ thuê chúng tôi để làm công việc của các nhà báo giỏi, công tâm; chứ họ không thuê chúng tôi làm người tranh đấu hay để bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận.
Quan trọng hơn, xin tác giả Thạch Đạt Lang hãy nhớ lại câu nói của nhà văn nữ nổi tiếng người Anh Evelyn Beatrice Hall, mà bất kể những ai ủng hộ hay cổ vũ cho một xã hội đã nguyên tư tưởng đều phải biết. Khi bà khẳng định rằng: "Tôi có thể không đồng ý những điều anh nói, nhưng tôi có thể chết để bảo vệ quyền anh được nói những điều đó". Vì thế xin tác giả đừng quá vội vã chụp mũ cho người khác và yêu cầu họ "Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CSVN". Nên nhớ, chắc đâu họ có là nhà tranh đấu giống như tác giả (!?)
Thiển nghĩ, nếu là một nhà tranh đấu mà có tư duy như thế trong vai trò của một người cầm bút, thì chắc chắn quý bạn sẽ không, hoặc chỉ bằng truyền thông của nhà nước Cộng sản hiện nay. Nghĩa là chỉ thông tin một chiều theo phương châm "kẻ thù luôn luôn xấu và chúng ta thì luôn luôn tốt" và cái đó luôn chỉ phù hợp cho việc để ngu dân mà thôi.
Xin được bày tỏ đôi điều
Ngày 17 tháng 05 năm 2017
© Kami

Đỗ Thị Minh Hạnh: “Bắt Hoàng Bình là một hành động phi nhân”

Ngày 15/5/2017, nhà hoạt động Hoàng Bình đã bị công an tỉnh Nghệ An bắt giữ tại đoạn đường Quốc lộ 1, thuộc thôn 4 xã Diễn An, Huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Ngay sau đó, Công an cho biết đã khởi tố Hoàng Bình, phó chủ tịch của Phong trào Lao Động Việt, với hai tội danh là “Chống người thi hành công vụ” (điều 257) và “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước; quyền lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” (điều 258).
Với tư cách là chủ tịch của Phong trào Lao Động Việt trong nước, một tổ chức XHDS hoạt động với chủ trương hỗ trợ người lao động, chị Đỗ Thị Minh Hạnh đã lên tiếng về sự kiện này
Về sự việc anh Hoàng Bình (tức Hoàng Đức Bình) bị công an tỉnh Nghệ An bắt bất ngờ và vào ngày 15/5 vừa qua, quan điểm của Phong trào Lao Động Việt như thế nào, xin chị cho biết?
Đối với quan điểm của Phong trào Lao Động Việt (PTLDV) thì việc bắt giữ anh Hoàng Bình đã gây nên một sự phẫn nộ chung, vì các hoạt động của anh, cũng nằm trong mục đích của PTLDV, là nhằm hỗ trợ cho các ngư dân miền Trung đang gặp khó khăn vì thảm họa môi trường. Việc bắt giữ anh theo cách như đã diễn ra, là một hành động hết sức phi nhân tính.
Thế nhưng phía công an thì nói rằng anh Hoàng Bình đã phạm tội ở các điều là “Chống người thi hành công vụ” (điều 257) và “lợi dụng quyền tự do dân chủ để tuyên truyền chống phá Nhà nước” (điều 258), chị giải thích sao về những điều này?
Chúng tôi được biết, việc anh Hoàng Bình bị ép vào điều 257, tức chống người thi hành công vụ. Nhưng trên thực tế, chính phía các cơ quan chức năng của nhà cầm quyền đã hành động đàn áp, bắt bớ trái pháp luật đối với những người đang lên tiếng ôn hòa trước hiện tình đất nước, đặc biệt là với sự kiện Formosa thải độc ra biển miền Trung.
Anh Hoàng Bình không có hành động nào gọi là chống đối như nhà cầm quyền mô tả cả.  Bình chỉ là người dám nói một cách thẳng thắn mọi điều đang diễn ra, và nói thay cho những ngư dân ở đó, vốn không có điều kiện truyền bá thông tin.  Việc anh Bình bị gán ghép một tội danh như vậy, đối với giới hoạt động xã hội dân sự trong nước là chuyện rất đỗi bình thường. Vì xưa nay, nhà cầm quyền vẫn ra các tội danh như vậy như một cách chụp mũ cho những ai mà họ không thích. Mục đích là dập tắt những tiếng nói ấy vào tù, dập tắt sự thật.
Còn với điều 258, gọi là lợi dụng quyền tự do dân chủ để tuyên truyền chống phá Nhà nước thì thật là vô lý. Vì hoạt động của anh Bình, cũng như tiêu chí của PTLDV là giúp đỡ người lao động, và hoàn cảnh ở Nghệ An là ngư dân. Với tinh thần ấy, anh Hoàng Bình đi vào cuộc sống của người dân một cách đường hoàng và tự nhiên. Thế nhưng chính quyền thì lại chụp cho anh ấy cái mũ chống Nhà nước.  Ngôn từ của điều luật 258 hết sức mù mờ khi nói anh Bình “lợi dụng quyền tự do dân chủ” – nhưng thực tế ở Việt Nam thì cho thấy không hề có tự do dân chủ. Do đó mọi thứ chỉ là gán ghép tội danh để tống người vào tù mà thôi.
Tin cho biết sắp tới đây, Formosa sẽ đẩy mạnh hoạt động, chuẩn bị vận hành tổ máy số 1 với công suất lớn hơn. Liệu tình hình hiện nay với Bạch Hồng Quyền, Hoàng Bình… có phải là một lời cảnh báo của nhà cầm quyền về việc giới tranh đấu về môi trường phải chấm dứt ngay các hoạt động đòi bồi thường hay kiện tụng hay không?
Đã hơn một năm nay, thảm họa từ hoạt động của nhà máy Formosa đã rõ. Chính vì sự kiện này mà các anh em như Bạch Hồng Quyền, Hoàng Bình… đã sát cánh cùng ngư dân trong thời gian vừa qua để đòi công lý, minh bạch về thảm họa… và được người dân thương mến. Chính vì vậy mà nhà cầm quyền lo sợ.
Tôi tin rằng khi tổ máy số 1 của Formosa hoạt động, chắc chắn người dân lại càng thêm phẫn nộ. Bởi thảm họa chưa giải quyết xong thì lại tiếp tục còn phát triển hoạt động trên nền thảm họa đó. Việc bắt bớ và khủng bố tinh thần… tôi tin rằng mọi thứ đều nằm trong một “quy trình” chuẩn bị cho các hoạt động mới của công ty Formosa mà thôi.
Tính từ đầu năm đến nay, có ít nhất là 8 người hoạt động về môi trường, đặc biệt là liên quan Formosa, đã bị bắt giữ theo các tội danh khác nhau. Đây quả là một điều gây sốc sốc trong dư luận trong và ngoài nước, chị nghĩ biện pháp này của nhà cầm quyền sẽ làm giới tranh đấu hoảng sợ và chùn lại?
Không chỉ liên tục những người tranh đấu cho môi trường bị bắt giữ, mà thậm chí những người đang sinh hoạt bình thường cũng bị canh giữ, theo dõi, ngăn chận một cách vô pháp luật. Tôi có thể lấy ví dụ là ở Sài Gòn, từ cuối tháng tư, chúng tôi đã trãi qua 3 đợt canh chận một cách hung hăng mà không có lý do. Đợt đầu là 4 ngày, sau đó là đợt 2 ngày, rồi mới đây là một đợt kéo dài 9 ngày, chỉ tạm dừng trước khi anh Hoàng Bình bị bắt.
Tôi tin rằng chính quyền đang lo sợ sự thật tràn ra, bùng nổ, mọi người dân sẽ ý thức khác và đòi quyền lợi của mình, của đất nước. Như vừa rồi, khi công an bắt giữ anh Hoàng Bình, hàng ngàn người dân đã chận Quốc lộ 1 và đòi phải thả người. Sự đoàn kết đó là chúng tôi hết sức ấm lòng.
Tù đày không làm chúng tôi sợ hãi. Tôi nghĩ mọi con người khi bước vào công việc xã hội dân sự đều chấp nhận những bất trắc sẽ đến. Tù đày chỉ là nơi rèn luyện chúng tôi dày dạn hơn và chuẩn bị tốt hơn cho việc phụng sự đất nước về sau.
Không riêng chúng tôi, mà tôi tin rằng rất nhiều người dân giờ đây đã không còn sợ hãi. Nếu sợ hãi thì họ đã tê liệt và trốn chạy trong sự kiện Bạch Hồng Quyền hay Hoàng Bình. Nhưng hàng ngàn người đã lên tiếng, đã xuống đường chặn giao thông để đòi minh bạch sự việc. Và đám đông đó đã hình thành thì chỉ có thể nâng lên, tạm lùi chứ không thể nào mất đi được. — tuankhanh

Vietcombank lại chơi bẩn người đấu tranh

Theo thông tin từ fb Bạch Hồng Quyền, tài khoản mang tên anh đã bị khóa rút tiền, người chuyển tiền vào tài khoản thì được nhưng rút ra thì không được. Chúng tôi có hỏi chuyện cô Bùi Hương Giang là vợ của Bạch Hồng Quyền, cô cho biết khi check tài khoản của Quyền thấy có vấn đề nên cô trực tiếp đến ngân hàng kiểm tra. Khi cô thử gửi tiền vào tài khoản thì được nhưng hỏi lại thì nhân viên ngân hàng cho biết tài khoản này chỉ gửi tiền vào được thôi chứ không rút ra được. Khi cô Giang hỏi tại sao thì nhân viên ngân hàng nói có lệnh như thế, không giải thích được.
fb Bạch Hồng Quyền cho biết thêm tài khoản của anh Hoàng Bình cũng ở Vietcombank mới có người bạn chuyển một số tiền khá lớn nhờ anh giúp cho người dân đi khiếu kiện Formosa, giờ ngân hàng vietcombank cũng đã khoá của anh.
Đây không phải là lần đầu, Vietcombank chơi bẩn người đấu tranh. Vào cuối năm 2011, Vietcombank đã từng nghe lệnh công an, không cho Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang rút tiền từ tài khoản của ông. Đi lại mãi ông cũng nản. Cho đến Tháng 5/2015, ông mới than phiền chuyện này với một số anh em hoạt động gần gũi. Sau đó chúng tôi cùng ông đến Phòng Giao dịch của Vietcombank 448-450, Nguyễn Trãi, Quận Thanh Xuân, Hà Nội phản đối mạnh mẽ và liên tục, viết bài lên án, tổ chức biểu tình thì họ mới chịu trả tiền cho ông.
Việc Ngân hàng tự ý khóa tài khoản của khách hàng trong khi khách hàng không hề vi phạm qui định của ngành mà chỉ nghe lệnh công an, không cần phân tích, ai cũng biết là việc làm vô luật. Không chỉ riêng ngành ngân hàng, các tổ chức kinh tế khác như viễn thông, điện, nước, các nhà xe, hãng taxi… cũng đã từng theo lệnh công an cắt dịch vụ đối với những người hoạt động xã hội độc lập trong khuôn khổ pháp luật. Rõ ràng là công an đã can thiệp quá sâu vào hoạt động kinh doanh của các đơn vị kinh tế.
Về nguyên tắc, các đơn vị kinh tế có thể cự tuyệt yêu cầu vô lý của công an để giữ uy tín đối với khách hàng. Tuy nhiên, ít có (nếu không nói là không) một giám đốc nào dũng cảm làm điều đó vì họ sợ những sự trả thù vặt từ phía công an, đặc biệt là sợ mất ghế. Ngoài ra, các trường đại học, trung học chuyên nghiệp cũng bị công an gây áp lực tương tự, đuổi sinh viên, kỷ luật sinh viên theo lệnh của công an, mặc dù các em không hề vi phạm qui chế của nhà trường. Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Tp HCM ra quyết định đuổi học sinh viên Nguyễn Phương Uyên là một ví dụ.
Nói gì thì nói, những giám đốc, tổng giám đốc, hiệu trưởng… nói trên đều thuộc loại hèn kém, chấp nhận tiếng xấu chứ không dám cưỡng lại lệnh của công an. Tuy nhiên ở xã hội này chắc chắn còn rất nhiều người thà về vườn còn hơn là làm những việc xấu xa, trái với đạo lý.
Phong tỏa tài khoản cả hai chiều đã là một cái sai không thể chấp nhận. Còn chỉ chặn đầu rút tiền nhưng lại nhận tiền vào tài khoản của nạn nhân là một sự khốn nạn, đểu cáng. Nếu ngân hàng Vietcombank tiếp tục không cho rút tiền từ tài khoản của Bạch Hồng Quyền, Hoàng Bình, chắc chắn sẽ có một cơn bão tẩy chay trên mạng, ảnh hưởng lập tức đến hoạt động kinh doanh của ngân hàng này. Vụ tẩy chay hãng taixi Mai Linh hồi Tháng 10/2016 khi hãng này từ chối chở dân bị ảnh hưởng bởi thảm họa Formosa đi kiện, hẳn ông Tổng Giám đốc Vietcombank còn nhớ.
Ảnh: Biểu tình trước Phòng Giao dịch của Vietcombank 448-450, Nguyễn Trãi, Quận Thanh Xuân, Hà Nội, phản đối Vietcombank quỵt tiền khách hàng.

17/5/2017
Nguyễn Tường Thụy

CÂU HỎI DAI DẲNG VỀ FORMOSA ĐÃ CÓ LỜI GIẢI

Suốt thời gian qua, nhiều người đặt câu hỏi vì sao thảm hoạ Formosa để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng cả về kinh tế (hàng trăm nghìn người mất sinh kế), xã hội (tình hình an ninh trật tự bất ổn) và môi trường (hệ sinh thái biển mất nửa thế kỷ để hồi phục) nhưng không một ai, cả từ phía tập đoàn lẫn chính quyền, bị truy tố.
Trong khi đó, những người tích cực nhất phản đối Formosa dưới những hình thức khác nhau, từ xuống đường (Blogger Mẹ Nấm), đưa tin (Nguyễn Văn Hoá, Bạch Hồng Quyền) đến hỗ trợ nạn nhân đi kiện (Hoàng Bình) lại lần lượt bị khởi tố, bắt giam.
Vì sao có chuyện ngược đời như vậy?
Có thể phần nào hiểu được lý do nếu đọc một trong ba giải pháp được Bộ Kế hoạch Đầu tư đề xuất nhằm kéo tốc độ tăng trưởng kinh tế cả năm lên (sau khi quý I không được như mong đợi):
"Giải pháp thứ ba mà Bộ Kế hoạch và Đầu tư đề cập đến là giao các bộ, ngành liên quan khẩn trương hoàn thành các công việc liên quan đến xử lý vấn đề môi trường của dự án Formosa, nếu đủ điều kiện để hoạt động, có thể xem xét cho phép nhà máy đi vào vận hành.
Theo tính toán của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nếu được vận hành lò cao số 1 trong tháng 5 sẽ cho công suất là 3,5 triệu tấn thép/năm, đóng góp khoảng 0,16 điểm % trong tăng trưởng GDP." (Trích bản tin báo Dân Việt)
Mà ai cũng biết kinh tế nước ta ì ạch chủ yếu là bởi quá nhiều dự án nghìn tỷ kém hiệu quả của các tập đoàn kinh tế quốc doanh cũng như vô số các khoản đầu tư công lãng phí.
Nghĩa là:
Nhà nước đầu tư/kinh doanh kém hiệu quả -> Kinh tế sa sút -> Tăng trưởng sụt giảm.
Để kéo tăng trưởng lên:
Tạo điều kiện cho Formosa vận hành -> Hết mực bảo vệ tập đoàn này -> Trấn áp bất kì ai phản đối Formosa.
Đơn giản là thế, công lý, nhân phẩm, môi trường đâu có chỗ. Đây là nơi chỉ có đồng tiền nói chuyện.

No comments:

Post a Comment